Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 530
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 842 Loại đàn bà điên đó đừng đoái hoài
Khoảnh khắc , sự phẫn nộ của Văn Tư Viễn đối với Tô Mạn tăng thêm hai phần.
Đại viện.
Tô Mạn đặc biệt gói sủi cảo đợi Văn Tư Viễn đón ba chị em Văn Duyệt về dùng bữa, ai ngờ cô đợi mãi đợi mãi, đợi đến khi hàng xóm Khương Lê và Lạc Yến Thanh đưa ba đứa Minh Duệ học cũng đợi bốn cha con Văn Tư Viễn.
Nhất thời, sắc mặt Tô Mạn đổi liên tục.
Cô ở cổng viện, chằm chằm bóng dáng gia đình Khương Lê xa, tâm trạng tồi tệ đến cực điểm.
Không cần nghĩ nhiều, cô đoán hướng của Văn Tư Viễn và ba chị em Văn Duyệt, cũng chính vì đoán , cô hận ba chị em Văn Duyệt đến nghiến răng nghiến lợi, đồng thời bực bội Văn Tư Viễn.
“Đồng chí Văn hôm nay chắc là bà nhà tức điên ."
Ra khỏi đại viện, Khương Lê thuận miệng , , Lạc Yến Thanh đáp :
“Những liên quan đến chúng cần thiết quan tâm."
“Là em cố ý quan tâm ?"
Khương Lê đàn ông một cái, nhàn nhạt :
“Vừa ngang qua cổng viện nhà đồng chí Văn, vị đó cứ như hòn đ-á vọng phu , nhưng sắc mặt âm trầm như thể nhỏ mực, khi thấy gia đình chúng , cảm thấy , dù em thấy ánh mắt cô đặt lên em nếu thể hóa thành d.a.o, lưng em chắc chắn khoét mấy cái lỗ ."
“Loại đàn bà điên đó đừng đoái hoài."
Đối với như Tô Mạn, Lạc Yến Thanh một chút ấn tượng nào.
Dù thì cũng đối phương chỉ một tìm rắc rối cho Khương Lê, cho nên, đây nghỉ phép về đại viện thỉnh thoảng gặp , cho dù đối phương chào hỏi , đều coi như thấy, càng đáp .
“Em chủ động chuyện với vị đó ."
Cái cách gọi “đàn bà điên" từ miệng Lạc Yến Thanh, ở chỗ Khương Lê, đồng tình.
Mà cô là một bình thường, thể giao thiệp với kẻ điên chứ?
Hai đang tán gẫu, lo ngại ba đứa Minh Duệ đang phía , giọng tự nhiên hạ thấp xuống, do đó, Minh Duệ và cặp sinh đôi thấy nửa lời nào.
“Mẹ ơi, buổi chiều tan học, và ba vẫn sẽ đến trường đón con và trai em gái chứ ạ?"
Cậu bé Minh Hàm trai dắt tay, bỗng nhiên, nhóc con đầu , trong đôi mắt sáng ngời đầy vẻ mong đợi:
“Con ba đến đón con tan học, trai và em gái cũng ạ,"
Đặt ánh mắt lên trai Minh Duệ và em gái Minh Vy, bé Minh Hàm nháy mắt:
“Anh trai, Vy Vy hai một câu chứ!"
Minh Vy:
“Muốn ạ."
Minh Duệ lên tiếng, nhưng ba với vẻ ngượng ngùng gật đầu, biểu thị bé cũng , ba thể cùng đến trường đón bé tan học.
“Yên tâm , trong thời gian ba ở nhà, và ba mỗi ngày đều đưa đón các con học và tan học!"
Khương Lê híp mắt cho ba đứa nhỏ một viên thu-ốc an thần.
Ngay lập tức, ba đứa Minh Duệ đồng loạt lộ nụ .
Lúc qua đường, Lạc Yến Thanh tay trái tay dắt cặp sinh đôi, Khương Lê thì dắt Minh Duệ, cho dù cả gia đình năm đều đeo khẩu trang, cách ăn mặc và khí chất xung quanh khiến cảm thấy vẫn ưa .
