Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 492

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:34:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Hồ trong lời Từ Mai chính là đồng chí nam cùng tới bệnh viện, lúc đó mặt trong phòng bệnh.

 

“Duyệt Duyệt, con cho bố mặt con và vết thương đầu Văn Di là thế nào?"

 

Nghe Từ Mai xong, Văn Tư Viễn sang con gái Văn Duyệt.

 

“Ngọc bội là đồ để cho Tiểu Ngư Nhi, đàn bà là của bà , trả cho Tiểu Ngư Nhi.

 

Sau đó bà nội Tề đến nhà , bắt đàn bà đưa ngọc bội cho Tiểu Ngư Nhi, bà liền ném ngọc bội xuống đất...

 

Con thấy bà cứ chằm chằm miếng ngọc bội vỡ định cướp nữa, nên... nên con đ-ập nát miếng ngọc vỡ ném hố phân.

 

Người đàn bà chuyện liền tay đ-ánh con...

 

Tiểu Di và Tiểu Ngư Nhi dọa , thấy con đ-ánh t.h.ả.m quá, còn đàn bà vặn tay, nên Tiểu Di mới kêu dì Khương đến cứu con.

 

lúc Tiểu Di chạy cửa... đàn bà đẩy Tiểu Di một cái từ phía , thế ... thế Tiểu Di đ-ập đầu khung cửa, trán cứ chảy m-áu mãi..."

 

Văn Duyệt nức nở, đứt quãng xong thì gục lòng Khương Lê “hu hu" ngừng.

 

Văn Tư Viễn:

 

“Tại con đ-ập nát ngọc bội?"

 

“Đó là để cho Tiểu Ngư Nhi, con và em hai với Tiểu Ngư Nhi đều lớn, chúng con... chúng con giữ miếng ngọc đó nên bàn đ-ập , như đàn bà ..."

 

Chưa đợi Văn Duyệt lóc tiếp, sắc mặt Từ Mai mấy , thẳng Văn Tư Viễn lên tiếng:

 

“Văn Duyệt đ-ập thì cũng đ-ập , đó là ngọc bội Tống Ninh để cho Văn Du, đ-ập chẳng lẽ để nó rơi tay cô Tô nhà ?"

 

“Chị , em... em ý đó, em chỉ đang nghĩ mấy đứa Duyệt Duyệt nghĩ tới việc đ-ập ngọc bội thôi."

 

Văn Tư Viễn giải thích.

 

Từ Mai đảo mắt:

 

“Chuyện gì mà nghĩ ?

 

Hơn nữa Duyệt Duyệt chẳng rõ ràng , con bé và Văn Di với Văn Du đều còn nhỏ, sợ giữ miếng ngọc để nên mới đ-ập nát để tránh cô Tô nhà cướp mất nữa.

 

Cậu thấy vẻ mặt cô Tô nhà lúc ném miếng ngọc đó , nếu là Duyệt Duyệt, cũng thà đ-ập nát miếng ngọc gãy đôi đó chứ tuyệt đối để nó rơi tay khác."

 

Dừng một chút, Từ Mai :

 

, cô Tô nhà gần một tháng nay tay hào phóng lắm, ba ngày hai bữa là quần áo mới mặc lên , hơn nữa gần như ngày nào cũng chạy ngoài, nào về tay cũng xách theo bao nhiêu thứ.

 

Đó còn là chuyện phụ, cô Tô nhà còn đặc biệt thuê một giúp việc ở nhà giúp cô chăm sóc con trai quý t.ử nhà nữa đấy.

 

Nghe một tháng trả cho giúp việc đó tận 25 đồng, tiền lương hề thấp .

 

đoán chừng, hoặc là cô Tô nhà đường kiếm tiền lớn ở bên ngoài, hoặc là đang tiêu tiền tiết kiệm của nhà , tóm là lối sống gần một tháng nay của cô trong khu tập thể chúng oai lắm!"

 

Văn Tư Viễn xong những lời Từ Mai , hồi lâu vẫn lên tiếng.

