Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 350
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:10:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh đến cánh rừng nhỏ thường gặp Thôi Thủy Thảo đúng như hẹn.”
“Anh Hưng Thịnh."
Thấy Mạnh Hưng Thịnh xuất hiện trong tầm mắt, Thôi Thủy Thảo thẹn thùng gọi khẽ một tiếng.
Được , thẹn thùng chi bằng là điệu bộ bộ tịch thì chính xác hơn.
“Không đợi lâu chứ?"
Mạnh Hưng Thịnh bước tới, đối diện với Thôi Thủy Thảo, trong mắt là ánh sáng.
“Vừa mới đến một lúc thôi ạ."
Có lẽ Mạnh Hưng Thịnh chút tự nhiên, Thôi Thủy Thảo má ửng hồng, cúi thấp đầu tựa cây lưng, cô :
“Ông họ xa của em hôm qua đến nhà em, hỏi... hỏi xem hai món hàng săn mà khi nào thì thể tay, còn mua dạo thúc giục khá gấp..."
Trong mắt Mạnh Hưng Thịnh xẹt qua một tia đấu tranh:
“Đợi thêm chút nữa."
“...
Anh Hưng Thịnh, chắc oán trách cái ý tưởng đó mà em đưa cho chứ?
Thật ... thật em cũng để như , nhưng em thực sự gả cho khác,
Nếu lấy nổi hai trăm đồng tiền sính lễ, em chắc chắn sẽ cho em gả nhà .
Hơn nữa, em nghề đó cũng mấy năm , mỗi đều sẽ chọn cho những món hàng săn những mua một chút, họ đó là cứu khổ cứu nạn..."
Cái đồ đầu gỗ !
Cô tốn bao nhiêu công sức , mà vẫn còn do dự quyết, nếu nể tình cái đồ đầu gỗ ở Bắc Kinh một , thể thuận tiện cho bọn họ kiếm những món hàng săn nước da , thì với nhan sắc và vóc dáng của cô , liệu thèm để mắt đến ?
Chương 555 Anh tưởng chắc? (Phần trùng tiêu đề với chương 547, nhưng nội dung tiếp nối chương 554)
Trong lòng Thôi Thủy Thảo thầm lầm bầm, cô khẽ c.ắ.n môi, ngẩng đầu Mạnh Hưng Thịnh:
“Món hàng săn diện mạo , em chí ít thể đáng giá hai ba trăm, đến lúc đó trích năm mươi đồng phí trung gian, phần còn đưa hết cho Hưng Thịnh.
, Hưng Thịnh, em chỉ dựa cái nghề mà đầy hai năm xây năm gian nhà gạch cho gia đình, hơn nữa cuộc sống ngày một lên, bữa nào cũng ăn no, bữa nào cũng thịt ăn, năm nào cũng quần áo mới mặc đấy!"
Thôi Thủy Thảo tin, cô đến mức mà Mạnh Hưng Thịnh vẫn thể động lòng.
“Thủy Thảo, em đừng thúc giục , là trong năm nay sẽ cưới em thì nhất định thể ."
Mạnh Hưng Thịnh những ngày gần đây, trong lòng mâu thuẫn rối bời, quả thực rước vợ cửa, ở bên Thôi Thủy Thảo cả đời, nhưng khó để chuyện trái với lương tâm như .
Anh ngốc, đó chuyện , một khi , khác phát hiện thì còn đỡ, nếu như... nếu như chuyện bại lộ, đời của e là tiêu đời luôn.
Vì , khi từ Bắc Kinh trở về gần đây, vẫn luôn đắn đo, hạ quyết tâm theo những gì Thôi Thủy Thảo .
“Anh Hưng Thịnh, em thúc giục ."
Thôi Thủy Thảo mang dáng vẻ khiến thương xót, trong mắt ngấn lệ:
“Em chỉ lo lắng sẽ gả cho đàn ông khác, em sợ sẽ lỡ mất , nếu như thì đến lúc đó em sẽ nhảy sông cho xem!"
