Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 368

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:15:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong lòng bà sầu khổ, dạy dỗ con cái thế nào mà từng đứa một cứ như thể kiếp bà nợ chúng, dẫn đến việc kiếp chúng đến tìm bà đòi nợ.”

 

Giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt, bà Tô rời .

 

Trên đường về nhà, vô thức nghĩ đến những lời Tô Mạn , nhất thời trong lòng bà thấy nghẹn uất.

 

Không nghi ngờ con gái lớn, mà là đứa con gái kể từ về nhà dịp Tết cho bà cảm giác đổi khác so với đây.

 

G-ầy thì g-ầy một chút, trông cũng tiều tụy hơn một chút, nhưng tính tình thì so với khi xuống nông thôn sự khác biệt.

 

Lúc đó, tuy chút nuông chiều nhưng cái miệng thì vụng về, căn bản sẽ những lời lấy lòng ngọt xớt.

 

Tết năm nay từ Đại Tây Bắc trở về, gặp mặt ôm bà mà , khiến bà nhịn mà nảy sinh lòng thương xót, đó, khi cảm xúc của con gái lớn Tô Thanh định , liền giống như đứa trẻ lớn ... đúng, chính xác hơn là giống như lúc con gái thứ hai Tô Mạn gả cho con rể họ Văn , cái miệng ngọt như bôi mật.

 

Mở miệng là những lời ý , hơn nữa cực kỳ mắt , giúp bà cái cái nọ, là dáng vẻ của một con gái hiếu thảo.

 

Trước lúc Đại Tây Bắc, ôm lấy bà từng câu từng chữ đều là nỡ rời xa.

 

Là một , thấy con gái mắt rưng rưng lệ sắp xa, đầu óc bà nóng lên, chỉ gói ghém cho ít đồ trong nhà mà còn giấu con trai con dâu nhét cho con gái năm mươi đồng.

 

Chương 584 Quá trùng hợp

 

Bà Tô nghĩ đến từng chút từng chút một của con gái lớn Tô Thanh từ lúc về nhà ăn Tết cho đến lúc , cùng với việc suốt nửa năm nay hết gọi điện lóc kể lể đến thư than khổ để đòi tiền bà hết đến khác, trong lòng vô thức cảm thấy những gì con gái thứ hai Tô Mạn lẽ chỉ là suy đoán.

 

Bước chân cửa nhà, bà Tô dừng ở phòng khách mà thẳng phòng ngủ.

 

“Lại đòi tiền từ chỗ Mạn Mạn ?”

 

Bố Tô về, thấy bóng dáng bà Tô ở phòng khách liền tám phần bà đang ở phòng ngủ, quả nhiên đẩy cửa phòng thấy bà lão nhà đang nghiêng mặt về phía cửa sổ giường, tiện tay đóng cửa , tới bên giường nhịn hỏi một câu.

 

“Cái đứa đó đúng là đồ lương tâm.”

 

Ngồi dậy, bà Tô tựa lưng thành giường, ánh mắt dừng bố Tô:

 

“Ông xem Thanh Thanh suốt nửa năm nay cứ chìa tay đòi tiền chúng , là coi bố như kẻ ngốc ?

 

Có lẽ nó chẳng hề bệnh gì cả, cả nữa, con của nó chắc cũng bệnh, nó chỉ là lừa thêm chút tiền từ tay chúng thôi, ông xem...”

 

“Sao bà nghĩ như ?”

 

Bố Tô xuống ghế, vẻ mặt hiểu.

 

“Không nghĩ như , là cái đứa lương tâm Mạn Mạn nhắc nhở .

 

Gần nửa năm nay, đầu tiên là bản Thanh Thanh bệnh nặng, tiếp theo là con nó bệnh đến mức cần nhập viện điều trị, chuyện chẳng quá trùng hợp ?”

 

Bà Tô chằm chằm sự đổi sắc mặt của bố Tô:

 

“Hơn nữa, ông thấy Thanh Thanh lúc Tết về, lời hành động giống hệt dáng vẻ của Mạn Mạn mặt chúng ?”

 

Bố Tô bà Tô xong, im lặng hồi lâu, ông hỏi:

 

“Bà thế nào?”

