Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 260
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì thế, em Mạnh Hưng Bình từ nhỏ đến lớn tự nhiên ít lời tiếng , cũng lòng nhẫn tâm đến mức nào!”
“Chuyện còn cần mày dạy bà già ?"
Vương Quế Lan lườm một cái, đó như tên trộm liếc ngoài cửa sổ một cái, hạ thấp giọng :
“Trước khi chuyện , mày đừng ở ngoài rêu rao lung tung, kể cả hai mày...
đợi đến lúc chúng đường Bắc Kinh mới cho nó gì, tránh cho cả nhà già trẻ lớn bé đều , chừng đứa nào miệng kín bô bô ngoài.
Đặc biệt là chị dâu cả của mày, tâm địa gian xảo lắm đấy!"
Về nhà mấy ngày thu phục lòng thằng cả , còn khiến thằng cả và nảy sinh mâu thuẫn, suốt ngày đòi ở riêng.
Phi!
Mơ hão!
Con trai bà già vất vả nuôi lớn, bỏ tiền cưới vợ cho, nghĩ đến chuyện giúp bà già cưới vợ cho mấy em khác trong nhà mà nghĩ đến chuyện sống cuộc sống riêng của , thì cứ chờ đấy, chờ đến ngày nào bà già ch-ết hãy toại nguyện cho chúng nó!
Mạnh Hưng Bình gật gật đầu, cũng hạ thấp giọng:
“Mẹ ơi, ngày mai chúng lấy cớ gì để Bắc Kinh ạ?"
“Cứ là bà già c-ơ th-ể khỏe, mày và hai mày đưa lên thành phố bệnh viện lớn khám bệnh."
Vương Quế Lan tiện miệng bịa một cái cớ, bà , Mạnh Hưng Bình lập tức “hắc hắc" :
“Vẫn là nhiều mưu mẹo."
“Bớt nịnh bợ !"
Vương Quế Lan vô cùng chán ghét thằng con trai ngu ngốc, bà nghĩ một lát :
“Nếu thật sự tìm thằng ranh con đó, dự định sẽ ở nhà nó về nữa, đến lúc đó bảo thằng ranh con đó đưa cho mày và hai thêm ít tiền, đòi nó thêm ít tem phiếu gì đó, các con cứ về làng..."
Chưa kịp hết lời đó, Mạnh Hưng Bình vội vàng ngắt lời ruột:
“Không !
Mẹ thể cần chúng con , nếu ở nhà cả họ Lạc thì ai nhờ bà mối hỏi vợ cho con với hai cùng thằng tư các em?
Mẹ ơi, chính là cột trụ vững chắc của nhà , trong nhà thể thiếu ạ!"
Chương 412 Thuần túy là hành động bột phát trong lúc nhất thời
“Cột trụ vững chắc?
Mày tưởng bà già cái thứ trong tay Tôn Ngộ Không gọi là gậy Như Ý chắc?"
Vương Quế Lan “xì" một tiếng, bĩu môi :
“Mẹ mày đây bản lĩnh lớn như , nếu cũng chẳng cưới cho cả mày một cái thứ chổi tính về nhà như thế!"
“Con , dù nếu cùng tụi con về, con và hai sẽ chia đôi tiền , đó lên trấn mỗi bữa đều quán ăn, còn về thằng tư tụi nó thì cứ để tụi nó ch-ết đói ở nhà !"
Những lời Mạnh Hưng Bình chẳng khác nào đang buông xuôi.
Vương Quế Lan giận dữ lườm mắt:
“Mày dám?!"
“Con dám chứ.
Dù chúng con cũng là do sinh , định quản chúng con nữa thì tại con quản sự sống ch-ết của thằng tư tụi nó chứ?"
Thằng tư mười sáu, thằng năm mười ba, thằng sáu tròn mười tuổi, ba đứa tuổi tác chênh lệch nhiều, quản nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-260.html.]
Huống hồ cũng mới mười tám thôi, vợ còn cưới về nhà nữa, lấy sức lực mà chăm sóc các em bên ?
“Bà già đúng là nợ các mà!"
Vương Quế Lan hối hận ch-ết , sớm nhà nghèo rớt mồng tơi thế , gì bà cũng sẽ sức sinh con trai như thế.