 

Thời gian lúc gần chín giờ tối, màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, trong mắt Từ Mai thoáng qua một chút do dự, cuối cùng vẫn :

 

“Tiểu Văn , thời gian còn sớm nữa, xem nên gọi điện cho bố bên , xem ai thể đến bệnh viện chăm sóc chị em Văn Di, Văn Du.

 

Nhà thì gì, nhưng nhà Tiểu Khương còn ba đứa trẻ cơ mà, sáng mai bọn trẻ còn học, thể để Tiểu Khương cứ ở lỳ trong bệnh viện cả đêm chứ?"

 

thể đợi nhà đến mới về."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-492.html.]

Khương Lê lúc lên tiếng, cô xong liền chuyển ánh mắt sang Từ Mai:

 

“Chị Từ , nếu chị việc ở nhà thì cứ về , thêm một lát cũng ."

 

“Hừ!

 

Chẳng , nhà vắng một lúc cũng chẳng chuyện gì, nhưng nhà cô chẳng ba đứa trẻ ..."

 

Chưa để Từ Mai xong, Văn Tư Viễn lên tiếng:

 

gọi điện cho bố ngay đây."

 

Xoay khỏi phòng bệnh, Văn Tư Viễn nhíu c.h.ặ.t mày, về phía phòng trực, mượn điện thoại bàn tiên liên lạc với bố , đó theo bản năng định bấm s-ố đ-iện th-oại ở nhà, nhưng ngay khi sắp bấm đến chữ cuối cùng, bỗng nhiên đặt ống trở máy.

 

Anh khi điện thoại kết nối, nên gì với vợ Tô Mạn .

 

Vò đầu bứt tai, Văn Tư Viễn vô cùng phiền não, từ biệt bác sĩ trực trở phòng bệnh.

 

“Duyệt Duyệt cùng dì Khương và bác Từ về khu tập thể ?"

 

“Con bầu bạn với Tiểu Di và Tiểu Ngư Nhi."

 

“Bác sĩ tình hình của Văn Di , con cần quá lo lắng."

 

“Vậy còn Tiểu Ngư Nhi thì ?

 

Em dọa sợ !"

 

Chương 783 Khương Lê thật khó xử

 

“Ngoan nào, , đợi Tiểu Ngư Nhi ngủ dậy, con hãy trò chuyện thật nhiều với em , từ từ em sẽ phục hồi thôi."

 

Xoa đầu cô bé, Khương Lê thầm thở dài, Văn Tư Viễn sẽ xử lý mâu thuẫn gia đình như thế nào.

 

Thật khéo , Từ Mai lúc cũng nghĩ y hệt như Khương Lê, chị thấy Văn Tư Viễn phòng bệnh liền hỏi thẳng:

 

“Sau bảo ban cô Tô nhà cho t.ử tế , dù thế nào chăng nữa cô cũng tay với trẻ con."

 

Văn Tư Viễn gật đầu:

 

“Em ."

 

Văn Duyệt:

 

“Bố ơi, bố thể ly hôn với đàn bà xa đó ?"

 

Do mặt sưng vù nên mắt Văn Duyệt gần như chỉ còn là một khe hở, nhưng sự khẩn cầu trong ánh mắt cô bé thì khó để nhận .

 

“Bố và dì Tô của con ly hôn thì ai ở nhà chăm sóc bốn chị em con?

 

Con đấy, công việc của bố bận, nhưng năm ngoái và năm nay bố vì chuyện trong nhà mà thể về giúp các con giải quyết mâu thuẫn.

 

Bố tính tình dì Tô của con đôi khi lắm, nhưng bố cũng với các con , ở nhà các con cứ ngoan ngoãn một chút..."

 

Văn Tư Viễn kịp hết câu Văn Duyệt :

 

chúng con ngoan, con chỉ đòi miếng ngọc bội trăng lưỡi liềm của Tiểu Ngư Nhi từ tay bà , bà cứ nhất quyết đưa, còn bảo ngọc bội là của chính bà .

 

Con xong mới tức giận nên mới cãi với bà .

 

Sau đó con đ-ập nát miếng ngọc bội ném gãy thì liên quan gì đến bà , đ-ánh con, đẩy Tiểu Di?"

 

 

Loading...