Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:19:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ngờ, Khương Lê lúc giơ ngón trỏ lên môi suỵt một tiếng, đó cô cúi nhặt mấy viên sỏi, nhẹ chân nhẹ tay, tiến về phía hai bước, nhắm chuẩn bụi cây rậm rạp cách đó xa, động tác nhanh nhẹn, ném hai viên sỏi.”

 

Giây tiếp theo, chỉ thấy một con gà rừng từ bụi cây đó bay , nhưng đồng thời, trong bụi cây cũng truyền đến một tiếng động nhỏ.

 

“Xem , đây là gì?"

 

Sải bước tới, Khương Lê xách từ bụi cây hai con gà rừng.

 

“Ơ..."

 

Ba đứa Khương Nhất Thần kinh ngạc đến ngây .

 

Ngay cả Lạc Yến Thanh, hai con gà rừng nát đầu trong tay Khương Lê, cũng hồi lâu lấy tinh thần.

 

“Đều ngây ?"

 

Khương Lê cong môi:

 

“Đây chẳng qua là chuyện nhỏ thôi, đợi đấy, lát nữa cô đ-ánh thêm mấy con thỏ rừng nữa, trưa nay cả nhà sẽ một bữa thịnh soạn."

 

Khương Nhất Khải lấy tinh thần tiên, lon ton chạy đến bên cạnh Khương Lê:

 

“Cô út, để cháu xách giúp cô."

 

Nhìn dáng vẻ nịnh nọt của thiếu niên, Khương Lê nhịn “phì" thành tiếng:

 

“Chương 655 Có qua xem thử ?”

 

“Đầu nát hết , m-áu me bê bết, cứ để gùi là ."

 

Dùng dây leo bọc kín con gà rừng , để tránh mùi m-áu thu hút đám thú lớn.

 

Thôi thì, chỉ cần sâu trong núi, khả năng gặp thú lớn gần như bằng .

 

chuyện gì cũng thể quá tuyệt đối, ngộ nhỡ con thú lớn nào từ trong núi sâu chạy dạo chơi, tình cờ ngửi thấy mùi m-áu thì bọn họ sẽ xui xẻo to.

 

Thu dọn chiếc gùi, nhóm Khương Lê quan sát, đến nửa buổi sáng, chiếc gùi đầy ắp.

 

Phải là, Khương Lê thật sự đ-ánh ba con thỏ rừng.

 

Cũng giống như gà rừng đ-ánh đó, b-éo mầm, là thịt.

 

“Xuống núi thôi."

 

Thấy mặt trời càng lúc càng gắt, giọng trầm ấm từ tính đầy cuốn hút của Lạc Yến Thanh thốt từ kẽ răng, , Khương Lê đáp “Vâng".

 

“Đều thấy cả chứ?

 

Chú út các cháu bảo về nhà , mau theo nào."

 

Nhìn ba đứa cháu trai, Khương Lê gọi một tiếng.

 

Khương Nhất Thần cùng Khương Nhất Hồng, Khương Nhất Khải đồng thanh đáp lời.

 

“Cô út, bản lĩnh dùng đ-á đ-ánh gà rừng, thỏ rừng của cô luyện thế nào ạ?"

 

“Bách phát bách trúng, thật sự là quá lợi hại !"

 

“Dựa bản lĩnh của cô út, lúc nước ngoài thi đấu, chắc chắn thể giành huy chương vàng, rạng danh đất nước chúng ."

 

Đi phía Khương Lê và Lạc Yến Thanh, Khương Nhất Thần tiện miệng hỏi Khương Lê một câu, ngay đó Khương Nhất Khải bắt đầu nịnh nọt cô út yêu, lời , Khương Nhất Hồng cũng nịnh nọt báu vật lớn của nhà họ Khương.

 

“Hai đứa cháu nịnh nọt đứa còn kêu to hơn đứa ."

 

Khương Lê Khương Nhất Khải, Khương Nhất Hồng hai , tiếp đó với Khương Nhất Thần:

 

“Ở Bắc Thành rảnh rỗi việc gì , cô liền trong viện ném đ-á chơi, ngờ luyện bản lĩnh bách phát bách trúng như các cháu ."

