Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 312
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Nhất Dương , mắt sáng lên một nữa, đúng , là sáng lên, bởi vì khoảnh khắc , Khương Lê thể đến đoàn văn công Bắc Kinh tham gia kỳ thi, thiếu niên mắt sáng rỡ, bây giờ cô út thể thi đại học, điều thể khiến thiếu niên vui mừng cho ?”
Cậu gần như suy nghĩ nhiều, toét miệng :
“Cô út, so với việc ở nhà tiếp tục xuống ruộng việc, cháu thà thông qua kỳ thi để đoàn văn công, cháu cũng sẽ nỗ lực ôn tập, phấn đấu thi đậu đại học!"
Khương Lê tiếp lời, mà mỉm hỏi ông bà Khương:
“Cha, , hai ý kiến gì ạ?"
“Nếu Nhất Dương thật sự thi đậu cái đoàn văn công gì đó , liệu ảnh hưởng đến việc nó thi đại học ?"
Thái Tú Phân hỏi nỗi lo của .
Nói thật lòng, so với việc đoàn văn công, Thái Tú Phân càng hy vọng cháu đích tôn thể thi đậu đại học, tiền đồ hơn.
Bởi vì trong nhận thức của bà, đoàn văn công hằng ngày chính là ca hát nhảy múa, biểu diễn tiết mục nọ, chẳng khác gì hát xướng sân khấu thời cũ...
Được , Thái Tú Phân với tư cách là chủ nhiệm phụ nữ của đại đội, tự nhiên cảm thấy cái nghề hát xướng gì , huống hồ nhà họ Khương vốn là xuất nghèo khổ, thể một công việc để thật sự , lấy phần cho họ chê bai?
thi đậu đại học thì vinh quang lắm, đợi đến khi nghiệp còn thể trở thành cán bộ nhà nước, cuộc sống chắc chắn lo nghĩ.
Còn việc suốt ngày nhảy nhót sân khấu, biểu diễn tiết mục, lúc trẻ thì còn , chứ đến khi tuổi tác lớn thì ?
Chưa đợi Khương Lê đáp lời, Khương đại đội trưởng hỏi:
“Thi đậu cái đoàn văn công gì đó, là sân khấu diễn tiết mục ?"
“Là lên sân khấu biểu diễn tiết mục ạ, nếu biểu diễn , chừng còn thể lên tivi, đóng phim nữa."
Mắt mày ngập ý , Khương Lê phản hồi cha đẻ:
“Còn về việc ảnh hưởng đến thi đại học , cái xem sự sắp xếp thời gian của Nhất Dương , nếu, con là nếu, nó thể sắp xếp thời gian thỏa đáng để tiến hành ôn tập, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến điểm thi đại học, ngược thì sẽ ảnh hưởng gì lớn ạ."
“Ông nội bà nội, hai cứ yên tâm , chỉ cần rảnh rỗi là cháu tuyệt đối sẽ lấy sách giáo khoa ôn tập t.ử tế."
Khương Nhất Dương đối mặt với ông bà Khương, đưa lời hứa nghiêm túc.
Khương đại đội trưởng cháu đích tôn, mà tiếp tục hỏi con gái r-ượu:
“Vậy vạn nhất Nhất Dương thi đậu đại học, nó ở đoàn văn công thể tiếp tục việc ?
Còn nữa, đợi đến lúc Nhất Dương tuổi tác lớn , là thể lên sân khấu biểu diễn nữa ?"
“Ông nội!
Sao ông thể thế ạ?
Với thành tích học tập của cháu, tuy lợi hại bằng cô út, nhưng thua kém gì chú út, cháu tin là cháu chắc chắn thể thi đậu!"
Có thể đại học, cực kỳ , tự khắc sẽ nỗ lực thi thành tích !
“Cha, lấy một ví dụ, ngay cả khi đến lúc đó Nhất Dương thi đậu đại học, năm thực tế vẫn thể thi .
Tuy nhiên cũng , điều ảnh hưởng đến công việc của Nhất Dương ở đoàn văn công.
Nếu như Nhất Dương tiếp tục thi đại học, nó cứ ở đoàn văn công mãi cũng thành vấn đề, nhưng tiền đề là nó luôn sự tiến bộ trong biểu diễn, chứ là việc kiểu đối phó.
