Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:15:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 626 Phúc khí

 

Cái gì cũng bằng Lê Bảo, nhưng cứ nhất quyết so bì với Lê Bảo, thế chẳng so tính chuyển từ ghen tị sang oán hận, cảm thấy Lê Bảo với !"

 

Vương Xuân Hoa đến đây, bà lắc đầu, lên tiếng nữa.

 

thấy Xuân Hà cũng giống cha nó, đầu óc tỉnh táo!"

 

Thôi Đại Loa nhạo:

 

“Trước đây nó và Lê Bảo quan hệ bao nhiêu, khi Lê Bảo lấy chồng năm , đến trở về , qua là thấy quan hệ giữa Lê Bảo và nó cả."

 

Hồi lâu , Thôi Đại Loa và Vương Xuân Hoa thấy Lý Đại Niêu chuyện, khỏi về phía Lý Đại Niêu, phát hiện Lý Đại Niêu đang chăm chằm cổng viện nhà Đội trưởng.

 

Giơ tay quơ quơ tẩu thu-ốc của Lý Đại Niêu, Thôi Đại Loa hỏi:

 

“Bà đang cái gì thế?"

 

“Vợ chồng Đội trưởng thật sinh con!"

 

Lý Đại Niêu lẩm bẩm một câu.

 

Thôi Đại Loa:

 

“Bà định Lê Bảo xinh ?"

 

Lý Đại Niêu đáp lời.

 

Thôi Đại Loa:

 

“Chúng ngày đầu tiên mới Lê Bảo xinh , kể từ khi Lê Bảo và năm của nó vợ chồng Đội trưởng bế từ bệnh viện về làng, hễ ai thấy mà chẳng khen Lê Bảo trắng trẻo khôi ngô?"

 

Hôm nay trời nhiều mây, gió núi thổi qua, trong khí nghi ngờ gì nữa bớt vài phần oi bức.

 

Khương Lê và Lạc Yến Thanh sóng vai cổng viện, cúi chào ba bạn bè, cảm ơn bớt chút thời gian bận rộn đến tham dự lễ cưới của họ.

 

Gió lướt qua, tà váy của Khương Lê nhẹ nhàng tung bay, cô và Lạc Yến Thanh trong mắt là một đôi trời sinh, hai giống như mạ một lớp vàng, rực rỡ ch.ói lọi, vô cùng nổi bật!

 

“Cô út và dượng đôi quá!"

 

Khương Nhất Khải một tay chống cằm, mắt chớp lấy một cái, chằm chằm cô út yêu và dượng tuấn mỹ, khí chất phi phàm.

 

Khương Nhất Hạo:

 

“Cô út là bảo bối lớn của nhà !"

 

Khương Nhất Hàng cất giọng non nớt :

 

“Cháu thích cô út nhất!"

 

Khương Nhất Vũ:

 

“Cháu thích nhất nhất nhất cô út!"

 

Khương Nhất Hàng tức giận trừng mắt họ cùng tuổi:

 

“Cháu thích nhất nhất nhất nhất cô út, cô út cũng thích nhất nhất nhất nhất cháu!"

 

Khương Nhất Phi chê bai đứa em trai ngốc nghếch của , đứa em họ ngốc nghếch , :

 

“Hai đứa năm nay bảy tuổi chứ ba tuổi, thể đừng ấu trĩ như ?"

 

Khương Nhất Vũ phồng đôi má phúng phính:

 

“Anh xa!"

 

Khương Nhất Phi là trưởng t.ử của nhà ba, năm nay mười hai tuổi, là trai ruột của Khương Nhất Vũ.

 

“Đồ ấu trĩ."

 

Khương Nhất Phi đảo mắt một cái, dời ánh mắt khỏi em trai, về phía Khương Lê, :

 

“Có thể cưới cô út là phúc khí của dượng."

 

."

 

Các em lớn nhỏ đồng thanh phụ họa.

 

Ở mâm cỗ , là cháu ruột của Khương Lê, cộng thêm ba đứa nhỏ Minh Duệ, hơn mười nhóc vây quanh cùng .

 

“Ba cháu đối xử với ạ!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-394.html.]

