Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 547

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:38:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Lạc Yến Thanh đưa ống về phía Khương Lê:

 

“Tìm em đấy, là đồng chí Ngô.”

 

Nghe , Khương Lê bỗng thấy ngượng ngùng, chỉ thấy cô trừ với Viện trưởng Tống và bà Tề cùng với , đợi đến khi bắt gặp ánh mắt nửa nửa của Tống Hiên và Lạc Yến Thanh, nhịn càng thêm ngượng ngùng, nhưng trong lòng âm thầm tự nhủ:

 

“Mình cái gì cũng thấy.”

 

“Lê Bảo ...”

 

Trong ống truyền đến giọng của Ngô Nguyệt.

 

“Là đây, đừng kéo dài giọng mà chuyện với như , chúng thể bình thường một chút ?”

 

Khương Lê ống , đầu dây bên điện thoại, Ngô Nguyệt , giả bộ ấm ức:

 

“Mình bình thường chứ?

 

Lê Bảo, chẳng lẽ là coi thường chị em ?

 

Như nhé, cả đời Ngô Nguyệt nhất định nhận em gái !”

 

“Nói cái gì thế?”

 

Giọng điệu của Khương Lê lộ vẻ bất lực:

 

“Mình chỉ bảo năng cho hẳn hoi, đừng...

 

đừng dùng cái giọng điệu quái đản đó, hiểu ?”

 

Ngô Nguyệt ở đầu dây bên điện thoại trực tiếp bật thành tiếng “khà khà”, cô :

 

“Được , cô em, chị đều theo em hết, nhưng mà Lê Bảo , em bản lĩnh như thế chứ?

 

Lại thi thủ khoa khối tự nhiên đạt điểm tối đa, em , khi Đan Đan xem điểm thi xong gọi điện thoại cho chị nhắc đến điểm thi đại học của em, chị kinh ngạc đến mức suýt chút nữa rơi cả tròng mắt ngoài,

 

Các đồng nghiệp khác trong đài quen em đều bày tỏ sự kinh ngạc nhưng cảm thấy em thể thi điểm tối đa thì chẳng gì lạ cả, thể thấy trong lòng em lợi hại đến mức nào!”

 

“Trong đài đều ?”

 

Khương Lê gò má nóng:

 

“Mình thấy cũng chẳng , ngàn vạn đừng rêu rao khắp nơi cho nữa, thấy ngại quá mất...”

 

Chưa đợi cô xong, giọng của Ngô Nguyệt truyền tới:

 

“Cái gì mà ngại chứ?

 

Em thi đỗ thủ khoa khối tự nhiên đạt điểm tối đa, chuyện vinh quang bao!

 

Những từng là đồng nghiệp của em như chúng chị đều cảm thấy mặt hào quang đây ,

 

Chương 869 Em là hạng núi trông núi nọ

 

, đài trưởng về kết quả thi đại học của em xong còn chuyên môn tìm chị, bảo chị ông gửi tới em lời chúc mừng đấy, đồng thời bảo chị chuyển lời tới em rằng cánh cửa của đài chúng luôn rộng mở chào đón em, đợi ngày nào em đài việc thì cứ trực tiếp đến đài tìm ông là thành.

 

Mọi cũng nhờ chị gửi lời chúc mừng tới em đấy, Lê Bảo, em xem cái đầu óc của em lớn kiểu gì hả?

 

Sao thi cái điểm tối đa thế chứ?

 

Làm chị ngưỡng mộ ch-ết !”

 

Khương Lê mang theo ý trong lời :

 

“Cậu ngưỡng mộ cái gì?

 

Chẳng lẽ bản là sinh viên đại học ?”

 

“Mình mà so với em chứ?!

 

Năm đó chẳng qua là học Học viện Phát thanh, hơn nữa thi cũng đạt điểm tối đa gì .”

 

Trong lời của Ngô Nguyệt giấu nổi sự ngưỡng mộ:

 

“Còn em , chính là thủ khoa khối tự nhiên đạt điểm tối đa chính tông, cứ chờ mà xem, giáo viên tuyển sinh của các trường đại học danh tiếng e là đang đường đến nhà em , thật đến nhà em xem cảnh tượng em các trường đại học đó tranh giành quá mất.”

 

Khương Lê:

 

“Mình điền nguyện vọng .”

