Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 521
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh Dương ơi, mơ giữa ban ngày là lời mắng ?"
Tống Hiên chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy ham học hỏi.
“Anh thấy chú em đang giả heo ăn thịt hổ đấy!"
Chương 828 Em đủ ?
Khoác vai Tống Hiên, Khương Nhất Dương bắt đầu gãi ngứa cho thiếu niên, nhất thời, trong xe vang lên tiếng “khách khách".
“Được , Dương Dương, cháu mà còn gãi nữa là cẩn thận Hiên Hiên đến sặc đấy."
Sức nóng gò má tan biến, và vẻ ngượng ngùng trong thần sắc Khương Lê cũng thực sự biến mất dấu vết, thế nên, cô đầu Khương Nhất Dương và Tống Hiên, thuận miệng khuyên đại điệt t.ử dừng tay, kẻo Tống Hiên cứ mãi như xảy chuyện gì .
“Lần tha cho nhóc đấy, nếu còn dám ở mặt trai mà giả heo ăn thịt hổ, thì đừng trách tính cả vốn lẫn lời với chú mày nhé!"
Khương Nhất Dương gật đầu với Khương Lê dừng động tác tay , nhưng khi dời mắt về phía Tống Hiên, khóe miệng nhếch lên một nụ xa, cố ý một động tác gãi ngứa.
Thấy thế, Tống Hiên vội vàng lắc đầu:
“Anh Dương, em giả heo ăn thịt hổ mà."
Lau những giọt nước mắt vì mà ứa ở khóe mắt, ánh mắt ươn ướt của thiếu niên chân thành đến mức thể chân thành hơn.
“Diễn!
Chú em vẫn còn diễn ?!
Nhóc con, chú mơ giữa ban ngày là mắng , mà còn cố tình hỏi trai , đây là hiểu rõ còn giả vờ ngây ngô thì là gì?
Không giả heo ăn thịt hổ thì là gì?"
Hếch cằm lên, Khương Nhất Dương “hừ" một tiếng, đầu :
“Nhóc con chú thật gian xảo, quyết định trong vòng hai phút sẽ chuyện với chú nữa."
Khương Quốc An lúc lườm Khương Nhất Dương một cái:
“Mấy đứa Duệ Duệ còn chẳng trẻ con bằng cháu."
Tiếp đó, sang Tống Hiên:
“Đừng thèm chấp Dương của cháu, nó vẫn lớn , để chú Quốc An chuyện với cháu."
“Anh Dương là đang chơi với cháu thôi ạ."
Tống Hiên mỉm , :
“Cháu và Dương là bạn bè mà."
“Nghe thấy ?"
Khương Nhất Dương đắc ý hẳn lên, thần sắc ngạo mạn, đối mặt với Khương Quốc An :
“Cháu và Hiên Hiên là em là bạn bè, quan hệ của bọn cháu lắm đấy!"
Người chú nhỏ vô lương tâm, chia rẽ tình cảm em bọn họ, bây giờ thất vọng chứ gì?!
Khương Quốc An sờ mũi thành tiếng:
“Hóa chú mới là kẻ hề."
Không nghi ngờ gì nữa, câu là Khương Quốc An học từ chỗ Khương Lê.
Mà Khương Nhất Dương và Tống Hiên cũng ý nghĩa của câu , , hai một cái, đó cùng về phía Khương Quốc An phát tiếng khẽ.
“Anh nhỏ cũng áp dụng linh hoạt quá nhỉ!"
Giọng Khương Lê mang theo ý , trêu chọc Khương Quốc An.
“Cũng khá thú vị đấy."
Đây là lời thật lòng của Khương Quốc An.
Hôm đó khi Khương Lê giải thích ý nghĩa của câu “kẻ hề hóa là chính ", cảm thấy thú vị vô cùng, nên âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Vừa thể thốt một cách tự nhiên như , thực chính bản cũng cảm thấy ngạc nhiên....
