Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:09:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê chào đón cháu trai xuống ghế sofa, trong đôi mắt cáo lấp lánh nụ :

 

“Ba đứa nó gần như ngày nào cũng hỏi bao giờ về, tai cô sắp mọc kén luôn đây !”

 

Tiểu Minh Vi nũng nịu:

 

“Mẹ ơi, tụi con nhớ cả mà!”

 

“Mẹ .

 

các con ngày nào cũng léo nhéo, tai thật sự chịu nổi, bà ngoại các con cũng giống đấy, tin các con hỏi bà ngoại xem.”

 

Khương Lê .

 

Cục bột nhỏ Minh Hàm:

 

“Bà ngoại ơi bà ạ?”

 

Ánh mắt Thái Tú Phương hiền từ, mỉm lắc đầu:

 

“Không .”

 

“Mẹ thấy ?

 

Bà ngoại bảo tai bà mọc kén nhé!”

 

Cục bột nhỏ với vẻ ngây ngô, còn quên mặt quỷ với .

 

Lúc Khương Nhất Dương hỏi:

 

“Sao con thấy ông nội ạ?”

 

“Về quê .

 

Ngày hôm đó cô từ phim trường về thì ngày hôm ông nội , khuyên thế nào cũng vô ích.”

 

Cha già buông bỏ trách nhiệm đại đội trưởng của , về chuyện thật Khương Lê sớm nhận từ đại đội trưởng Khương .

 

Có thể đến Bắc Thành đầy một tuần là đại đội trưởng Khương chút ở yên , cứ về quê thôi.

 

nghĩ nếu về thì bao giờ mới gặp con gái yêu nữa, thế là ông đành gượng ép bản nghĩ đến chuyện ở quê, cho đến tận ngày Khương Lê từ phim trường trở về đại viện, đại đội trưởng Khương mới nhất quyết đòi về quê bằng .

 

Tối hôm đó Khương Lê gọi điện cho văn phòng đại đội ở quê để báo cho cả Khương ngày về của đại đội trưởng Khương, sáng sớm hôm dùng bữa xong tiễn đại đội trưởng Khương lên tàu hỏa về quê.

 

Khương Nhất Dương:

 

“Ông nội buông bỏ chuyện của đại đội ạ.”

 

Khương Lê gật đầu tỏ ý tán đồng.

 

Thái Tú Phương:

 

“Ông nhà con đúng là cái rảnh rỗi!”

 

“Không rảnh rỗi , mà là cha con trách nhiệm cao ạ.”

 

Khương Lê :

 

“Dẫu vai cũng đang gánh vác chức trách đại đội trưởng, nếu hôm đó con mà tiếp tục ép cha ở thì khéo cha sinh bệnh vì kìm nén mất thôi!”

 

“Số vất vả , cứ mặc kệ ông !”

 

Thái Tú Phương buông một câu bâng quơ sang trêu chọc cục bột nhỏ Minh Hàm cho vui.

 

“Cô út ơi, cô xem con gái Bắc Thành ai cũng như hết thế ạ?”

 

Khương Nhất Dương đột nhiên thốt lên một câu cảm thán, thấy nhíu c.h.ặ.t mày, Khương Lê nhịn tò mò:

 

“Như thế nào cơ?

 

Nói thử xem nào.”

 

“Lúc con rời phim trường về nhà, một đồng chí nữ cùng đóng phim với con thích con một cách kỳ lạ.

 

Cô út ơi, con và đồng chí nữ đó ở phim trường cùng lắm là chỉ khớp cảnh diễn thôi, riêng tư bao giờ tiếp xúc gì cả, nghĩ đến chuyện bày tỏ tâm ý với con nhỉ?”

 

Đôi lông mày của Khương Nhất Dương gần như xoắn thành một cục:

 

“Cô út ơi, cô xem con liệu giống như chú út, một cô gái chẳng đeo bám ạ?”

 

Nghe Khương Lê đáp lời ngay mà hỏi:

 

“Thế trả lời con gái như thế nào?”

 

Khương Nhất Dương:

 

“Con trong vòng mười năm tới con sẽ bàn chuyện tình cảm.”

 

Khương Lê:

 

“Mười năm bàn chuyện tình cảm?

 

Tại ?”