“Thủy Thảo, em..."
Mạnh Hưng Thịnh đưa tay ôm lấy Thôi Thủy Thảo để an ủi đối phương, nhưng ngay khoảnh khắc giơ tay lên rụt về, cảm thấy hai dù cũng đính hôn, càng kết hôn, thật sự ôm như là thích đáng.
“Em ."
Lau nước mắt, Thôi Thủy Thảo lắc đầu, cô :
“Vậy Hưng Thịnh nghĩ thêm nhé, em về đây."
Theo lời dứt, cô nhanh chân ngoài rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-350.html.]
Bắc Kinh.
“Mẹ, thể rảnh rỗi mà nghỉ ngơi một lát ?"
Hôm nay trời trong xanh muôn trượng, gió nhẹ hây hẩy thổi, Khương Lê tựa chiếc ghế mây bập bênh, tiện tay khép sách , bà đang đối diện cô, động tác tay nhanh thoăn thoắt, đang đan áo len, :
“Từ năm ngoái đến Bắc Kinh, đến tận bây giờ, đan cho mấy đứa Minh Duệ mỗi đứa hai bộ áo len quần len đấy!"
Thái Tú Phân tay ngừng nghỉ, tiện miệng :
“Cái là đan cho thằng Yến Thanh."
“Lạc Yến Thanh chẳng áo len để mặc."
Cô đó đan một chiếc, ngoài còn thông qua Đôn Đôn mua hai chiếc áo len lông cừu từ thương thành hệ thống, nào đó căn bản hề thiếu áo len để mặc hả?!
Nghe mùi giấm chua loảng xoảng trong giọng điệu của con gái yêu, Thái Tú Phân chút buồn lắc đầu:
“Năm ngoái đến, mang áo len đan cho con ?"
Bà chỉ mang theo, mà còn mang theo hai chiếc áo len và một chiếc quần len.
Áo len một chiếc màu trắng, một chiếc màu tím nhạt, còn về quần len thì là màu đỏ rực.
Thái Tú Phân con gái yêu thích áo len màu sậm, liền đặc biệt mua len màu nhạt, khi Khương Lê lên Bắc Kinh, chỉ cần rảnh rỗi là bà đan áo len cho đứa con gái mà yêu thương nhất.
Năm ngoái đến Bắc Kinh, tự nhiên quên mang theo áo len quần len đan xong sang đây.
Khương Lê:
“Con ăn giấm của con rể ."
Thái Tú Phân:
“Con cứ cứng miệng ."
“Mẹ..."
“Muốn gì nào?"
“Lạc Yến Thanh thực sự thiếu đồ mặc , cần tốn công đan áo len cho ."
“Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi mà, đan cho con và bọn trẻ Minh Duệ , đan cho thằng Yến Thanh một chiếc thì cho lắm."
“Con thấy gì cả, con chỉ là mệt thôi, lời con chẳng với ít , mà cứ xong là quên ngay."
“Mẹ con còn minh mẫn lắm, vả đan một chiếc áo len thì thể mệt đến mức nào chứ?"
Liếc con gái, Thái Tú Phân :
Chương 556 Con cứ lanh chanh
“Đàn ông cũng cần đau lòng, con quan tâm thằng Yến Thanh nhiều hơn một chút, nó ngày ngày việc vất vả, chẳng đều là vì con và bọn trẻ trong nhà ."
Khương Lê:
“Con đối với bộ đủ ạ?"
“Kể từ con đến viện nghiên cứu thăm thằng Yến Thanh dịp gần Tết, chuyện cũng qua mấy tháng , thấy con thêm nào nữa ."
“Đi thường xuyên ạ, sẽ ảnh hưởng đến công việc của ."
“Con thế mà gọi là thường xuyên ?"
“Nghe lời thế , là định đuổi con thăm con rể ?"
“Biết thế là ."
“Được , quá hai ngày nữa con sẽ một chuyến, cứ là vợ bảo con , nhân tiện mang sự quan tâm của đến cho con rể luôn."