Như thì, ngay cả khi Nhất Dương lớn tuổi như cha, thậm chí là khi tóc tai bạc trắng, vẫn thể tỏa sáng rực rỡ sân khấu.
Cha, nghệ sĩ gạo cội của nước ít ạ?
Như đại sư Mai, đó là nghệ sĩ biểu diễn Kinh kịch nổi tiếng của nước đấy thôi!"
Thái Tú Phân:
“Mẹ , là một hát xướng, đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-312.html.]
Chương 496 Con đây là đang dùng phép khích tướng với ?
Khương Lê gật đầu:
“Hát Kinh kịch, là đào Kinh kịch, vả là đầu trong tứ đại danh đào, còn sáng lập phái Mai, tóm , vị đại sư cực kỳ nổi tiếng ạ!"
“Mẹ đây đại sư Mai hát xướng , bảo chỉ cần đại sư Mai lên sân khấu là nhà hát lúc nào cũng chật kín !"
Thái Tú Phân cảm thán.
Khương đại đội trưởng:
“Vậy thì cứ theo lời Nhất Dương mà , sáng mai để nó tham gia cái cuộc thi đoàn văn công gì đó, nếu thi đậu thì lúc rảnh rỗi nhớ ôn tập cho , đầu lúc thi đại học phấn đấu thi lấy thành tích cao."
Nói đến đây, Khương đại đội trưởng bảo:
“Sau khi cha về quê, cha sẽ đóng gói bộ sách giáo khoa cấp hai, cấp ba mà con với tiểu ca con và Nhất Dương từng dùng gửi qua đây cho các con."
“Cha, cần phiền phức thế ạ, hôm nào con trạm thu mua phế liệu gần đây xem thử, chắc là thể gom đủ..."
Khương Lê đang thì Khương đại đội trưởng ngắt lời:
“Tiêu cái tiền đó gì?
Nhà sách giáo khoa của các con mà, con đều cất giữ cẩn thận lắm, cha về cái là bảo bác cả của con đóng gói gửi tới bưu điện trấn, mấy ngày là bên các con nhận thôi."
Khương Lê chợt phản ứng một chuyện, chỉ thấy cô mở to mắt, chút thể tin nổi Khương đại đội trưởng:
“Cha... cha gì cơ?
Cho con... cũng gửi cả sách giáo khoa cấp hai, cấp ba qua cho con luôn á?
Cha , chẳng lẽ cha con cùng tiểu ca và Nhất Dương cùng tham gia thi đại học ?"
“Tại tham gia?"
Khương đại đội trưởng vẻ mặt hiểu.
Thái Tú Phân:
“ , Lê Bảo, con thể tham gia thi đại học chứ?
Ở nhà , thành tích học tập của con là nhất, và cha con còn đang đợi con thể thi đậu một trường đại học danh tiếng để chúng nở mày nở mặt trong làng đây!"
“Không cần ạ..."
Trước khi đến thế giới , từ nhỏ cô tiếp nhận giáo d.ụ.c tinh của gia tộc, những thứ học hề ít, hơn nữa còn từng du học, đó tiếp quản tập đoàn gia tộc, lao tâm lao lực, tuổi còn trẻ đột t.ử.
Kiếp , cô thật sự nỗ lực cái gì cả.
Đôn Đôn bỗng nhiên online:
“Chị gái nhỏ ơi, cha chị đối với chị như , chị thể họ thất vọng chứ?
Hơn nữa, đồng chí Tô ở nhà bên cạnh chị , từ mùa đông năm ngoái bắt đầu xem sách giáo khoa cấp hai, dốc sức ôn tập ..."
Khương Lê:
“Mày chạy sang nhà bên cạnh ?"
Đôn Đôn:
“Em là dạo loanh quanh thôi mà, dù em cũng thấy đồng chí Tô đó lẩm bẩm, cô nhất định thi đậu trường đại học nhất Bắc Kinh.
Chị gái nhỏ ơi, em là rõ đấy, chị và đồng chí Tô đó đều kế cho mấy đứa nhỏ, nếu là đồng chí Tô thông qua nỗ lực mà thi đậu đại học danh tiếng, con cái nhà cô chắc chắn sẽ đặc biệt vui mừng, cảm thấy kế của chúng lợi hại, ngoài khỏi là hãnh diện thế nào.
Còn chị..."