Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:15:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con , con là đang trêu em chơi thôi.”

 

Bé con Minh Hàm lý直 khí tráng:

 

“Là em nhỏ mọn, còn con xa.”

 

Khương Nhất Dương nhếch môi, véo véo ch.óp mũi nhỏ của nhóc tì:

 

“Đồ nghịch ngợm!”

 

“Anh họ cả, con nghịch ngợm.”

 

Bé con Minh Hàm lập tức phản bác, bé là bảo bối ngoan của , chẳng nghịch ngợm chút nào.

 

Chẳng ngờ, Minh Vi hừ một tiếng, giọng sữa :

 

“Anh hai xa, là đồ nghịch ngợm, chẳng đáng yêu chút nào.”

 

Ngô Nguyệt với Khương Lê:

 

“Trong nhà đông trẻ con đúng là náo nhiệt.”

 

“Nghịch ngợm lắm.”

 

Ánh mắt Khương Lê cặp song sinh sủng ái bất lực:

 

định đợi đến kỳ nghỉ hè, gửi Vi Vi đến Cung Thiếu nhi học khiêu vũ.”

 

“Vậy cũng báo danh cho Nhiếp Nhiếp nhà .”

 

Con gái học khiêu vũ thể nuôi dưỡng khí chất ,

 

Chương 574 Tiểu kịch tinh

 

Ngô Nguyệt điểm , và cô cũng từng nghĩ đến việc đưa con gái đến Cung Thiếu nhi học khiêu vũ, vì lời Khương Lê , liền lập tức một câu, tiếp đó cô hỏi Khương Lê:

 

“Vậy còn Duệ Duệ và Hàm Hàm nhà cô, cô định cho chúng học gì?”

 

“Duệ Duệ vẫn luôn theo học nhị hồ, nếu thằng bé học thêm thứ gì đó, định nghỉ hè báo danh cho nó học piano, còn Hàm Hàm,” Khương Lê dời tầm mắt sang bé con Minh Hàm, dịu dàng hỏi:

 

“Con học gì nào?”

 

Bé con Minh Hàm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, giọng nũng nịu:

 

“Con học nhị hồ!”

 

Anh Hiên Hiên và cả đều theo học nhị hồ, còn họ cả khi kéo nhị hồ cũng chỉ điểm, lý nào Lạc Minh Hàm học bản lĩnh nhị hồ .

 

Khoanh hai tay ng-ực, bé con Minh Hàm hếch cằm lên, vẻ mặt kiêu ngạo:

 

“Mẹ, nếu dạy con kéo nhị hồ, con sẽ... con sẽ cho xem đấy!”

 

Nói xong, bé con Minh Hàm tức khắc hóa thành kẻ đáng thương, trong mắt rưng rưng nước mắt.

 

Ngô Nguyệt và Lâm Đan tốc độ lật mặt của bé con cho kinh ngạc đến mức biểu cảm ngẩn ngơ.

 

Khương Lê “phụt” một tiếng nước mắt, với hai :

 

“Đứa nhỏ nhà chính là một tiểu kịch tinh, hai đừng để nó lừa.”

 

“Mẹ!”

 

Bị vạch trần việc đang diễn kịch, bé con Minh Hàm thẹn đến đỏ bừng mặt, nũng với Khương Lê.

 

“Anh hai hổ quá!”

 

Tiểu Minh Vi đưa ngón trỏ tay lên, động tác “ hổ” khuôn mặt trắng nõn mập mạp của , điều khiến bé con Minh Hàm càng cảm thấy ngại ngùng, và khuôn mặt bầu bĩnh cũng đỏ thêm hai phần.

 

“Bà ngoại, con kịch tinh!”

 

Bé con Minh Hàm tìm chống lưng cho , đầu tiên về phía bà ngoại, đó về phía Khương Nhất Dương:

 

“Anh họ cả, với con , con kịch tinh!”

 

Thái Tú Phân vẫy vẫy tay, gọi bé con Minh Hàm đến bên cạnh , bà ôm nhóc tì lòng, đôi mắt tràn đầy hiền từ :

 

“Đừng con bậy, Hàm Hàm của bà ngoại là bảo bối ngoan, tiểu kịch tinh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-362.html.]

 

bà ngoại đang kìa!”