Xe cứ thế tiến về phía , Lạc Yến Thanh tay nắm vô lăng, vốn dĩ đang thẳng phía , nhưng vô tình thấy Khương Lê đang , ngay lập tức, trong đôi mắt phượng đen như mực của ngập tràn ý :
“Đẹp ?"
Anh là thuận miệng hỏi một câu.
Ngờ , Khương Lê cũng thuận miệng đáp :
“Đẹp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-521.html.]
Ba ở hàng ghế đồng loạt trợn mắt há mồm.
Màn phát đường ...
lúc ba Khương Quốc An ngọt đến mức nghẹt mũi, ngờ, hai tự giống như bật chế độ phát đường, nhất thời dứt .
Khương Lê mặt lộ vẻ tự nhiên:
“Em chỉ thế thôi, đừng coi là thật đấy."
Trong cổ họng Lạc Yến Thanh phát tiếng khẽ.
“Em buồn lắm ?"
Thật là kỳ lạ!
Khương Lê lườm Lạc Yến Thanh.
“Là đáng yêu."
Giọng thanh lãnh chứa đựng ý của Lạc Yến Thanh thoát từ kẽ môi.
“Em đủ ?"
Lại lườm đàn ông một cái, Khương Lê “hừ" một tiếng.
Thông thường, chỉ khi cô gái đủ xinh , bên cạnh khi khen ngợi đối phương mới dùng từ đáng yêu.
Chương 829 Được , là do hoa mắt
Người đàn ông chắc chắn là mắt vấn đề!
Khương Lê thầm oán trách.
Mà đúng lúc , Lạc Yến Thanh :
“Đặc biệt ."
Khương Lê ngạo kiều:
“Hóa là em hiểu lầm , mắt của chỉ dùng để trang trí."
Ba phía , Khương Quốc An và Khương Nhất Dương bịt miệng thầm tiếng, còn Tống Hiên...
, thiếu niên ngơ ngác hiểu gì.
“Hết giận ?"
“Anh thấy con mắt nào của thấy em đang giận hả?"
“Được , là do hoa mắt."
“Biết thế là ."
Khương Lê ngạo kiều, khóe môi khẽ cong lên một chút khó nhận , cô chuyện với Lạc Yến Thanh nữa, mà hỏi Khương Quốc An và Khương Nhất Dương:
“Anh nhỏ, và Dương Dương sắp tới dự định gì ?"
“Về đơn vị , đây là điều với lãnh đạo từ khi thi , đó là điền nguyện vọng, khi nhận giấy báo nhập học, về quê một chuyến."
Nói đến đây, Khương Quốc An khựng một chút, lộ vẻ bùi ngùi, tiếp:
“Đến Bắc Thành mấy năm , trong thời gian vì công việc mà một về quê, đến lúc về thăm bố và cả bọn họ ."
“Từ kỳ nghỉ hè năm em về một chuyến, tính cũng hai năm về.
Còn nữa, vì để chăm sóc em và giúp em chăm sóc bọn Duệ Duệ, cũng hai năm rưỡi về .
Vừa Lạc Yến Thanh sắp tới , cả nhà chúng và cùng về một chuyến!"
Vừa , khuôn mặt tinh xảo trắng trẻo của Khương Lê nở một nụ rạng rỡ, cô dời mắt sang Khương Nhất Dương:
“Dương Dương, còn cháu thì ?
Cháu nghĩ thế nào?"
Khương Nhất Dương toét miệng :
“Cháu cũng giống như chú nhỏ ạ.
Nói cũng , cháu đến Bắc Thành cũng ba bốn năm đấy chứ!"
“Vậy thì đợi đến khi tất cả chúng nhận giấy báo nhập học cùng tàu hỏa về, cũng coi như là vinh quy bái tổ ."
Đôi mắt hồ ly xinh chứa đầy ý , và cong thành hình trăng khuyết, giọng điệu Khương Lê nhẹ nhàng:
“Anh nhỏ, xem Nhất Thần và gia đình hai năm nay về quê ăn Tết ?"