Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Huống hồ đối phương còn là qua một đời vợ.”

 

Mặc Nghiên nghĩ như , một tia thẫn thờ thoáng qua đáy mắt biến mất.

 

Khu đại viện.

 

Giây phút Khương Lê thốt một câu c.h.ử.i thề, nhưng giáo dưỡng của cô cho phép cô thô tục như , song bảo cô nhẫn nhịn đàn bà Tô Mạn thì cô thực sự khó mà .

 

“Trong não cô suốt ngày chứa r-ác thôi ?"

 

Bước chân ung dung, Khương Lê tới mặt Tô Mạn, đầu tiên cô khẽ gật đầu với Phương Cúc đang Tô Mạn kéo buôn chuyện, coi như là chào hỏi đối phương, đó thẳng mắt Tô Mạn :

 

Chương 455 Rốt cuộc cô ghen tị với đến mức nào

 

“Buổi trưa nhà chẳng qua là hai bạn đến chơi, từ miệng cô giống như chuyện gì mờ ám bằng ?"

 

Lúc đưa Mặc Nghiên và Phùng Diệc về nhà buổi trưa, lúc đó tình cờ Tô Mạn thấy, Khương Lê khi nghĩ nhiều, ai dè mới chỉ một loáng buổi chiều, cô từ bên ngoài về, từ đằng xa thấy Tô Mạn gọi chị dâu nhà họ Tiết là đồng chí Phương đến cổng nhà cô, về phía hướng cô đang tới với vẻ đầy ẩn ý, khoa chân múa tay cái gì đó.

 

Đợi đến khi cô đến gần hai một chút thì thấy Tô Mạn luôn miệng một câu “ đắn", còn chỉ đích danh hổ, giữa thanh thiên bạch nhật đưa hai thanh niên lạ mặt về nhà, những chuyện mờ ám gì.

 

thật là giống như ch.ó điên sủa loạn!

 

“Bạn bè?

 

Là bạn trai thì !"

 

Tô Mạn bĩu môi:

 

“Đồng chí Lạc nhà, cô liền tùy tiện đưa bạn khác giới về nhà, bảo hai thanh niên đó và cô quan hệ đặc biệt gì thì ai tin?!"

 

“Tiểu Tô, cô thế là quá đáng đấy, ai mà chẳng vài bạn?

 

Là bạn khác giới thì ?!

 

Người là nam đồng chí quang minh chính đại tìm tiểu Khương, chắc chắn là việc gì đó cần bàn bạc, thể chỉ dựa phỏng đoán của bản mà tùy ý phỉ báng nhân phẩm của đồng chí Khương ở đây?"

 

Phương Cúc thực sự nể mặt Tô Mạn chút nào, chỉ vì trong lòng Phương Cúc, giữa phẩm hạnh của Tô Mạn và Khương Lê, bà tin tưởng Khương Lê hơn.

 

“Chị dâu, em thấy phỏng đoán của em sai ."

 

Hôn một cái lên mặt con trai trong lòng, Tô Mạn cố tình tặng Khương Lê một cái lườm.

 

“Tư tưởng của cô thật sự bẩn thỉu!"

 

Nếu nể mặt Tô Mạn đang bế con, Khương Lê thực sự tát cho đối phương hai cái như đây, cô thản nhiên :

 

“Vô sự sinh phi, phỉ báng danh dự khác, đây cũng là một loại tội phạm đấy, đồng chí Tô Mạn, bây giờ cô hoặc là xin , hoặc là báo cảnh sát xử lý."

 

Thấy Tô Mạn vẻ phục, Khương Lê cũng giận, cô tiếp:

 

là hù dọa cô , cô đấy, báo cảnh sát thì chắc chắn sẽ thực hiện hành động."

 

Nói , Khương Lê chào tạm biệt Phương Cúc, cất bước về phía cổng nhà , cô thèm Tô Mạn lấy một cái nữa, lúc đến lượt Tô Mạn cuống lên:

 

“Cô thật sự báo cảnh sát ?"

 

Nào ngờ Khương Lê thèm để ý đến cô .

