Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 302

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

em gái các cứ nhất quyết đạt mục đích thì bỏ qua, coi sự từ chối của út gì, vẫn cứ bám lấy út như cũ, gây phiền hà lớn cho .”

 

Để thể thoát khỏi sự đeo bám của em gái các , út buộc đối tượng, buộc nhờ là em gái đây đóng giả yêu, đến cơ quan tìm , để em gái các tỉnh táo cái đầu một chút, đừng chuyện vô ích nữa."

 

Dừng một chút, Khương Lê từng chữ một tiếp:

 

“Kết quả thì ?

 

Em gái các đúng là đồ thần kinh, út yêu, đúng ngày giao thừa năm ngoái,

 

Chương 479 Đòi lời giải thích

 

Lại chặn đường út , đòi về nhà các ăn cơm tất niên, chỉ hỏi, chuyện gia đình như các ?"

 

Dương Đại Vĩ cứng họng.

 

Dương Tiểu Vĩ càng thêm bẽ bàng đầu , dám mắt Khương Lê.

 

Hai đồng chí công an và mấy vị lãnh đạo Hóa dầu Bắc Thành bên cạnh im lặng tiếng, cùng đổ dồn ánh mắt lên em Dương Đại Vĩ.

 

“Năm nay, em gái các tuy thu liễm một chút, nhưng cứ cách nửa tháng một tháng vẫn cam tâm, đòi út hẹn hò với cô , xin hỏi, cả nhà các đều là thảo khấu ?

 

Nếu , hành vi thảo khấu của Dương T.ử Quyên là học từ ?

 

Bây giờ là xã hội mới , đừng việc nhà chút gia thế mà nghĩ thể gì thì , thể ép buộc út con rể nhà các !"

 

Ném Dương Tiểu Vĩ xuống đất, Khương Lê xách Dương Đại Vĩ lên, lạnh lùng chằm chằm đối phương:

 

“Biết tại rõ mồn một chuyện em gái các đeo bám út ?

 

Đó là vì em gái các phiền đến mức út bỏ việc, rời khỏi Hóa dầu Bắc Thành đấy!

 

tại út rời chứ?

 

Anh gì, chỉ một kẻ điên thích , dựa cái gì mà rời ?

 

Dưới sự khuyên bảo và khai thông của , út kiên trì ở vị trí công tác để cống hiến cho quốc gia, hôm nay, em gái các tìm đến c-ái ch-ết, trong chuyện ắt nguyên do, nhưng cái nguyên do đó đừng hòng đổ lên đầu út !"

 

Dương Đại Vĩ nghẹo cổ :

 

“Khương Quốc An ba ngày một nữa từ chối hẹn hò với em gái tao , em gái tao mới thấy sống còn gì luyến tiếc, nên hôm nay mới đường cùng ?"

 

Dương T.ử Quyên để di thư bàn, rõ ràng chuyện cô nản lòng thoái chí thế nào, sống thật quá vô nghĩa, bảo nhà đừng buồn...

 

Thấy di thư của cô , nhà họ Dương tự nhiên quá trình Dương T.ử Quyên tìm đến c-ái ch-ết.

 

Hiềm nỗi gia đình tự kiểm điểm, chính sự chấp niệm của Dương T.ử Quyên khiến cô cầu mà nên tiếp tục sống nữa, đổ lên đầu Khương Quốc An, thế là hai em Dương Đại Vĩ khi cha xe cấp cứu đưa em gái bệnh viện, trong lúc bốc đồng tìm đến Khương Quốc An, chẳng chẳng rằng là xông đ-ánh .

 

tình ý với Dương T.ử Quyên, bất kể cô tỏ tình với bao nhiêu , cũng thể đồng ý hẹn hò với cô , đây mà là của ?"

 

Khương Quốc An lạnh lùng chằm chằm Dương Đại Vĩ:

 

“Nghĩ Dương T.ử Quyên dù cũng là đồng chí nữ, để giữ thể diện cho cô , bao giờ lời nặng nề, nhưng nào từ chối cũng rõ ràng minh bạch!

