Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 501

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:31:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh còn chẳng em đang gì nữa, ai là hồ ly tinh?

 

Giữa hai xảy chuyện gì?"

 

“Khương Lê, đấy, cô chính là con hồ ly tinh, khi xuất hiện, cô cho con trai chịu ấm ức, trong lòng lúc vẫn còn thấy khó chịu đây!"

 

“Em chắc là đồng chí Khương Lê em chịu ấm ức ?"

 

Tiêu Cẩn mày nhíu c.h.ặ.t:

 

“Trong ấn tượng của , đồng chí Khương Lê là ôn nhu tri tính, đối xử thiện với , là một nữ đồng chí bắt nạt khác ."

 

“Anh ý gì?

 

Đang dối, đang vô lý gây sự ?

 

Hay là con hồ ly tinh đó hớp hồn , cảm thấy cô mới là vợ , còn chẳng qua chỉ là ngoài?"

 

Cậy đứa trẻ trong bụng, Thẩm Quân bắt đầu ngang ngược vô lý, cô trừng mắt Tiêu Cẩn:

 

“Anh ?"

 

“Em nên rằng, hạng giúp giúp lẽ , nếu những gì em là sự thật, ngại tìm đồng chí Khương Lê để lý luận, nhưng nếu em đổi trắng đen, thì ngại cho em , sẽ tự rước nhục ."

 

Thần sắc Tiêu Cẩn nghiêm túc, :

 

“Không lý thì cũng bằng như đem mặt cho giẫm, là em như , thấy như ?"

 

Thẩm Quân:

 

“Lý với chẳng lẽ cái gì?

 

chẳng qua chỉ là con gà mái đẻ trứng, cô liền mắng ngược là gà mái, như thế thể tức ?"

 

“Em……"

 

Tiêu Cẩn chút thể tin nổi đối phương:

 

“Đồng chí Thẩm Quân, em dù cũng là học vấn cao, thể những lời như ?

 

Em cảm thấy bản thô tục ?

 

Em rằng em đang sỉ nhục khác đấy, hơn nữa, chuyện của liên quan gì tới em?"

 

“Anh đây là đang chỉ trích , đang trách ?"

 

Sắc mặt Thẩm Quân u ám, Tiêu Cẩn chằm chằm.

 

“Anh là đang em nhận rõ phận của , chẳng lẽ chính em cảm thấy em những lời như là quá thích đáng ?"

 

Tiêu Cẩn dậy khỏi ghế, xoa trán trong phòng ký túc xá hai vòng, Thẩm Quân:

 

“Tại những lời đó?

 

Đồng chí Khương Lê đắc tội gì với em ?"

 

Trong tích tắc, Thẩm Quân hỏi cho cứng họng!

 

Làm thể cho đàn ông mặt ……

 

và đồng chí Khương Lê trong miệng từng kết oán, và cái oán liên quan đến một đàn ông, và đàn ông đó chính là chồng của đối phương……

 

Không thể , cô thể , nếu , chắc chắn sẽ càng cảm thấy cô thật tồi tệ!

 

Xoay , nghiêng giường, Thẩm Quân thèm Tiêu Cẩn nữa.

 

Chương 797 Lật nợ cũ

 

“Dậy , bây giờ đưa em xin đồng chí Khương Lê, đừng để đến lúc chồng đồng chí Khương Lê chuyện qua đây tìm em để lý luận."

 

Đứng bên giường, Tiêu Cẩn hít sâu một , khi điều chỉnh cảm xúc thỏa mới thản nhiên một câu.

 

Thẩm Quân:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-501.html.]

“Anh bớt , sẽ ."

 

Tiêu Cẩn:

 

“Lúc ở đây, cùng em để xin , nếu về , em chắc một em đối phó với chồng đồng chí Khương Lê ?"

 

“Không cần quản!"

 

còn chẳng tin Lạc Yến Thanh thể ăn thịt chắc?

