Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy các con coi của các con ?"

 

Khương Lê thu nụ , tuy nhiên ánh mắt vẫn dịu dàng, cô về phía ba đứa nhỏ.

 

Chỉ thấy ba đứa nhỏ cùng gật đầu cái rụp.

 

“Vậy là , vì các con coi , nên các con đương nhiên là con của .

 

thì yêu thương con cái của là lẽ đương nhiên.

 

Được , đừng suy nghĩ nhiều nữa, bất kể nhà em trai em gái , hứa sẽ thích mỗi một bé cưng, nếu giữ lời thì sẽ biến thành ch.ó con!"

 

Khương Lê , đó tiếp tục động tác thái rau.

 

Minh Vi đáng yêu lên tiếng:

 

“Mẹ là nhất, sẽ biến thành ch.ó con ạ!"

 

Minh Hàm:

 

“Con tin , giống dì Tô, !"

 

Minh Duệ:

 

“Đi thôi, đưa hai đứa xem sách, chúng đừng phiền nấu cơm."

 

Hơn một năm chung sống, sớm nhận kế thật lòng đối xử với ba em , giống dì Tô nhà hàng xóm chút nào.

 

Cho nên, chỉ cần bé và các em ngoan ngoãn, học tập thì sẽ bao giờ thích họ.

 

Sau khi ba đứa trẻ rời , động tác thái rau của Khương Lê dừng .

 

đầu, ánh mắt xuyên qua cửa bếp, về phía nhà họ Văn ở sát vách.

 

Nói thật, cô hiểu Tô Mạn đang nghĩ gì.

 

Rõ ràng trong câu chuyện nguyên tác mà cô , nữ chính Tô Mạn dù tam quan chính đến mấy thì ngoài mặt cũng , đừng gì khác, chỉ riêng đối với ba cô con gái trong nhà cũng khá .

 

Nếu , ba chị em Văn Duyệt lớn lên sẽ ai nấy đều khá tiền đồ như .

 

thực tế là...

 

Nữ chính Tô Mạn con của riêng liền chẳng mấy quan tâm đến ba cô con gái riêng của chồng, hơn nữa sợ những lời tiếng trong đại viện.

 

Chẳng lẽ vì sự xuất hiện của cô mà khiến nữ chính “biến dị" ?

 

Suy nghĩ xoay chuyển, Khương Lê bỗng nhiên lắc đầu.

 

Cô đến thế giới , lẽ sẽ mang đến chút hiệu ứng cánh bướm, nhưng bản tính của một tuyệt đối sẽ dễ dàng đổi.

 

Nói cách khác, nữ chính Tô Mạn hẳn là từ trong xương tủy là một phụ nữ cực kỳ ích kỷ.

 

—— Cô chỉ quan tâm đến những và việc liên quan đến lợi ích của , còn những thứ khác thì chẳng thèm để tâm chút nào....

 

“Mẹ ơi, khi nào bà ngoại ông ngoại với họ cả mới đến ạ?"

 

Trên đường học mẫu giáo, Minh Hàm dùng giọng sữa hỏi .

 

Nghe , Khương Lê mỉm đáp:

 

“Ngày mai, bà ngoại ông ngoại con ngày mai là đến nơi ."

 

Minh Vi:

 

“Mẹ ơi ơi, Vi Vi thật nhanh ch.óng gặp bà ngoại ông ngoại với các họ quá."

 

“Ừ, ."

 

Khương Lê mỉm , dịu dàng :

 

“Bà ngoại ông ngoại chắc chắn cũng nhanh ch.óng gặp các con đấy."

 

Đối với vợ chồng đại đội trưởng Khương, thậm chí là trai, chị dâu, các cháu ở quê, Khương Lê thật lòng yêu mến.

 

Không chịu ảnh hưởng từ cảm xúc còn sót của nguyên chủ, mà là phẩm chất của gia đình đó gì để chê, hơn nữa quan hệ giữa các thành viên hòa thuận, già thương trẻ, trẻ kính trọng già.

 

Có một gia đình như , theo Khương Lê thấy, đây là hạnh phúc lớn nhất của cô ở thế giới .

 

Đưa cặp song sinh trường mẫu giáo xong, Khương Lê nán lâu, đưa Minh Duệ đến cổng trường tiểu học.

 

Chương 451 Chuyện còn cần ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-284.html.]

 

“Lên lớp chăm chú giảng, tích cực trả lời câu hỏi của thầy cô nhé."

 

Giúp con trai lớn yêu chỉnh cổ áo, Khương Lê dịu dàng dặn dò một câu, đó vỗ nhẹ vai bé:

 

“Đi , sắp đến giờ lớp ."

 

Minh Duệ:

 

“Mẹ con đây ạ!"

 

Khương Lê:

 

“Tạm biệt Minh Duệ!"

 

Nhìn con trai cổng trường, Khương Lê lúc mới thu hồi ánh mắt.

 

“Chị Khương Lê?"

 

“Là chị , chị Khương Lê?!"

 

Mặc Nghiên và Phùng Diệc cách Khương Lê vài bước chân, họ ngờ chỉ định đến thử vận may mà thực sự bắt gặp đúng lúc.

 

“Phùng Diệc!

 

Mặc Nghiên!

 

Sao hai xuất hiện ở đây?"

 

Nghe tiếng , Khương Lê liền thấy hai trai tuấn tú đang toét miệng lộ hàm răng trắng bóng với cô.

 

“Chúng em nghĩ buổi sáng chị đưa con học nên định đến cổng trường mẫu giáo và trường tiểu học quanh đây thử vận may, xem gặp chị ."

 

Phùng Diệc hì hì , bước đến mặt Khương Lê.

 

“Hôm nay hai đều ?"

 

Khương Lê hai hỏi.

 

“Thật là khéo, hôm nay chúng em đều nghỉ."

 

Phùng Diệc đại diện :

 

“Chị Khương Lê, cũng hơn nửa năm gặp , em và Nghiên nghĩ nhân lúc hôm nay nghỉ thì qua thăm chị."

 

Giơ thịt, rau và trái cây mới mua trong tay lên, Phùng Diệc :

 

“Là em và Nghiên cùng mua đấy, chị Khương Lê tiện mời chúng em nhà chơi một lát ?"

 

“Có gì mà tiện chứ?!"

 

Khương Lê , vẫy hai theo về phía đại viện, :

 

“Hai cũng thật là ngốc, gọi điện cho , ngộ nhỡ gặp ở đây thì tính ?"

 

“Chuyện đó khó chúng em ."

 

Phùng Diệc :

 

“Nếu gặp chị Khương Lê ở đây, tụi em sẽ tìm bốt điện thoại công cộng gọi cho chị thôi!"

 

Vào đại viện, Khương Lê trực tiếp dẫn Phùng Diệc và Mặc Nghiên về nhà .

 

Ba trong phòng khách trò chuyện đến gần trưa, Khương Lê dậy:

 

“Hai cứ xem tivi , trưa nay sẽ trổ tài cho hai xem."

 

Phùng Diệc:

 

“Chị Khương Lê, để em và Nghiên phụ chị một tay nhé."

 

Khương Lê:

 

“Không cần cần, hai cứ xem tivi , nấu cơm nhanh lắm."

 

“Đi thôi chị Khương Lê, nếu chị để em và Phùng Diệc giúp thì tụi em xin phép về đây."

 

Mặc Nghiên câu , Khương Lê rốt cuộc từ chối hai bếp giúp đỡ nữa.

 

Mười một giờ rưỡi, sự đảm nhận của Khương Lê, một bữa trưa thịnh soạn sẵn sàng.

 

 

Loading...