Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 514

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , đừng tự dọa , đợi ba con bé đáng ghét học sẽ bệnh viện cũng muộn.”

 

Sao quên mất nhỉ?

 

Sao cô quên bệnh viện kiểm tra cơ chứ?

 

Có bệnh thì phát hiện sớm điều trị sớm, kiểm tra gì thì trong lòng cũng yên tâm hơn ?!

 

Chương 817 Thái độ

 

Hiện tại... hiện tại cô là vợ của Văn Tư Viễn, chứ bà già mặt vàng kiếp ở nông thôn xuống dân, lao động cho khổ cực trăm bề, mệt mỏi một đống bệnh tật tiền chạy chữa đó...

 

và cái gã đàn ông tồi tệ lừa gạt tình cảm của cô , đó chê bai cô , ly hôn với cô sớm còn bất kỳ quan hệ nào nữa, càng cùng đối phương sinh một đôi con cái vô ơn bạc nghĩa.

 

Kiếp Tô Mạn vì tình yêu của mà theo đuổi mối tình đầu đến nông thôn cắm đội, hơn nữa hai đến nông thôn lâu cầm giấy giới thiệu do đại đội cấp đến công xã đăng ký lĩnh giấy kết hôn.

 

Ngày thường về , vốn tưởng rằng chỉ cần tình yêu là đủ, nhưng hiện thực đ-ập tan ảo tưởng của cô về tình yêu.

 

Không chăm chỉ kiếm điểm công thì đồng nghĩa với việc nhận nhiều lương thực, đồng nghĩa với việc chịu đói, mà là đàn ông, chồng của Tô Mạn là một gã mặt trắng, mỗi ngày kiếm điểm công chỉ ngang bằng với một nữ thanh niên tri thức.

 

Thấy khác còn lương thực, gia đình hai chịu đói, Tô Mạn thể nỗ lực kiếm điểm công.

 

Cứ như , đợi đến lúc thể về thành phố, cô cho bản mang đầy bệnh tật, ngờ rằng chồng cùng chung hoạn nạn và đôi con cái đồng loạt phản bội cô chỉ hai năm về thành phố.

 

Chồng ly hôn với cô , chịu bỏ tiền chữa bệnh cho cô .

 

Con cái thì nhận một con hồ ly tinh , thấy cô là lộ ánh mắt chê bai.

 

Hừ!

 

Họ sống cuộc sống thì cũng xem cô bằng lòng buông tay .

 

, cho dù kéo dài lê lết cô cũng t.ử t.ử kéo họ , để họ khó mà toại nguyện.

 

Ai ngờ cái xác rách nát của cô kiên trì mấy năm đến cuối con đường sinh mệnh.

 

Nằm giường bệnh bệnh viện, trong lúc thở thoi thóp cuối cùng, bên cạnh chỉ nhà đẻ ở đó.

 

thể bệnh viện cũng là do nhà đẻ và chị gái Tô Thanh bỏ tiền giúp cô thủ tục nhập viện.

 

vốn dĩ cảm kích chị gái Tô Thanh , ngờ đối phương mở miệng lúc vì một đàn ông mà thế thế nọ, cuộc sống của bản như thế nào, những lời mỉa mai cứ như thể chuẩn sẵn từ lâu, trút hết lên ....

 

Hít một thật sâu!

 

Không tức giận, Tô Mạn tự nhủ với bản tức giận, kiếp cùng gã đàn ông tồi tệ đó xuống nông thôn, việc gì nặng nhọc, c-ơ th-ể tuyệt đối sẽ vấn đề gì.

 

bây giờ con trai Bằng Bằng, ngày tháng trôi qua , cần thiết... cần thiết so đo nhiều với ba con bé ranh , tránh để gọi đến, mắng cho cô một trận xối xả.

 

Tô Mạn nhà đẻ đoạn tuyệt quan hệ, ly hôn với Văn Tư Viễn, lặp cuộc sống khổ cực của kiếp , nghĩ như , tâm trạng cô dần dần bình tĩnh trở , thấy tiếng cổng sân kêu, tám chín phần là ba chị em Văn Duyệt học .