 

Thẩm Quân thầm nghĩ trong lòng, chấp nhận ý của chồng là Tiêu Cẩn, và chính trong khoảnh khắc , cô cũng nhận những lời lúc gặp Khương Lê ở lầu ký túc xá đó ngu ngốc đến mức nào, thiếu suy nghĩ đến mức nào.

 

Lúc , cô nhịn mà tự kiểm điểm, là lúc đó cô căn bản mang theo não, là bỗng nhiên đổ một đống hồ đồ đầu, mà ngu ngốc đến mức tự , những lời mất phận như .

 

chuyện xảy , hỏi cô hối hận , thì câu trả lời chắc chắn là .

 

Tuy nhiên, cô hối hận vì nhắm con hồ ly tinh đó, mà cô hối hận vì những lời não, hạ thấp phận của chính .

 

Ví phỏng cho cô một nữa, cô nhất định phát huy kỹ năng ăn , đem thể diện của đối phương giẫm đạp thật mạnh xuống đất!

 

Thế nhưng, Thẩm Quân nghĩ thì lắm, nhưng rằng chính từ trong xương tủy của mang theo sự ngạo mạn và EQ thấp, thì hiểu gì về kỹ năng ăn ?

 

Và nếu thực sự hiểu, thì vác cái bụng bầu, dùng một câu “gà mái đẻ trứng" để đả kích Khương Lê.

 

Kết quả thì ?

 

Chẳng những đả kích Khương Lê, mà còn Khương Lê châm chọc ngược thành công.

 

Hoàn ứng nghiệm với câu đó của Tiêu Cẩn, tự đưa mặt cho giẫm.

 

“Em thực sự cùng để xin đồng chí Khương Lê ?"

 

Kìm nén sự khó chịu đầy rẫy trong lòng, Tiêu Cẩn hỏi Thẩm Quân nữa.

 

cần quản , điếc hiểu tiếng hả?"

 

Phiền ch-ết !

 

Thẩm Quân lạnh mặt dậy, Tiêu Cẩn với vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn:

 

“Lúc đăng ký kết hôn với con nữa đúng ?"

 

Đối với việc Thẩm Quân chuyển chủ đề, Tiêu Cẩn lộ vẻ gì khác thường, khẽ gật đầu:

 

“Em từng ."

 

Có chút khó hiểu, lúc nhắc chuyện đó ý gì.

 

Thẩm Quân:

 

“Vậy chẳng đồng ý ?"

 

, đồng ý, nhưng lúc em nhắc lời lúc ban đầu rốt cuộc là diễn đạt điều gì?"

 

Nheo mắt, Tiêu Cẩn thẳng mắt Thẩm Quân, tự nhiên nhận sự thiếu kiên nhẫn của đối phương.

 

“Đã đồng ý với , tại còn để mang thai?"

 

Giống như tìm chỗ trút giận, Thẩm Quân đỏ hoe mắt chất vấn:

 

“Chẳng lẽ công việc của bận rộn thế nào ?

 

Không công việc quan trọng với thế nào ?

 

Giờ đây hại vác cái bụng bầu , mà sinh con cho nên ví như gà mái, chịu một bụng ấm ức, là giúp đòi công bằng, ngược còn bắt xin đối phương, trái tim hả?"

 

“Em thể đạo lý một chút ?"

 

Ánh mắt Tiêu Cẩn bình thản, :

 

“Anh và em là vợ chồng, chuyện đó là thuận tình ý, là hợp pháp, mà cũng từng ép buộc em, điểm mấu chốt nhất là dùng biện pháp an , điểm , em đừng bảo với là em nhé?!

 

Nếu cả và em đều rõ ràng, nhưng vẫn đứa trẻ trong bụng em, điều chứng minh nó nên đến, nhưng ví phỏng em phát hiện sớm, giữ nó , sẽ tôn trọng ý kiến của em, nhưng chính em đến chu kỳ kinh nguyệt của còn chẳng nắm chuẩn, là đàn ông đại trượng phu thì em ?"

 

 

Loading...