 

“Chẳng hai ba năm nữa con sẽ thi đại học , đợi con lên đại học đến lúc nghiệp mất bốn năm, mà nghiệp con , ít nhất cũng qua ba năm cho thứ định mới tính đến chuyện đại sự cả đời, con thấy thế muộn ạ.”

 

Chương 515 Không giục

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-324.html.]

Khương Lê:

 

“Hai mươi bảy hai mươi tám tuổi kết hôn đúng là muộn.

 

Vậy trả lời đồng chí nữ đó như thế, đối phương gì?”

 

Khương Nhất Dương:

 

“Hình như cũng chẳng gì...

 

À đúng , lúc con sắp lên xe cô bảo đồng chí Lâm Đan ý với con, hỏi con .

 

Cô út ơi, cô xem kỳ lạ , con thật hiểu nổi, con và cô tính là quen, với đồng chí Lâm Đan cũng chỉ gặp mặt một , mà từng từng một nảy sinh tâm tư với con thế nhỉ?”

 

“Anh cảm thấy vui ?”

 

Khương Lê khóe miệng ngậm , nhướng mày hỏi.

 

“Không ạ.”

 

Khương Nhất Dương trả lời dứt khoát.

 

Khương Lê hỏi:

 

“Trong lòng cũng thấy d.a.o động ?”

 

Khương Nhất Dương lắc đầu:

 

“Chẳng cảm giác gì hết ạ.”

 

“Vậy thì cứ mặc kệ .

 

Vả như , chắc hẳn đồng chí nữ đó suy nghĩ của nên sẽ xuất hiện mặt nữa .”

 

“Cô út chắc chắn chứ ạ?

 

Con thật sự sợ lắm , chỉ lo giống như chú út một bà điên đeo bám thôi.”

 

Nghe cuộc đối thoại giữa con gái yêu và cháu đích tôn, Thái Tú Phương rốt cuộc cũng lên tiếng:

 

“Nhất Dương , con thật sự định lấy vợ muộn như ?”

 

Khương Nhất Dương:

 

“Bà nội ơi, cô út chẳng đó , hai mươi bảy hai mươi tám tuổi kết hôn muộn ạ.

 

Vả đến lúc đó cháu của bà là sinh viên đại học, công việc , trông đến nỗi khó coi, lo tìm đối tượng .”

 

Khương Lê:

 

“Cái đó thì là sự thật.”

 

Khương Lê mỉm già:

 

“Mẹ ơi, chuyện đại sự cả đời của cháu đích tôn thì đừng quản nữa, cả chị dâu cả lo liệu .

 

Ngược nhỏ của con , thể thỉnh thoảng nhắc nhở chuyện hôn nhân của một chút.”

 

“Mẹ đoán chắc nhỏ của con cũng suy nghĩ giống như Nhất Dương thôi, nhất là vụ bà điên đó, nhỏ con khi còn sợ tiếp xúc với con gái cũng nên.”

 

Thái Tú Phương vẻ mặt lo âu:

 

“Con xem con nhỏ nhà họ Dương là cái thứ hại thế ?

 

Một cô gái đàng hoàng mà mặt dày quá thể, trai ý gì còn cứ nhào tới bám riết lấy là ?”

 

“Loại đó rốt cuộc nghĩ gì thì đám bình thường chúng .”

 

Nói đoạn Khương Lê liếc ba đứa nhỏ, thấy từng đứa một vểnh tai lên lớn chuyện một cách hết sức chăm chú, khỏi buồn :

 

“Các con hiểu đấy?”

 

Minh Duệ và cặp sinh đôi cùng lắc đầu.

 

Khương Lê vẻ bất lực:

 

“Đã hiểu thì về phòng mà chơi !”

 

Cặp sinh đôi:

 

“Dạ ạ.”

 

Minh Duệ:

 

“Con sách một lát.”

 

Đứng dậy, Minh Duệ dắt cặp sinh đôi rời khỏi phòng khách.

 

Khương Nhất Dương:

 

“Bà nội ơi, chú út lo vợ ạ.”

 

“Nhất Dương bảo đừng giục nhỏ con lấy vợ nữa.”

 

Khương Lê “phiên dịch” lời của Khương Nhất Dương cho , Thái Tú Phương :

 

“Mẹ giục, cứ lúc nào nhớ thì nhắc một câu thôi.”

 

 

Loading...