 

Thấy , Tô Mạn sắc mặt trắng bệch, vội vàng gọi giật Khương Lê :

 

“Là sai ?"

 

Mở khóa, Khương Lê đẩy cổng viện , đó mới đối phương, nhướng mày:

 

“Cô sai ở ?"

 

... nên bậy, nên tùy tiện phỉ báng cô!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-287.html.]

 

Tô Mạn cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng cô dám mạo hiểm...

 

, cô dám, cô sợ Khương Lê báo cảnh sát thật, nếu thế cô sẽ mất mặt to mất!

 

quả thực là những chuyện căn cứ, như chuyện phiếm thì thôi, một khi các đồng chí ở đồn công an xuất hiện thì ngôn hành của cô ít nhiều cũng sẽ định tội.

 

Tô Mạn mù chữ, cũng mù luật, cô phỉ báng khác, nếu tình tiết nghiêm trọng là sẽ chịu sự trừng phạt của hình pháp.

 

“Cô xem quản cái miệng của thế nhỉ?

 

Hay cách khác, rốt cuộc cô ghen tị với đến mức nào mà cứ chòng chọc đôi mắt suốt ngày như thế, hễ mở miệng là , để dìm xuống mà nâng cao bản cô lên ?"

 

... !

 

Cô đừng ngậm m-áu phun !"

 

“Có trong lòng cô tự hiểu rõ.

 

Hôm nay cảnh cáo cô cuối, nếu còn dám tùy tiện tung tin đồn nhảm bôi nhọ , sẽ khiến cô hối hận vì chọc .

 

Tin , một khi nghiêm túc với một chuyện gì đó thì hậu quả tuyệt đối ngoài sức tưởng tượng của cô đấy!"

 

Tặng cho đối phương một ánh mắt “ điều một chút", Khương Lê thu hồi tầm mắt, trong sân nhà .

 

Chương 456 Đón trạm

 

“Chị dâu, chị xem cô ..."

 

Tô Mạn đúng thật là hổ giấy, Khương Lê một tràng liền dễ dàng dập tắt khí thế hung hăng, lúc sợ hãi lắm, Phương Cúc nhất thời chút luống cuống.

 

“Chuyện hôm nay tiểu Khương chắc sẽ tính toán với cô nữa , nhưng tiểu Khương cũng rõ ràng đấy, còn thì tiểu Tô cô e là yên ."

 

Phương Cúc khẽ thở dài:

 

“Thật chẳng hiểu nổi, cô gì mà cứ luôn khó tiểu Khương thế hả?"

 

“Em !"

 

Tô Mạn thốt , cô như thế đúng thật là “lạy ông ở bụi ".

 

“Được , cô nghĩ thế nào chẳng liên quan gì đến cả, mượn lời tiểu Khương câu đó, cô ' điều một chút' !"

 

Dứt lời, Phương Cúc liền lo việc của .

 

Một giả ngủ thì bên cạnh thể gọi dậy !

 

Thầm lắc đầu, Phương Cúc quyết định sẽ cố gắng tránh xa Tô Mạn một chút, bà một điều như liên lụy đến danh tiếng.

 

Thấy Phương Cúc buông một câu hờ hững với thèm nể mặt cô mà bỏ luôn, Tô Mạn bế con tức giận tại chỗ, ngoài việc trợn mắt thì cũng chỉ thể trợn mắt mà thôi.

 

Cái gì cơ chứ?

 

Hết đến khác bảo cô điều một chút", cô mất não đến chăng nữa thì liệu còn dám chọc cái “ác quỷ" họ Khương ?

 

, trong lòng Tô Mạn, Khương Lê chính là ác quỷ!

 

Hơi một tí là gọi điện báo cảnh sát, lẽ nào đồn cảnh sát là do cô mở chắc?

 

Không chừa cho một đường lui ?

 

Ác quỷ!

 

Mà cô ... thế mà thực sự con ác quỷ đó dọa sợ !

 

Xem từ nay về chú ý nhiều hơn đến lời ăn tiếng của , tuyệt đối để con ác quỷ đó thực sự gọi một cuộc điện thoại mời các đồng chí ở đồn công an đến.

 

 

Loading...