 

Ngô Nguyệt:

 

“Biết , nhưng chuyện đó cũng ngăn cản các trường đại học khác tranh giành em mà, lỡ như trường đại học khác đưa điều kiện khiến em động lòng thì cái nguyện vọng của em chẳng còn liên quan gì đến nó nữa ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-547.html.]

“Em là hạng núi trông núi nọ .”

 

Khương Lê chút buồn :

 

“Huống hồ nguyện vọng điền là chỉ định điền mà, hiện đang ngay cạnh đây, thấy thể lật lọng, gây mâu thuẫn nội bộ gia đình ?”

 

“Ya!

 

Không ngờ em còn thương đàn ông của cơ đấy!”

 

Ngô Nguyệt trêu chọc.

 

Khương Lê:

 

“Dĩ nhiên .

 

Học tập nhé!”

 

“Bảo thương á?

 

Đùa , , nhà một nửa cái của nhà em, đối với cũng bằng một nửa nhà em đối với em thì thương cũng , nhưng ?

 

Không , suốt ngày chỉ ông tướng, về đến nhà là chẳng cái gì cả, cứ như thể cả nhà chỉ ngoài việc vất vả, còn thì ngày nào cũng rảnh rỗi ở nhà .”

 

Ngô Nguyệt đến đây, chủ đề câu chuyện xoay chuyển:

 

“Không nhắc đến gã đàn ông thối tha đó nữa, chỉ Dương Dương đăng ký trường đại học nào thôi?”

 

Khương Lê:

 

“Hỏi giúp em họ ?”

 

Ngô Nguyệt:

 

“Em chẳng đang hỏi thừa !”

 

Cười , Khương Lê :

 

“Đại học Y, Đại học Y khoa Bắc Thành.”

 

Ngừng một lát, Khương Lê :

 

“Thực lúc mới hỏi thì thấy chút muộn màng ?”

 

“Mình quên mất mà!

 

Vì chuyện mà Đan Đan một thời gian thèm để ý tới đấy, bảo để chuyện của con bé trong lòng, nhưng theo như em , cho dù hỏi thì con bé e là cũng khó mà học cùng một trường đại học với Dương Dương.”

 

Khương Lê thắc mắc:

 

“Là do điểm đủ ?”

 

“Em họ con bé chút chứng sợ m-áu, hơn nữa nó đối với việc học y vốn chẳng hứng thú gì cả, thế , từ nhỏ nó sợ áo blouse trắng .”

 

Nói đoạn, Ngô Nguyệt bật thành tiếng:

 

“Lê Bảo, em xem bây giờ đây?

 

Không xét đến việc vì mối quan hệ của hai chúng vai vế chút lộn xộn, thực Dương Dương trở thành em rể họ của ,

 

Hơn nữa Đan Đan nhà chúng là thật lòng thích Dương Dương, bác cả và bác gái cả của cũng ấn tượng cực với Dương Dương, là em giúp đỡ vun một chút xem ?

 

hiện giờ cả hai đều đỗ đại học, khi nghiệp chắc chắn là thể kết hôn , chúng cứ để cho tụi nó trong mấy năm đại học tìm hiểu xem thế nào?”

 

“Ấn tượng của em về Đan Đan cũng khá , là thế , em sẽ chuyện với Dương Dương xem ý nó thế nào, nếu nó đồng ý thử qua thì em chắc chắn sẽ giơ cả hai tay tán thành, nếu thì em cũng đành lực bất tòng tâm thôi.

 

Cậu đấy, chuyện tình cảm ngoài thể nhúng tay , suy cho cùng ngày tháng là do bản họ sống, chúng với tư cách là ngoài mà nhúng tay quá nhiều thì đồng nghĩa với việc lo chuyện bao đồng, oán trách.”

 

Chương 870 Cậu chắc chắn đang bừa đấy chứ?

 

Ngô Nguyệt im lặng, hồi lâu :

 

“Em lý.”

 

Khương Lê bỗng hỏi:

 

“Em họ báo trường đại học nào?”

 

“Sư phạm Bắc Thành.”

 

Ngô Nguyệt :

 

“Em họ giáo viên thì kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, như dù Dương Dương công việc gì thì con bé cũng thêm chút thời gian chăm sóc gia đình, ngoài nó thích giáo viên.”

 

 

Loading...