 

Quả nhiên Tô Mạn xách túi bước khỏi phòng, thấy ba chị em Văn Duyệt , rảo bước đến nhà bếp một cái, thấy bát đũa đều rửa sạch sẽ đặt đúng vị trí, khóe môi khẽ mím, Tô Mạn khép cửa bếp , về phía cổng sân.

 

“Tiểu Tô, cô chuẩn ngoài ?"

 

Từ Mai đang ngoài sân nhà , thấy Tô Mạn khóa cổng sân, xách túi ngang qua mặt, nhịn hỏi một câu.

 

“Vâng."

 

Không thèm Từ Mai, Tô Mạn đáp một tiếng, tự thẳng về phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-514.html.]

“Chị Từ, sắc mặt chị trông lắm nhỉ, ?"

 

Lúc Tô Mạn xa hai ba mươi mét, Phương Cúc ngang qua cửa sân nhà họ Từ, thấy Từ Mai đang trừng mắt theo bóng lưng Tô Mạn, lập tức nảy sinh ý định hóng hớt.

 

“Không gì."

 

Từ Mai thu hồi ánh mắt đang đặt bóng lưng Tô Mạn, bà Phương Cúc lắc đầu.

 

chắc chắn lầm , chị Từ sắc mặt chị thật sự , chẳng lẽ là liên quan đến Tiểu Tô?"

 

Chương 818 Trước kỳ thi

 

Trong lòng Phương Cúc đang nghĩ đến chuyện hóng hớt, trong mắt mang vẻ quan tâm, tuy nhiên Từ Mai Phương Cúc đang nghĩ gì, bà xua tay:

 

“Thực sự gì, chẳng qua là chào hỏi Tiểu Tô mà cô chẳng thèm mảy may để ý thôi."

 

“Hại!

 

còn tưởng là chuyện gì to tát chứ?!

 

Chị Từ chị , Tiểu Tô ngoại trừ lúc mới dọn đại viện chúng còn cư xử hòa nhã với , đó thì cứ như đổi tính đổi nết, ai cũng thấy chướng mắt, chị cần thiết chuốc lấy bực với hạng như thế."

 

cũng định tính toán với loại đó gì, nếu e là tức đến phát bệnh , chỉ cảm thấy cô thể lễ nghĩa đến ?

 

thấy cô khỏi cửa liền chào hỏi, kết quả cô thì , đừng là dừng chân đáp một câu, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên một cái."

 

“Không giận là ."

 

Nói xong, Phương Cúc xua tay:

 

“Chị Từ chị ở nhé, chút việc nên chuyện nhiều với chị nữa."

 

Từ Mai gật đầu:

 

“Lúc nào rảnh thì sang nhà chơi nhé!"

 

“Được !"

 

Phương Cúc sảng khoái đáp lời, chẳng mấy chốc xa.

 

Giữa buổi chiều, Tô Mạn trở về đại viện với tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm.

 

cả!

 

C-ơ th-ể cô vấn đề gì, đến bệnh viện, qua kiểm tra hệ thống, bác sĩ thông báo là c-ơ th-ể cô khỏe mạnh, trong khoảnh khắc đó, Tô Mạn cảm thấy hoa lòng nở rộ.

 

Trên đường về, cả gần như bay bổng....

 

Thời gian như dòng nước chảy xiết, sẽ vì bất kỳ ai mà dừng .

 

Hôm nay là cuối tuần, chỉ còn một tuần nữa là đến kỳ thi đại học, Mặc Nghiên đạp xe đến đại viện từ sáng sớm.

 

“Chị Khương Lê."

 

Dừng xe đạp trong sân xong, Mặc Nghiên gỡ chiếc túi vải bạt màu xanh lục quân khỏi vai, thấy Khương Lê từ trong phòng khách liền chào một tiếng.

 

“Lạnh lắm ?!

 

Mau phòng khách sưởi ấm , trai nhỏ của chị và bọn Dương Dương đến từ tối qua , quây quần với thảo luận kỹ những điểm còn nghi ngờ và khó khăn nhé, hiểu thì hỏi chị."

 

Chào đón Mặc Nghiên phòng khách, bản Khương Lê bếp, tuy nhiên cô nhanh ch.óng bưng một đĩa lê đông đ-á .

 

Loading...