 

Khương Nhất Thần giơ ngón cái tán thưởng:

 

“Cô út thật giỏi ạ!"

 

, cô út giỏi quá!

 

Ném đ-á thôi mà cũng luyện bản lĩnh bách phát bách trúng lớn như , siêu lợi hại luôn!"

 

Khương Nhất Hồng cũng giơ ngón cái tán thưởng, đôi mắt đầy vẻ sùng bái, coi cô út yêu là thần tượng của .

 

Khương Nhất Khải:

 

“Cháu học bản lĩnh bách phát bách trúng với cô út, cô út, cô nhất định dạy cháu đấy, ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-412.html.]

Khương Lê:

 

“Chỉ cần thời gian, dạy cháu đương nhiên là vấn đề gì, nhưng sức lực cháu đủ lớn, dù học bản lĩnh của cô cũng chắc thể dùng sỏi hạ gục gà rừng thỏ rừng ."

 

Khương Nhất Khải:

 

“Cháu quan tâm, dù cháu cũng học."

 

Khương Lê:

 

“Được , cô út bắt đầu từ hôm nay sẽ dạy cháu."

 

Khương Nhất Khải mừng rỡ nhảy cẫng lên, thấy , Khương Lê lắc đầu:

 

“Đừng nhảy nhót lung tung đường núi , sơ sẩy một cái là xảy chuyện ngoài ý đấy."

 

Ngờ lời cô dứt, chuyện ngoài ý thì xảy , ngược mấy đều sững , hướng tầm mắt về phía bụi cỏ cách đó xa.

 

Khương Nhất Khải:

 

“Cô út, hình như cháu thấy tiếng mèo kêu."

 

“Không tiếng mèo kêu, cháu cảm thấy giống tiếng trẻ con hơn."

 

Khương Nhất Hồng đưa mắt Khương Lê, Lạc Yến Thanh hai :

 

“Cô út, chú út hai thấy ạ?"

 

Khương Lê:

 

“..."

 

Im lặng một hồi lâu, Khương Lê hỏi Lạc Yến Thanh:

 

“Có qua xem thử ?"

 

“Là tiếng trẻ con , tuy yếu nhưng chắc là sai ."

 

Lạc Yến Thanh mím môi, cau mày suy nghĩ một lát:

 

“Qua xem thử , nếu đúng như , chúng thể bỏ mặc , dù cũng là một mạng ."

 

“Cháu qua xem thử."

 

Khương Nhất Thần xung phong.

 

“Anh hai, đừng, đang gùi đồ, tiện , để em cho."

 

Khương Nhất Hồng gọi trai Khương Nhất Thần , đó rảo bước về phía bụi cỏ phát tiếng trẻ con yếu ớt đó.

 

Chương 656 Tám chín phần mười

 

Một lát , Khương Nhất Hồng phát tiếng kêu kinh ngạc:

 

“Cô út!

 

Chú út!

 

Hai mau qua đây!"

 

“Cái ..."

 

Khương Lê và Lạc Yến Thanh tới bên cạnh Khương Nhất Hồng, sắc mặt hai lập tức trở nên , Khương Lê :

 

“Cái e là sinh bao lâu vứt ở đây ."

 

là một đứa bé, một đứa bé sơ sinh đầu, cổ vẫn còn dính vết m-áu khô, mắt vẫn mở.

 

“Cô út, giờ tính ạ?"

 

Khương Nhất Hồng hỏi Khương Lê.

 

“Mang thẳng về nhà... khó tránh khỏi sẽ rắc rối, nhưng nếu bỏ mặc ở đây, e là nhóc con sẽ..."

 

Khương Lê nuốt lời định , cô cau mày, trầm tư một lát :

 

“Đặt đứa bé gùi mang về nhà , vẻ mặt các cháu đừng để thấy gì lạ."

 

Có thể vứt đứa bé sinh lâu ở núi , nghĩ thì đó hạ quyết tâm đứa bé ch-ết .

 

Không Khương Lê nghĩ như , mà là đứa bé sơ sinh mắt, ngoài một chiếc áo rách bọc c-ơ th-ể , bên cạnh đứa bé chẳng gì khác.

 

 

Loading...