Cục bột nhỏ Minh Hàm cất giọng sữa với các họ:

 

“Mỗi ba cháu nghỉ phép về nhà đều sẽ tự nấu cơm, giặt quần áo, chăm sóc cháu và cả em gái, để nghỉ ngơi thoải mái."

 

Mẹ là , nhưng ba cũng là ba , nhóc hiểu ý nghĩa của từ “phúc khí" mà Nhất Phi .

 

Tiểu Minh Vi:

 

“Mẹ vất vả, cháu và cả hai cùng với ba giúp xoa tay, bóp chân đấy ạ!"

 

Minh Duệ giữ vẻ mặt nghiêm túc, chân thành :

 

“Cháu và các em cùng với ba sẽ luôn bảo vệ !"

 

Lớp một bạn học ba, khi nghỉ hè, bạn đó tái hôn, khi vài bạn trong lớp chuyện, họ bạn đó là “đồ kéo đuôi".

 

Mà ở nhà họ, ba cưới mới về để chăm sóc và các em, cũng , ba em cũng giống như “đồ kéo đuôi", là “đồ kéo đuôi" của ba.

 

Chương 627 Kinh ngạc

 

sẽ quản lý các em, bọn họ sẽ ngoan ngoãn lời, để mới bận tâm nhiều, như mới ở nhà họ sẽ cảm thấy vất vả.

 

Hơn nữa, Minh Duệ thích nhà ông bà ngoại, thích từng trong gia đình , thể , ông bà ngoại và các mợ, các họ em họ đều quan tâm đến .

 

Để ông bà ngoại và yên tâm, trong những ngày tháng , sẽ cùng các em bảo vệ , yêu , đối xử với mãi mãi!...

 

“Bàn ghế, bát đĩa chén muỗng gì sai sót chứ?"

 

Lúc gần bốn giờ chiều, Khương đại ca và Khương tam ca dẫn theo vài nhỏ tuổi, đem những thứ cần trả về trả cho chủ nhà, thấy nhóm họ trở về, Thái Tú Phấn thuận miệng hỏi một câu.

 

Khương đại ca:

 

“Vỡ hai cái bát và một cái đĩa, thiếu hai cái thìa, năm đôi đũa, con đều bù tiền cho chủ nhà ạ."

 

Thái Tú Phấn:

 

“Bù tiền là .

 

Ngồi , Lê Bảo chuyện với các con."

 

Trong nhà chính đầy lớn nhỏ, tuy nhiên ngoài.

 

“Chuyện là thế , em nhân lúc hai chị dâu hai và tư chị dâu tư đều mặt ở đây để thông báo với một tiếng, tháng em sẽ nước ngoài tham gia thi đấu, chuyện ở nhà coi như là chuyện lớn, cho nên em báo cho , nếu đợi đến lúc hoặc thấy trực tiếp tivi, em sợ sẽ kết quả ."

 

Nói đến đoạn , Khương Lê còn pha trò.

 

Khương Quốc Thắng:

 

“Đi nước ngoài tham gia thi đấu?

 

Nói chi tiết xem nào."

 

Khương Lê:

 

“Giải thi đấu thể thao ạ."

 

Khương Quốc Thắng:

 

“Đại diện cho quốc gia..."

 

Khương Lê gật đầu:

 

“Vâng ạ."

 

Khương Quốc Thắng khẽ mím môi, Khương Lê một hồi lâu:

 

“Lê Bảo, em chắc chắn đang đùa chứ?"

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Em là do tình cờ phát hiện , vốn dĩ đồng ý, nhưng vị lãnh đạo đó thuyết phục em, thế là em đồng ý , cố gắng giành thật nhiều vinh quang về cho tổ quốc."

 

“Tình cờ phát hiện?

 

Nói , tình cờ kiểu gì nào?"

 

Khương Quốc Thắng vẻ mặt nghiêm túc:

 

“Tình hình sức khỏe của em thế nào, em quên chứ?"

 

“Anh hai, sức khỏe em hơn nhiều , là Lạc Yến Thanh liên hệ thánh thủ quốc y giúp em kiểm tra, còn kê thu-ốc thang cho em điều dưỡng c-ơ th-ể, bây giờ em bộ cảm thấy nhẹ nhàng, chạy nhảy cũng vấn đề gì lớn."

 

 

Loading...