 

Là cô bám riết buông, tự trọng, coi thường mạng sống, các lấy tư cách mà thù ghét ?"

 

Lúc , Khương Lê tiện tay giáng cho Dương Đại Vĩ hai cái bạt tai, lập tức đ-ánh thành mặt đầu heo.

 

Ném xuống đất, cô với hai đồng chí công an:

 

“Chào hai đồng chí, sự việc quá rõ ràng minh bạch, út , là họ thị phi bất phân, tay với út , nếu hai đồng chí còn nghi vấn, thể tiếp tục điều tra sâu, lấy chứng cứ, tin rằng ngay sợ ch-ết , từ đầu đến cuối, út từng chủ động bất kỳ dính dáng gì với Dương T.ử Quyên,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-302.html.]

Đồng thời, hy vọng hai đồng chí và lãnh đạo của út , khi các vị điều tra rõ ràng ngọn ngành sự việc, thể trả sự trong sạch cho út , và để cho những kẻ tội nhận lấy sự trừng phạt xứng đáng!

 

Tránh để những chuyện thật sự tưởng là út với Dương T.ử Quyên, khiến cô tìm đến c-ái ch-ết!"

 

Không đợi hai đồng chí công an lên tiếng, Dương Đại Vĩ gào thét lên:

 

“Vậy việc cô hạ đo ván và em thứ hai của thì tính thế nào?

 

Hai cái bạt tai cô đ-ánh thì tính đây?"

 

Chương 480 Khương Lê xảy chuyện

 

“Vậy đ-ánh trả !"

 

Khương Lê thẳng mắt đối phương, khẽ nhếch môi:

 

“Tới , bản lĩnh thì đ-ánh xem nào!"

 

Khí thế vẫn tỏa ngùn ngụt, Khương Lê lạnh lùng một tiếng:

 

“Là một công dân, nhất định tuân thủ quy tắc pháp luật, nếu , ngay khoảnh khắc bước phòng họp , thể khiến ngậm miệng mãi mãi .

 

Biết tại ?

 

Không chỉ mới bênh nhà , còn bênh hơn cả nữa, huống hồ út , dựa cái gì mà nhẫn nhịn hai em các tay với út ?

 

Lại dựa cái gì mà nhẫn nhịn việc các tay với cháu trai ?"

 

“Đồng chí công an!

 

Đồng chí công an!

 

Các cứ em chúng phụ nữ ..."

 

Chưa đợi Dương Đại Vĩ hết lời với hai đồng chí công an, giọng đầy hổ thẹn của Dương Tiểu Vĩ vang lên:

 

“Anh cả!

 

Anh thể ngậm miệng ?"

 

Hai thằng đàn ông to xác một cô gái hạ đo ván đất, xách lên tát tai một cách dễ dàng, chuyện bộ vinh quang lắm ?

 

“Em hai..."

 

Dương Đại Vĩ trợn mắt Dương Tiểu Vĩ, mặt lộ rõ vẻ thẹn quá hóa giận.

 

Tuy nhiên, Dương Tiểu Vĩ thèm để ý đến trai nữa, mím môi, với hai đồng chí công an:

 

“Chuyện hôm nay là em bốc đồng, hai đồng chí cứ theo quy định mà xử lý , em sẽ bất kỳ ý kiến gì."

 

Tiếp đó, dời tầm mắt sang Khương Quốc An:

 

“Xin , đồng chí Khương, là cả bốc đồng nên mới tay với , và thương nhà , xem cần bồi thường gì thì cứ thẳng."

 

“Lời xin của chấp nhận, còn bồi thường, và cháu trai càng cần."

 

Khương Quốc An lạnh lùng , đột nhiên, phát hiện sắc mặt Khương Lê trắng bệch, hình lảo đảo, khỏi bước nhanh tới cạnh Khương Lê:

 

“Lê Bảo, em chứ?"

 

Khương Lê lúc khẽ lắc đầu, gắng gượng sức lực, hiềm nỗi đôi chân vẫn kìm mà nhũn , khuỵu xuống đất.

 

 

Loading...