 

Đừng tưởng thể lừa , bà ngoại chắc chắn cũng cho rằng là kịch tinh, thế thì bây giờ?

 

Thật mất mặt quá !

 

“Ha ha...”

 

Khương Nhất Dương trực tiếp thành tiếng:

 

“Em vốn dĩ là tiểu kịch tinh mà, còn cho cô nhỏ , xem là em đang ngại ngùng !”

 

Trong ba đứa em họ hờ, theo thấy, em họ nhỏ Minh Hàm đúng là một kịch tinh, cổ linh tinh quái, nhiều ý tưởng quái quỷ nhất!

 

Từ “kịch tinh” , chắc chắn là Khương Nhất Dương từ miệng cô nhỏ Khương Lê.

 

Chị em Ngô Nguyệt bé con Minh Hàm trò, lúc cũng ngớt, cảm thấy tiểu Minh Hàm thật thể đáng yêu hơn.

 

“Được , con kịch tinh, là sai .”

 

Thấy bé con Minh Hàm thẹn đến mức rúc đầu lòng , chỉ thiếu điều tìm cái lỗ để chui , Khương Lê nhất thời thấy buồn , khỏi hạ giọng dỗ dành một câu.

 

Bé con Minh Hàm kiêu ngạo vô cùng, cũng chẳng thèm , khẽ “hừ” một tiếng, dành cho Khương Lê một cái gáy, giọng sữa :

 

“Mẹ, con giận , là kiểu dỗ lành nhé!”

 

Tiểu Minh Vi lúc :

 

“Mẹ, đừng dỗ hai, đang giả vờ giận đấy, chỉ chờ dỗ thôi!”

 

Nghe thấy lời , bé con Minh Hàm lén lút trừng mắt em gái một cái:

 

“Còn em hả?

 

Lại vạch trần ngay tại trận, Vi Vi xa!”

 

Néo néo cái mũi của tiểu Minh Vi, Khương Lê nháy mắt với cô bé, đó đưa ngón trỏ lên suỵt một tiếng, hiệu cho cô bé đừng chuyện, đó, cô với bé con Minh Hàm:

 

“Chương 575 Sao thể gọi là đùa?”

 

“Hàm Hàm, bây giờ bếp xem cháo nấu xong , lát nữa sẽ dỗ con thật .”

 

Nói xong, Khương Lê đặt tiểu Minh Vi xuống ghế sofa, để cô bé tự cho vững, dậy với hai Ngô Nguyệt:

 

“Ở ăn cơm nhé, xào rau ngay đây.”

 

“Không cần cần, và Đan Đan , nếu lát nữa trời tối hẳn, nhà khó tránh khỏi lo lắng.”

 

Ngô Nguyệt xua tay, dậy, khéo léo từ chối lời mời ở dùng cơm của Khương Lê.

 

Lâm Đan dậy theo Ngô Nguyệt, tuy nhiên cô gì, chỉ vờ như vô tình Khương Nhất Dương một cái.

 

Còn Thái Tú Phân thì giúp con gái yêu giữ khách, nhưng rốt cuộc Ngô Nguyệt và Lâm Đan vẫn cáo từ rời .

 

“Đi ?”

 

Tiễn hai Ngô Nguyệt đến cổng đại viện, Khương Lê về nhà thì hỏi.

 

“Vâng.”

 

Khương Lê gật đầu.

 

Dùng xong bữa tối, dọn dẹp nhà bếp xong xuôi, cả gia đình lớn nhỏ đều tắm rửa, lúc đang ngoài sân hóng mát trò chuyện phiếm.

 

Để tránh cho ba đứa nhỏ muỗi đốt, Khương Lê còn đặc biệt đốt nhang muỗi ở bên cạnh.

 

“Con bé Lâm Đan lúc gọi một tiếng bà nội Khương, chuyện gì đó đúng nhỉ?”

 

Thái Tú Phân cầm quạt nan trong tay, tùy ý quạt, bà :

 

“Ngô Nguyệt là chị họ con bé, gọi là thím, đến chỗ con bé Lâm Đan, tự hạ xuống một bậc như ?”

 

Khương Lê , cháu trai cả một cái, tiếp đó hỏi:

 

“Mẹ là thật sự là giả vờ hồ đồ đấy?”

 

 

Loading...