“Giả vờ hồ đồ?”
Thái Tú Phân hiểu, đợi bà thấy ánh mắt Khương Lê cháu trai, khỏi ngẩn , một lúc bà mới bừng tỉnh đại ngộ:
“Ý con là con bé Lâm Đan đó trúng Nhất Dương ?”
Tuy là hỏi, nhưng từ ngữ khí của Thái Tú Phân khó để nhận bà đáp án.
Khương Nhất Dương lúc nên bày biểu cảm gì, nhíu mày, mím môi :
“Cô nhỏ, cô đừng cùng bà nội trêu chọc con.”
“Sao thể gọi là đùa?”
Khương Lê mỉm :
“Đến nhà mới một lát thôi mà Lâm Đan lên con ít .”
Thái Tú Phân:
“ thấy con bé đó cũng , nếu hai đứa thành thì nội sẽ gọi điện cho bố con một tiếng, bảo họ chuẩn dần , đến cuối năm thì lo liệu chuyện của hai đứa cho xong.”
“Cái gì mà hai đứa?”
Khương Nhất Dương cảm thấy đầu to gấp đôi, xoa xoa thái dương :
“Con và đồng chí Lâm Đan căn bản chẳng gì cả, hơn nữa năm ngoái con chẳng , trong vòng mười năm bàn chuyện tình cảm, hiện tại mới qua một năm, chẳng lẽ bảo con tự tát mặt ?
Với con ý đó với đồng chí Lâm Đan, bà nội và cô nhỏ đừng gán ghép lung tung.”
Thái Tú Phân quan sát sự đổi sắc mặt của cháu đích tôn, hỏi:
“Thật sự thích con bé Lâm Đan đó ?”
“Bà nội, đây chuyện thích thích, là con căn bản từng nghĩ đến việc tìm bạn gái.”
Vẻ mặt Khương Nhất Dương nghiêm túc, :
“Năm nay con mười chín tuổi, ở thành phố tuổi vẫn còn nhỏ chán, cần vội vàng tìm đối tượng, hơn nữa con cũng thấy con gái thành phố lớn gì .”
Thái Tú Phân cháu trai cả, hồi lâu gì.
Khương Lê trầm tư:
“Có con chuyện của chú nhỏ con dạo cho hoảng sợ ?”
Không đợi Khương Nhất Dương trả lời, Khương Lê :
“Rừng lớn chim gì cũng , con thể vì chuyện đồng chí Dương đeo bám chú nhỏ con mà nghĩ con gái thành phố lớn đều giống cô , từ đó thành kiến với những cô gái thành phố.”
“...”
Khương Nhất Dương im lặng hồi lâu.
“Cái thằng , chẳng lẽ cô nhỏ con trúng ?”
Thái Tú Phân vỗ nhẹ cánh tay cháu trai cả một cái:
“Chương 576 Hết lời để chứ?”
“Cái nơi bé tẹo như làng còn đủ loại , huống chi là thành phố lớn đầy rẫy , va mấy kẻ liêm sỉ là chuyện lớn gì mà con sợ đến mức cái về con gái thành phố thế ?!”
“Bọn họ đều quá chủ động, con quen, cũng thích.”
Nói lời trong lòng, Khương Nhất Dương thở phào nhẹ nhõm, tiếp:
“Nếu con mà trông xí thì bọn họ từng từng chằm chằm con ?
Còn chú nhỏ con nữa, nếu trông ưa thì bám riết như , thậm chí suýt chút nữa xảy án mạng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-363.html.]
Khương Lê:
“Con là sinh vật cảm quan, thấy sự vật , thấy xinh đều sẽ nhịn mà thêm vài cái, con thể vì thấy con ưa , tìm hiểu con mà cho rằng con gái nhà lẳng lơ chứ?”
Khương Nhất Dương:
“Là hời hợt.”
Khương Lê:
“Vậy thì cô cũng hời hợt !”
Trong đôi mắt hồ ly hiện lên ý , Khương Lê cong môi:
“Nếu cô thấy ảnh chụp của dượng con ở nhà, con nghĩ cô sẽ gật đầu gả mà chút do dự ?”
“...”
Khương Nhất Dương cứng họng.
Ba đứa nhỏ Minh Duệ mở to đôi mắt mờ mịt, hiểu lời và họ cả , tuy cả ba vẫn vô cùng nghiêm túc.
“Hết lời để chứ?”
Đôi mắt hồ ly của Khương Lê cong cong, khóe môi hiện lên một nụ nhạt:
“Bất kể là đồng chí Vương Lâm Đan, cô đều thấy họ , nhưng so sánh thì Lâm Đan đơn thuần hơn một chút.”
“Cô nhỏ... lẽ là cô Ngô Nguyệt nhờ cô tư tưởng cho con đấy chứ?”
Khương Nhất Dương Khương Lê, ánh mắt đầy vẻ suy tư:
“Đồng chí Lâm Đan thế nào con quan tâm, con chỉ việc theo đúng ý nguyện của bản , hiện tại con đúng là từng nghĩ đến việc yêu đương, nếu lời cô thật sự liên quan đến cô Ngô Nguyệt thì phiền cô chuyển lời giúp con một tiếng, con sẽ dễ dàng đổi ý định .”
“Cái đó thì , Ngô Nguyệt từng đề cập với cô về chuyện em họ Lâm Đan và con, là cô thấy Lâm Đan cũng nên mới nghĩ hai đứa thể tiếp xúc bình thường, nếu một thời gian tìm hiểu mà cả hai đều ý thì hai gia đình thể định chuyện của hai đứa , đợi khi nào hai đứa kết hôn thì tổ chức cũng .”
Lâm Đan là diễn viên múa, nhan sắc tự nhiên là cần bàn cãi, mà qua vài gặp gỡ ít ỏi, cô thể thấy Lâm Đan kiểu tính cách cực đoan, hơn nữa tính tình hoạt bát, tâm tư đơn giản, qua là thể thấu hiểu.
Còn đồng chí Vương Mẫn , ấn tượng cô để giống kiểu “bạch liên hoa", nếu để cháu trai lớn sống cùng như , cháu trai sẽ , chỉ sợ lâu ngày nhà sẽ chịu nổi.
Dù thì bạch liên hoa gì đó, đôi khi khiến cảm thấy uất ức vô cùng, nếu chung sống lâu dài, khéo lời hành động của cô cho uất ức đến mức nội thương mất.
“Tạm thời con cân nhắc.”
Khương Nhất Dương ở Bắc Thành cũng hơn nửa năm, kiến thức còn như ở quê nhà nữa, thể khẳng định hề cảm giác rung động với đồng chí Lâm Đan.
Đã như , cần gì tiếp xúc?
“Được , từ nay về cô nhỏ sẽ nhắc chuyện mặt con nữa.”
Mỉm , Khương Lê trò chuyện phiếm với .
Bé con Minh Hàm kéo chiếc ghế tựa nhỏ đang đến bên cạnh Khương Nhất Dương, nhỏ giọng :
“Anh họ cả, em giận ?”
“Em đây là vu oan cho họ em ?”
Khương Nhất Dương cúi đầu thì thầm với bé con Minh Hàm.
“Em mới vu oan cho , em gì cũng là vì cho họ cả thôi,
Chương 577 Vậy thì chúng cứ chờ xem
họ cả lời em , đây chẳng là em giận ?”
Bé con Minh Hàm trừng mắt Khương Nhất Dương, hai má phồng lên như cá đang thổi bong bóng, trông đáng yêu vô cùng.