Bây giờ thì , mấy đứa con sinh đều giống hệt bố chúng, đứa nào đứa nấy ngoài cái dáng cao ráo thì chẳng đứa nào giống cả.
Nếu bàn về thì cũng hẳn là , nhưng nếu bao nhiêu trai thì chỉ thể dùng hai chữ “ngay ngắn" để hình dung.
Không giống như bà và cái tên đoản mệnh họ Lạc sinh thằng ranh con , cái tướng mạo đó đúng là thừa hưởng tất cả những ưu điểm của bà và bố nó, đến ai thấy mà chẳng khen một câu “đứa trẻ lớn lên thật tuấn tú"!
Bắc Kinh.
Ngày hôm đó sáng sớm, Khương Lê dắt tay con trai cả Minh Duệ, giáo viên mầm non đưa cặp song sinh cổng trường, bấy giờ mới thu hồi tầm mắt, dẫn tiểu Minh Duệ theo quy tắc giao thông, bước lên vạch kẻ đường sang phía đối diện mã lộ.
Để tránh cho ba nhóc tì nhà ngày nào đó sẽ vượt đèn đỏ, Khương Lê hằng ngày đưa đón ba đứa học về ít dặn dò các quy tắc giao thông như “đèn đỏ dừng , đèn xanh mới ".
“Mẹ ơi chào ạ!"
Sắp đến cổng trường học, tiểu Minh Duệ bỗng nhiên dừng bước, đầu , vẫy vẫy tay.
“Chào Minh Duệ nhé!"
Trong ánh mắt Khương Lê tràn ngập ý , biểu cảm cô ôn hòa, vẫy vẫy tay với con trai cả, đồng thời dặn dò:
“Trong giờ học nghiêm túc giảng nhé!"
“Vâng ạ."
Tiểu Minh Duệ nặng nề gật đầu, thấy mỉm vẫy tay, trong lòng hạnh phúc ấm áp, dời tầm mắt khỏi , kiên quyết cổng trường.
Còn Khương Lê mãi cho đến khi bóng dáng con trai cả biến mất khỏi tầm mắt mới ngược qua vạch kẻ đường.
đúng lúc Khương Lê đến vỉa hè phía trường mầm mon bên , một giọng nữ lo lắng xen lẫn kinh hoàng vang lên:
“Bắt lấy kẻ trộm!
Bắt lấy kẻ trộm!
Ví tiền của trộm !"
Người phụ nữ bước xuống xe buýt, mà tên trộm ví tiền là lúc bước xuống xe cố tình len lỏi từ bên cạnh phụ nữ về phía cửa xe, từ đó thực hiện một cú thuận tay dắt bò, trộm mất ví tiền của phụ nữ.
Ban đầu phụ nữ phát hiện ví tiền trộm, là một bà thím phía cô khi tên trộm lẻn xuống xe khẽ nhắc nhở phụ nữ một câu.
Thế là cảnh tượng mà Khương Lê thấy bây giờ.
Một gã thanh niên dáng vẻ cà lơ phất phơ, túi quần phồng lên, chạy như điên về phía , một phụ nữ dáng đẫy đà, chừng ba mươi tuổi thở hồng hộc phía cố sức đuổi theo, chạy hét lớn “bắt lấy kẻ trộm".
Thấy cách giữa tên trộm và phụ nữ trộm ví ngày càng xa, Khương Lê nhất thời bột phát, lập tức cởi một chiếc giày vải trắng , nhắm thẳng một cái chân của tên trộm mà ném qua.
Khảnh khắc tiếp theo, tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên!
Chương 413 Cái chẳng là quá hoang đường ?
Tên trộm bò mặt đất miệng liên tục kêu đau, thể thấy là ngã hề nhẹ chút nào.
Có một ông lão bụng sợ tên trộm bò dậy chạy tiếp, trực tiếp ấn xuống đất khiến thể động đậy.
“Cảm ơn cô!
Cảm ơn cô nhiều lắm, đồng chí , thật sự vô cùng cảm ơn cô!"
Người phụ nữ trộm ví móc ví tiền của từ túi quần tên trộm, giúp Khương Lê nhặt chiếc giày vải trắng về, liên thanh cảm ơn Khương Lê.