Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:10:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con còn đến mười chín, thật sự bàn chuyện tình cảm sớm, vả , con đối với đồng chí Vương căn bản tâm tư nam nữ."

 

Khương Nhất Dương miễn cưỡng bản , càng tạm bợ trong chuyện tình cảm, vì , một khi ý với Vương Mẫn, thì sẽ cho đối phương bất kỳ cơ hội tạo sự mập mờ nào!

 

Nửa ngày thấy Khương Lê lên tiếng, Khương Nhất Dương khỏi hỏi:

 

“Cô nhỏ thấy con sai ?"

 

Lắc đầu, Khương Lê :

 

“Nếu cháu tâm tư đó, thì nên dứt khoát từ chối sự tiếp cận của đối phương, nhưng cách của cháu chút thỏa đáng.

 

Nếu lúc nãy cô và Nam Địch trong phòng bệnh,

 

Chương 569 Tại ?

 

Cháu gì cũng , nhưng hai ngoài là cô và Nam Địch ở đây, cháu chẳng nể mặt đồng chí Vương chút nào, thì quá ."

 

Khương Nhất Dương cho rằng sai:

 

“Con thấy thế."

 

Khương Lê:

 

“Dù gì Vương Mẫn cũng là con gái, trong khi những khác bên cạnh, cháu nể nang chút nào, bộ nghĩ đến việc đối phương sẽ đường lui ?"

 

“Đó là cô tự chuốc lấy.

 

Nếu chuyện xảy với dượng, con tin dượng còn quá đáng hơn cả con."

 

Nghe Khương Nhất Dương , khóe miệng Khương Lê giật giật, hỏi:

 

“Tại ?

 

Cháu hiểu dượng lắm ?"

 

“Hiểu thì dám, nhưng con tin với tình cảm dượng dành cho cô, dượng tuyệt đối cô hiểu lầm!"

 

Khương Nhất Dương hùng hồn khẳng định, , Khương Lê :

 

“Cô và dượng tình cảm thế nào, cháu ?"

 

“Con đương nhiên ."

 

Khương Nhất Dương hừ một tiếng đắc ý, hất cằm :

 

“Cô nhỏ của con xinh , tính tình , thông minh, đa tài đa nghệ, dượng mà dành tình cảm sâu đậm cho cô nhỏ thì dượng đúng là mắt mù!"

 

Khương Lê “phì" :

 

“Có ai khen cô nhỏ của như cháu ?"

 

“Sao ?

 

Về nhà con, cứ tùy tiện lôi một hỏi, họ đều sẽ khen cô nhỏ như thôi, huống hồ cô nhỏ của con vốn dĩ như thế, con tùy tiện hươu vượn ở đây ."

 

Ở nhà họ Khương, cô nhỏ thực sự là cục cưng của cả nhà, từ nhỏ cô nhỏ tinh xảo, đáng yêu như một cục bột tuyết , vì chỉ kém cô nhỏ một tuổi nên những chuyện hồi nhỏ nhớ rõ mồn một!

 

Có thể , cô nhỏ đến cũng thu hút ít ánh , cứ như một vật phát sáng , khiến tự chủ mà chú ý đến cô, khó mà dời mắt , các trưởng bối gặp đều bế, lũ trẻ gặp đều tranh vây quanh bạn với cô nhỏ.

 

Dù rằng khi nhà họ Chu đến hủy hôn, cô nhỏ đỏng đảnh một chút, nhưng đó cũng là do cả nhà lớn nhỏ chiều chuộng , là họ tự nguyện chiều cô nhỏ, để cô nhỏ một chút việc nhà nào, để cô mệt.

 

vì thế mà bảo cô nhỏ lười, hừ!

 

Theo thấy, đó chắc chắn là ghen ăn tức ở!

 

Vả cô nhỏ chẳng lười chút nào, cô dẫn cả lũ cháu tụi chơi, gì ngon đều sẽ mang chia cho đám cháu tụi cùng ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-359.html.]

 

Sau nhà họ Chu cưỡng ép hủy hôn, cô nhỏ đổi, đổi đến mức khiến cả nhà họ xót xa.

