Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:19:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói đoạn, bà lão họ Lý òa nức nở:

 

lúc đó cũng là vì giận quá mà...

 

Ông mà, Tuyết Nhi của chúng ngoan hiền thế nào, ông mà... kẻ nào chiếm đoạt rõ ràng,

 

Đợi chúng phát hiện nó thai, tuy hai đứa giận trong lòng nhưng cũng gì Tuyết Nhi, chỉ rốt cuộc là chuyện thế nào...

 

Tuyết Nhi giấu chúng , ch-ết cũng giữ cái chủng nghiệt trong bụng, để trong làng lời tiếng , nó cứ ru rú trong phòng mấy tháng trời...

 

giận nó, oán nó nhưng đành lòng mắng nó, đ-ánh nó,

 

Giương mắt nó vì sinh cái chủng nghiệt đó mà... tính mạng của chính cũng sắp giữ .

 

bảo nó bỏ đứa bé trong bụng , ông, Tuyết Nhi nó chịu mà... nó chịu bỏ cái chủng nghiệt đó, thà hy sinh cả mạng ,

 

Để sinh cái chủng nghiệt đó .

 

Lúc nó hấp hối, hỏi nó cái chủng nghiệt đó rốt cuộc là của ai, định bụng nhờ gửi nó , kết quả Tuyết Nhi mấp máy môi, kịp tắt thở.

 

Nhìn Tuyết Nhi của chúng , nắm lấy tay nó, cảm nhận ấm nó dần tan biến...

 

đau lòng quá, chấp nhận cái chủng nghiệt đó, vì nó mà chúng mất đứa cháu gái duy nhất,

 

Vì cha của nó mà Tuyết Nhi của chúng rõ ràng, cho nên... cho nên vứt bỏ nó, mặc xác nó tự sinh tự diệt..."

 

“Thôi , tìm thấy thì chứng tỏ nó duyên với chúng , cứ , bà cũng đừng buồn nữa, ngày tháng của chúng vẫn sống tiếp."

 

Chương 660 Biết

 

Trái tim lão La như đang rỉ m-áu, ông đau lòng cho c-ái ch-ết của cháu gái, hận kẻ chiếm đoạt cháu gái , còn đối với đứa trẻ mà cháu gái dùng mạng để sinh , dựa nguyên tắc đứa trẻ là vô tội, tuy ông hận nhưng

 

Cũng bao nhiêu yêu thích, chỉ nghĩ trong những năm tháng còn , hai vợ chồng già bọn họ nuôi đứa trẻ của cháu gái đến mấy tuổi thì bấy nhiêu, từ tận đáy lòng từng nghĩ đến việc vứt bỏ nó.

 

thì dòng m-áu chảy trong đứa trẻ cũng một phần là của nhà họ La bọn họ.

 

ông vạn ngờ tới, vợ nhân lúc ông chú ý mà bế đứa trẻ vứt lên núi.

 

Ông thấu hiểu tâm trạng của vợ, nhưng khó mà thấu hiểu cách của bà.

 

Một đứa trẻ mới chào đời, chỉ dùng một chiếc áo rách bọc lấy, chính bà cố của vứt bỏ trong núi, thể sống sót ?

 

Nói huỵch toẹt là bảo đứa trẻ đó ch-ết mà!

 

Tuy nhiên, sự , ông còn thể gì thêm nữa đây?

 

Vợ cùng ông qua bao sóng gió, lúc ông sa cơ lỡ vận bà cũng từng bỏ mặc ông mà , duy chỉ chuyện của đứa trẻ đó... bà quá, vả bây giờ bà hối hận, nếu ông còn trách mắng bà, kể tội bà thì e là vợ ông sẽ sống nổi mất.

 

Nếu , một ông sống tiếp thì còn ý nghĩa gì nữa?

 

Lão La gương mặt đầy đau khổ, ông dậy khỏi chiếc ghế đẩu nhỏ đang , tấm lưng vốn dĩ còn khá thẳng, lúc rõ ràng còng xuống.

 

lúc , tiếng vỗ cửa vang lên.

