Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 480

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:34:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tại con nghĩ đến cảm nhận của nó?

 

Ai bảo nó giúp con mặt Phùng Tiêu, ai bảo nó đuổi con ?

 

Nếu nó chịu giúp con, con thể như ý gả cho Phùng Tiêu, đương nhiên sẽ chuyện đó."

 

Hà Tuyết sai, cô ôm lấy một bên mặt đ-ánh, nước mắt vờn quanh trong mắt:

 

“Con ghét nó, hận nó, nếy nó với con, con liền để nó cưới con, để con của con danh chính ngôn thuận sinh , huống hồ... huống hồ con của con gọi nó một tiếng chú nhỏ đấy, nó giúp em nuôi con trai thì gì to tát ?"

 

“Bà xem!

 

cho kỹ , đây chính là đứa con gái ngoan mà bà nuôi dạy đấy!"

 

Chương 763 Đường hoàng chính đáng

 

Chỉ tay Hà Tuyết, cha Hà tức đến run rẩy.

 

“Tuyết Nhi, trong chuyện của Phùng Diệc... con quả thực sai , mau nhận với cha con , lời, nhanh lên!"

 

Mẹ Hà đắng chát đầy miệng, bà cũng con gái bà nuôi dạy thành thế ?

 

Thị phi phân, chuyên bắt nạt hiền lành!

 

Người ngoài lẽ , nhà bọn họ và nhà họ Phùng quan hệ , hai nhà thường xuyên qua , đương nhiên đứa trẻ Phùng Diệc đó ở nhà họ Phùng là sự tồn tại như thế nào.

 

ngờ rằng, con gái nhà đến chuyện nảy sinh lòng đồng tình với Phùng Diệc, mà còn đ-âm thêm một đao lên đứa trẻ đó, điều quả thực khiến bà gì cho .

 

“Con , tại nhận ?"

 

Hà Tuyết chảy nước mắt lườm cha Hà Hà:

 

“Mấy ngày qua con đều trách lời cha kéo con đến bệnh viện... bỏ con của con .

 

Mẹ lắm, giúp con chuyện, trái còn con nhận với cha, của con ?"

 

“Cái đứa trẻ con ngang ngạnh như hả?"

 

Mẹ Hà bất lực bực bội:

 

“Ngay từ đầu nếu con đứa trẻ là của Phùng Tiêu, và cha con thể chủ cho con ?"

 

“Nếu con ... chắc chắn Phùng Tiêu sẽ cưới con ?

 

Là con tự dán lên, Phùng Tiêu ép buộc con, nếu ép Phùng Tiêu cưới con, chẳng hận ch-ết con ?

 

bây giờ khác , Phùng Tiêu chủ động gọi điện thoại cho con, cưới con, bảo nhà chọn một ngày, sẽ cùng con đăng ký kết hôn.

 

Mọi nếu còn quan tâm đến đứa con gái thì đừng gì nữa, nếu , con sẽ hận đấy!"

 

Cha Hà:

 

“Con liêm sỉ, đứa con gái như con!"

 

Để câu , cha Hà tức hầm hầm thư phòng.

 

Sắc mặt mấy , bà thở dài một tiếng, hỏi:

 

“Nhất định gả cho Phùng Tiêu?"

 

“Mẹ hỏi câu thấy lạ ?

 

Nếu con gả, cái bụng ?

 

Mẹ đấy, một khi đến bệnh viện phẫu thuật, con thể sẽ băng huyết... ví dụ như thể may mắn sống sót, cũng sẽ mất khả năng sinh nở, đây là điều thấy ?"

 

Cậy thể chất của , cậy tình yêu của nhà, Hà Tuyết một chút cũng lo lắng cha sẽ ngăn cản cô và Phùng Tiêu kết hôn.

 

Mẹ Hà:

 

... nhưng trong đại viện nhà họ Phùng ở, ít ước chừng Phùng Diệc sắp cưới con..."