 

Cô cầm muôi xào rau cho cả nhà, nhường công việc của cho chú út, mua quần áo cho trong nhà, lên Bắc Thành thông qua việc bài cho báo để kiếm nhuận b.út, mua đủ thứ quà gửi về quê, luôn nhớ đến cả gia đình.

 

Một cô nhỏ như , thông minh lương thiện, xinh như tiên nữ, ai gặp mà thích?

 

Hơn nữa, từ lúc cô nhỏ gả cho dượng, một lời oán trách, chân thành chăm sóc các con của dượng, là đàn ông, Lạc Yến Thanh - dượng của - trừ phi trái tim, mới thể nảy sinh tình cảm với cô nhỏ.

 

Khương Lê một nữa những lời Khương Nhất Dương cho bật :

 

“Được , cháu cứ khen mãi thế , cô sợ sơ sẩy một cái là bay lên trời luôn đấy."

 

Nam Địch bên cạnh cũng , tuy nhiên là vì câu của Khương Lê.

 

“Cô nhỏ, thật con thấy đồng chí Khương Nhất Dương đúng đấy ạ, cô thực sự xinh , tính tình , trông như khuyết điểm ."

 

“Đồng chí Nam, hai chúng tuổi xấp xỉ , gọi là Nhất Dương, gọi là Nam Địch, đừng đồng chí đồng chí nọ nữa, xa cách lắm."

 

“Được."

 

Nam Địch sảng khoái đáp ứng.

 

Chương 570 Mưa dầm thấm đất

 

Khương Nhất Dương viện theo dõi hai ngày, đó Khương Lê gọi một chiếc taxi đưa về đại viện nghỉ ngơi.

 

“Bộ phim Dương Dương năm ngoái định ngày rạp ?"

 

Hôm khi ghi hình xong chương trình, Ngô Nguyệt thuận miệng hỏi Khương Lê.

 

“Chưa , nhưng chắc chắn là chiếu trong năm nay , khi nào định ngày xong Dương Dương báo cho , sẽ báo cho ."

 

Cô cũng sớm thấy bộ dáng của đứa cháu trai màn ảnh rộng.

 

, Dương Dương việc ở cơ quan thế nào?

 

Cơ hội lên sân khấu nhiều ?"

 

“Khá , lên sân khấu ít , nhưng gần đây Dương Dương một bộ phim khác, ngày phân cảnh của nó sắp thành, vì đạo cụ gặp vấn đề nên nó bong gân chân, hiện đang nghỉ ngơi ở nhà ."

 

“Bong gân chân thì chuyện gì lớn, nhưng chắc Dương Dương thương chỗ nào khác ?"

 

“Không , cứ yên tâm ."...

 

Tán gẫu hơn mười phút, Khương Lê chia tay Ngô Nguyệt, lên xe của đài truyền hình về đại viện.

 

Còn Ngô Nguyệt khi tan , vì việc nên đến nhà Lâm Bình.

 

Lúc trò chuyện, cô thuận miệng kể chuyện Khương Nhất Dương thương ở phim trường, khiến Lâm Đan lập tức trợn tròn mắt:

 

“Chị, chị lừa em chứ?

 

Đồng chí Khương Nhất Dương thực sự thương ?"

 

Ngô Nguyệt:

 

“Lừa em gì?

 

Hôm nay chị chính miệng Khương Lê đấy."

 

“Chuyện bố , may mà thương nhẹ, dưỡng một tháng là kh-ỏi h-ẳn."

 

Vào ngày Khương Nhất Dương thương, chính xác hơn là khi Khương Nhất Dương đưa đến bệnh viện, phía đoàn phim gọi điện cho Lâm Bình, dẫu Khương Nhất Dương cũng là của đoàn văn công, xưởng phim chỉ là mượn , tự nhiên thể giấu giếm chuyện thương mà báo cho đoàn văn công.

 

Bỗng nhiên tin “cây cột trụ" coi trọng thương, Lâm Bình khỏi lo lắng khôn xiết, nhưng may mà Khương Nhất Dương chỉ bong gân cổ chân và chấn động não nhẹ, bấy giờ Lâm Bình mới trấn tĩnh , thông qua điện thoại nhờ phía đoàn phim nhắn với Khương Nhất Dương cứ yên tâm dưỡng thương, khi nào kh-ỏi h-ẳn hãy .

 

 

Loading...