Nhìn ba đứa nhỏ cổng trường, Khương Lê và Lạc Yến Thanh sánh vai bước , giống như đang dạo bước thong dong đường về nhà.
Và cùng lúc đó.
Đại viện.
Nhà họ Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-530.html.]
“Anh còn đường về cơ ?!"
Ăn cơm ở quán cơm quốc doanh xong, Văn Tư Viễn đưa ba chị em Văn Duyệt về trường, lúc ông xách một phần thịt kho tàu bước cổng viện, ngước mắt lên liền đón nhận một câu như của Tô Mạn.
“Đây là nhà về thì ?"
Văn Tư Viễn thuận miệng đáp Tô Mạn, đó về phía nhà bếp, định đặt phần thịt kho tàu tay xuống, ai ngờ, Tô Mạn chặn đường, liếc phần thịt kho tàu ông xách tay, lạnh lùng :
“Anh xem rốt cuộc ý gì?"
Chương 843 Cô như , bao giờ nghĩ đến danh tiếng của ?
“Nghe hiểu cô đang cái gì."
Lông mày nhíu , Văn Tư Viễn chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
“Anh còn giả hồ đồ cái gì?"
Vành mắt Tô Mạn đỏ hoe chất vấn:
“Đi đón con tan học, về nhà ?"
Văn Tư Viễn hiểu , giọng điệu bình thản, một chút gợn sóng nào:
“Hóa là cô đang cái ."
“Đừng vòng vo với !
hỏi ?
Rõ ràng là trường đón bọn Văn Duyệt, rốt cuộc đưa ?"
Tô Mạn rõ ràng chút buông tha.
“Đã còn cần thiết hỏi nữa ?!"
Vừa gặp mặt bồi cho ông một câu như , bây giờ từng câu chất vấn, Văn Tư Viễn tin Tô Mạn ông đưa chị em Văn Duyệt về nhà ăn cơm trưa, mà Tô Mạn nghĩ họ sẽ .
“Văn Tư Viễn tâm ?"
Trong mắt Tô Mạn đầy vẻ tổn thương, cô :
“ ở nhà gói sủi cảo cho mấy cha con , lắm, dẫn bọn Văn Duyệt ăn tiệm, bao giờ nghĩ đến cảm nhận của ?"
Vòng qua Tô Mạn, Văn Tư Viễn đặt phần thịt kho tàu tay lên kệ, đó, ông cất bước về phía phòng khách.
“Anh đó cho !"
Tô Mạn ở phía gọi Văn Tư Viễn, tuy nhiên, bước chân của Văn Tư Viễn hề sự dừng nào, thấy , Tô Mạn đuổi theo Văn Tư Viễn.
Trong phòng khách.
Văn Tư Viễn xuống ghế sofa, vô biểu cảm chằm chằm Tô Mạn, giống như thấy sự tổn thương và cơn giận kìm nén trong mắt đối phương, ông :
“Sinh hoạt phí để cho gia đình ít chứ?
Các loại tem phiếu viện phát cũng đều trong tay cô cả đúng ?
hằng ngày cô cho bọn Duyệt Duyệt ăn cái gì?
Dưa muối, ngày ba bữa rời dưa muối, bữa cơm ngon nhất là cơm trắng kèm cà chua trứng, cho , cô là bọn Duyệt Duyệt đang tuổi ăn tuổi lớn, là cảm thấy con gái của Văn Tư Viễn xứng ăn một miếng thịt?
Ngoài , nhà ăn nổi mì trắng ?
Cô cho bọn Duyệt Duyệt sáng tối là dưa muối kèm bánh bao nhị hợp diện, cùng với mỗi đứa một bát cháo loãng?
Là trong nhà phiếu sữa mua nổi sữa tươi, là cô cố ý khắt khe với chúng?
Đừng cô và bọn Duyệt Duyệt ăn giống ?
Cũng đừng Bằng Bằng và các chị nó ăn giống , đối với cô, từ khi kết hôn đến giờ vẫn hiểu phần nào, cô đối xử với bọn Duyệt Duyệt như , chẳng qua là cho chúng ăn ngon, tiêu nhiều tiền chúng."