 

“Lão La!

 

Lão La ông nhà ?"

 

Khương đại đội trưởng đang ngoài cửa.

 

Nói cũng , lão La chỉ lớn hơn Khương đại đội trưởng hai tuổi, nhưng hai bây giờ cạnh , nếu cách mười tám tuổi thì ai cũng tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-415.html.]

Bởi vì tóc của lão La gần như bạc trắng , ngay cả bà lão họ Lý cũng , đầu tóc bạc phơ, cộng thêm sức khỏe hai lắm, cũng như ngày tháng sống thoải mái như , tự nhiên già nhiều.

 

“Có đây!

 

Có đây!"

 

Lão La mở cửa, thấy Khương đại đội trưởng, ông khựng một chút hỏi:

 

“Không đại đội trưởng tìm chuyện gì?"

 

Khương đại đội trưởng:

 

“Chúng trong nhà chuyện ."

 

“Vậy... mời ."

 

Nhường lối, thấy Khương đại đội trưởng bước , lão La tiện tay khép cửa , ngón tay chỉ chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh:

 

“Mời ."

 

“Anh La, qua đây chuyện hỏi và chị dâu một chút."

 

Nhìn bà lão họ Lý một cái, Khương đại đội trưởng dời tầm mắt về phía lão La, ông :

 

“Cháu gái hai thực một xác hai mạng, đúng ?"

 

Thấy sắc mặt vợ chồng lão La đổi, và lão La định gì đó, Khương đại đội trưởng giơ tay ngăn :

 

“Anh đừng vội, hết .

 

Chuyện là thế ..."

 

Như thật thuật chuyện Khương Lê và Lạc Yến Thanh, cùng với ba đứa cháu Khương Nhất Thần, Khương Nhất Hồng, Khương Nhất Khải lên núi dạo chơi, đường xuống núi nhặt một bé trai, Khương đại đội trưởng tiếp:

 

thấy chiếc áo bọc đứa bé đó từng mặc , nên đoán là và chị dâu sáng sớm nay thật với ..."

 

Vẻ mặt vợ chồng lão La vô cùng kích động, ngay khoảnh khắc Khương đại đội trưởng đến chuyện nhóm Khương Lê nhặt một đứa trẻ núi, hai vợ chồng già liền kích động nước mắt đầm đìa.

 

“Xin , đại đội trưởng!

 

lừa ông, là đúng.

 

Lúc đó hận đứa trẻ đó vô cùng, hận sự đời của nó khiến mất cháu gái, thế là vứt nó lên núi, với ông cháu gái khó sản, một xác hai mạng, là sai ... nên lừa ông!"

 

Bà lão họ Lý ngừng , tuy nhiên, bà yên tâm hơn nhiều.

 

“Chị dâu, chuyện của cháu gái chị rõ lắm, nhưng ít nhiều cũng đoán chắc chắn một yếu tố tồn tại,

 

Chương 661 Biết ơn

 

sự việc xảy , vả nhóc con đó cũng cháu gái chị đ-ánh đổi cả mạng sống để sinh , chị dù căm hận kẻ hại cháu gái đến thì cũng nên vứt nhóc con mới chào đời trong núi,

 

May mà gặp con gái và con rể , họ tiện tay âm thầm mang về nhà, nếu , chị và La chắc chắn sẽ mất chút huyết mạch duy nhất còn ."

 

“Chú Khương, cảm ơn chú, lão La ở đây xin cảm ơn chú!"

 

Lão La trực tiếp cúi đầu chào sâu Khương đại đội trưởng.

 

“Đừng thế, La xuống , còn lời với hai ."

 

Kịp thời dậy, ngăn cản lão La cúi chào , Khương đại đội trưởng và lão La đối diện , ông thuật lời Lạc Yến Thanh nhờ nhắn nhủ với lão La, cuối cùng Khương đại đội trưởng :

 

“Nhóc con một vết bớt màu xanh to bằng đồng xu ở mặt trong cổ tay trái, chắc là La và chị dâu đều ..."

 

Loading...