 

Hà Tuyết:

 

“Anh Phùng Tiêu bàn bạc với con , đợi chúng con lĩnh chứng xong, sẽ đưa con thành phố khác sinh sống mấy năm, đợi chuyện lắng xuống, chúng con đưa con cái trở về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-480.html.]

Đây là bác Phùng sắp xếp cho Phùng Tiêu và con, để tránh những lời tiếng trong đại viện đó tổn thương đến con."

 

Nói đoạn, mặt Hà Tuyết lộ nụ ngọt ngào.

 

Mẹ Hà:

 

“Thích Phùng Tiêu đến thế ?"

 

“Vâng, con thích Phùng Tiêu nhiều năm , đời đều ở bên cạnh !"

 

Giọng điệu của Hà Tuyết kiên định vô cùng.

 

Mẹ Hà:

 

“Mẹ , hai ngày con cứ ở trong nhà đừng cả, sẽ chuyện t.ử tế với cha con về chuyện của con và Phùng Tiêu.

 

Đợi cha con hết giận, chúng định ngày, đến lúc đó chúng cùng con và Phùng Tiêu lĩnh chứng."

 

Hà Tuyết:

 

“Vâng."

 

Bị tát một cái, nhưng chuyện của cô Phùng Tiêu ở chỗ cha giải quyết xong, xứng đáng!

 

Lúc dậy rời khỏi phòng khách, quên dặn dò:

 

“Phùng Diệc bên đó... con gặp nhớ với một câu xin !"

 

“Biết , con sẽ với nó câu xin ."

 

Có mà mơ!

 

Hà Tuyết thầm đảo mắt một cái.

 

Ra khỏi đại viện nhà họ Phùng ở, Khương Lê dắt xe đạp cùng Phùng Diệc, Mặc Nghiên một đoạn xa, cô dừng .

 

Hai Phùng Diệc chắc chắn cũng dừng bước theo.

 

Chương 764 Hôm nay em tuyệt!

 

“Chị Khương Lê, chị lời với em ?"

 

Nhìn Khương Lê, ánh mắt Phùng Diệc chút lảng tránh, :

 

“Em em khá hèn, nếu ... nếu sẽ những kẻ ghê tởm đó hố hết đến khác."

 

Nào ngờ, Khương Lê đột nhiên tươi rạng rỡ, giơ ngón tay cái lên:

 

“Hôm nay em tuyệt!"

 

“Hả?"

 

Phùng Diệc hiểu.

 

“Nam t.ử hán đại trượng phu thì nên huyết tính, đặc biệt là khi thể nhịn nữa, trực tiếp tay đ-ấm đối phương một trận là cần thiết."

 

Nghe Khương Lê , bất kể là bản Phùng Diệc, là Mặc Nghiên, đều trong nháy mắt hiểu , điều Khương Lê ám chỉ là gì.

 

“Em... em là tức điên lên !"

 

Phùng Diệc chút tự nhiên, gò má đỏ:

 

“Cảm giác như trong l.ồ.ng ng-ực một ngọn lửa, tìm một lối thoát để nó bùng cháy ngoài, em sẽ nghẹn ch-ết mất.

 

Mà Phùng Tiêu chính là lối thoát đó, là hết đến khác gây chuyện rắc rối nhưng bắt em gánh tội , em phục, cũng cam lòng, em đ-ấm cho đau, đ-ấm cho dám ở bên ngoài ngang tàng việc nữa!"

 

“Có những mà, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, mong là em đ-ấm cho tỉnh , nếu , lúc ngã đau cho xem."

 

Nói đến đây, Khương Lê từ trong túi xách lấy hai chiếc hộp hình chữ nhật nhỏ đóng gói tinh mỹ, cô đưa cho Phùng Diệc và Mặc Nghiên mỗi một cái:

 

“Quà mang về cho hai đứa."

 

Mặc Nghiên:

 

“Lúc thấy chị ở cổng nhà máy em câu chúc mừng, kết quả chớp mắt đều chuyện của nhóc cho quên khuấy mất, xin chị Khương Lê, bây giờ em chúc mừng chị muộn chứ?"

 

 

Loading...