 

“Đi Tây Bắc một chuyến, chúng xin nghỉ vài ngày, đích qua đó xem thử, nếu để Thanh Thanh đang lừa tiền chúng thì xem thu xếp nó thế nào!”

 

Vẻ mặt khó coi, ánh mắt bà Tô lạnh thấu xương.

 

“Xin nghỉ một ngày là mất một ngày lương, nếu cả hai chúng cùng xin nghỉ thì tổn thất nhỏ .”

 

Bố Tô , cũng , lúc thần sắc ông chút phức tạp.

 

“Vậy ông xem ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-368.html.]

 

Tổng thể cứ để mặc đứa con gái đó lừa hết tiền trong tay chúng !”

 

“Hiện tại bà chỉ là vì lời Mạn Mạn mà nảy sinh nghi ngờ chứ bằng chứng xác thực chứng minh Thanh Thanh đang lừa chúng .

 

Lùi một bước mà , cho dù Thanh Thanh lừa chúng thì điều đó chứng minh đứa trẻ mắc bệnh gì ghê gớm đến mức bệnh viện m.ổ x.ẻ chịu khổ, như cũng coi như là chuyện .”

 

Bất kể con gái gì thì cũng là m-áu mủ của , bố Tô vì chút tiền mà gì đứa con gái .

 

“Cái gì mà coi như chuyện ?

 

Không tính năm mươi đồng lén nhét cho nó ngày nó Tây Bắc, lóc kể lể qua điện thoại, thư than khổ nó bệnh nặng cần phẫu thuật, nếu thì chẳng còn sống mấy ngày nữa, nhưng vì nhà chồng nó lấy tiền phẫu thuật, viện, bảo chúng nghĩ cách giúp...”

 

“Đều là con cái trong nhà, chuyện qua thì cứ để nó qua , bà đừng nữa.”

 

“Tại ?

 

Không tính tiền Mạn Mạn đưa, rút từ tiền tiết kiệm của chúng hai trăm sáu mươi đồng gửi qua đó đấy.

 

Số tiền đó tương đương với hơn nửa năm tiền lương của , chẳng lẽ cứ thế Thanh Thanh lừa tay nó một cách trắng trợn ?”

 

“Thanh Thanh do bà sinh ?”

 

“Ông cái loại lời gì ?”

 

Sắc mặt bà Tô khó coi:

 

từng thấy ai tự đội mũ xanh cho như ông.”

 

Bố Tô ngược thấy tức giận, ông thở dài một tiếng, :

 

“Muốn Tây Bắc thì hoặc là bà tự , hoặc là đợi Đào Đào nghỉ hè bảo nó cùng bà một chuyến.”

 

Đào Đào, tên thật là Tô Đào, là con trai út của bố Tô, đang học lớp mười.

 

“Vậy thì cứ như thế?”

 

Chương 585 Lạc Yến Thanh

 

Bà Tô bố Tô.

 

Bố Tô gật đầu, ông im lặng một lát :

 

“Chuyện tiền nong, Thanh Thanh đưa cho bà thì bà cầm một phần là , còn phần cứ để Thanh Thanh giữ , nếu nó tiêu hết thì thôi, đừng ầm ĩ lên mặt nhà chồng nó khiến chuyện trở nên quá khó coi.”

 

“Nếu nó thực sự lừa chúng thì tiền nhất định trả cho .”

 

Bà Tô nghiến răng.

 

“Chắc bà quên , tháng chạp năm Thanh Thanh kết hôn, con bé thư báo cho chúng , kết quả là bà vì tức giận mà chẳng gửi cái gì qua cả.

 

Sau Tây Bắc, nếu Thanh Thanh quả thực đang dối mà cũng đưa tiền cho bà thì chúng cứ coi như đó là tiền sắm sính lễ cho con .”

 

Nghe bố Tô thế, bà Tô tức chịu , đuổi :

 

“Đi , ông ngoài cho , hiện tại thấy ông nữa!”

 

Nằm vật giường, bà Tô lạnh mặt, mím môi thêm một câu nào nữa.

 

Thời gian trôi qua nhanh, các trường mẫu giáo và tiểu học, trung học lượt nghỉ hè.

 

Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên.

 

 

Loading...