Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cứ kéo dài mãi cho đến tận bây giờ, tiểu Minh Duệ cuối cùng cũng thuận thuận đương đương gọi Khương Lê một tiếng .”

 

Nếu Khương Lê xúc động thì tuyệt đối là giả, dù cũng vất vả nuôi dưỡng hơn một năm trời, mới khiến đứa nhỏ chủ động mở miệng gọi cô một tiếng , bất cứ ai cũng sẽ nảy sinh cảm xúc thăng trầm, vui mừng cảm thấy an ủi.

 

ngoài mặt Khương Lê hề để lộ cảm xúc khác lạ, cô mỉm :

 

“Con lo lắng lỡ bài vở ?"

 

Tiểu Minh Duệ gật đầu:

 

“Vâng."

 

Khương Lê:

 

“Thế thì con cần lo lắng , nhà thời khóa biểu của lớp con, đợi con nghỉ ngơi khỏe , sẽ nối tiếp nội dung bài học ngày hôm qua, bổ túc bài mới cho con."

 

Nói đến đây, Khương Lê bỗng nhớ một chuyện, cô vội :

 

“Con cứ ăn , gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm của các con một lát."

 

Xem cái đầu óc của cô , suýt chút nữa quên xin nghỉ cho thằng bé với giáo viên chủ nhiệm.

 

“Alo, thầy Lý ạ?"

 

, đây, xin hỏi cô là vị nào?

 

Tìm chuyện gì ?"

 

“Thầy Lý, của Lạc Minh Duệ, Minh Duệ nhà tối qua sốt..."

 

“Được, , cô cứ để cháu ở nhà nghỉ ngơi cho , lúc nào cháu trường, sẽ giúp cháu bổ túc những bài vở lỡ."

 

“Cảm ơn thầy, thầy Lý!"

 

Chương 402 Nhờ giúp đỡ

 

“Không , sức khỏe của trẻ con là quan trọng nhất, nhé, chào cô."

 

“Chào thầy Lý ạ."

 

Gác máy, Khương Lê bàn ăn, cô mỉm :

 

“Mẹ xin nghỉ giúp con , bây giờ con lời , hiểu ?"

 

Tiểu Minh Duệ “" một tiếng.

 

Khương Lê:

 

“Ăn con."

 

Tiểu Minh Duệ:

 

“Vâng, cũng ăn ạ."

 

Dùng bữa xong, tiểu Minh Duệ bộ hai vòng quanh sân, đó uống siro ho, uống thêm nửa ca men nước ấm về phòng lên giường.

 

Thằng bé thực sự chút uể oải, nhấc nổi tinh thần.

 

Dọn dẹp xong nhà bếp, Khương Lê xem tiểu Minh Duệ, thấy nhóc con đắp tấm chăn mỏng ngủ say, cô bèn nhẹ bước khỏi phòng.

 

Đợi đến bữa trưa, tiểu Minh Duệ cảm thấy c-ơ th-ể sức lực, thế là bày tỏ với Khương Lê rằng thể ngủ trưa, ngụ ý là học bài.

 

Khương Lê tự nhiên hiểu ý của đứa trẻ, cô , gật đầu rõ, mười phút sẽ bắt đầu bổ túc nội dung bài học hôm nay.

 

Vào bếp rửa bát đũa mất năm sáu phút, Khương Lê phòng khách.

 

Lúc tiểu Minh Duệ lấy cặp sách để sang một bên, lấy cả sách Ngữ văn, Toán học cùng vở , vở tính toán và hộp b.út chì hết.

 

“Minh Duệ của chúng chuẩn xong xuôi cả , , bây giờ chúng bắt đầu lên lớp nhé."

 

Cầm lấy quyển sách Toán, bảo đứa nhỏ chỉ hôm qua học đến , đó, Khương Lê giúp nhóc con ôn nội dung học hôm qua, bắt đầu giảng nội dung mới.

 

Giọng cô nhẹ nhàng nhu hòa, những kiến thức giảng giải qua tai tiểu Minh Duệ còn rõ ràng dễ hiểu hơn cả thầy cô ở trường, vì , vô tình Khương Lê giảng thêm nội dung của hai tiết học nữa.

 

“Ái chà!

 

giảng nhiều ?"

 

“Con hiểu mà ạ."

 

“Thật ?"

 

“Vâng."

 

Khương Lê giơ ngón tay cái lên tán thưởng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-254.html.]

“Minh Duệ của chúng giỏi quá, một tiết học mà học hẳn nội dung của ba tiết, thông minh!"

 

Tiểu Minh Duệ ngại ngùng :

 

“Là do giảng ạ."

 

Khương Lê:

 

“Mẹ thấy vẫn là do Minh Duệ của chúng đủ thông minh!

 

Được , bây giờ là giờ chơi, con chơi một lát , lát nữa dạy tiết Ngữ văn cho con."

 

Ai ngờ, tiểu Minh Duệ lắc đầu:

 

“Con bài tập bài học ạ."

 

Khương Lê hỏi:

 

“Không chơi ?"

 

Tiểu Minh Duệ:

 

“Vâng."

 

Khương Lê hỏi:

 

“Tại ?"

 

Tiểu Minh Duệ:

 

“Không ý nghĩa gì ạ."

 

Khương Lê bất lực:

 

trẻ con đều thích chơi mà, Minh Duệ của chúng đừng ép bản quá c.h.ặ.t, con rằng, học tập cũng cần kết hợp nghỉ ngơi nhé."

 

Tiểu Minh Duệ mím môi, hồi lâu lên tiếng.

 

“Được , con thật sự chơi cũng , nhưng mà, ở trường con vận động giờ chơi đấy, nếu sẽ biến thành mọt sách mất, như ."

 

Khương Lê căn dặn đứa nhỏ.

 

Tiểu Minh Duệ gật đầu:

 

“Vâng ạ."

 

Khoảng chừng mười phút trôi qua, Khương Lê cầm sách Ngữ văn lên, dựa theo nội dung giáo viên dạy hôm qua mà tiểu Minh Duệ chỉ, cũng tiến hành ôn tập , đó mới giảng nội dung mới.

 

Thời gian từng chút trôi qua, đợi đến khi Khương Lê dạy xong tất cả các môn trong thời khóa biểu hôm nay cho đứa nhỏ, đồng hồ thấy sắp đến giờ mẫu giáo tan học.

 

“Con ở nhà bài tập, đón em trai em gái."

 

“Vâng ạ."

 

, trong ca men nước đun sôi để nguội, nhớ lát nữa uống đấy."

 

“Vâng."

 

Dặn dò đứa nhỏ xong, Khương Lê thu dọn một chút khỏi cửa.

 

“Khương Lê!"

 

Là tiếng của Ngô Nguyệt.

 

“Sao thế?"

 

Sau lưng Ngô Nguyệt khác, Khương Lê vặn xếp hàng , liền Ngô Nguyệt :

 

nhờ cô giúp một việc, từ chối đấy, việc cô nhất định giúp, nếu thì chính là coi là bạn bè."

 

Chương 403 Dừng ,

 

Khương Lê chút buồn :

 

“Cô còn rõ là giúp việc gì mà bá đạo như thế, cái chẳng khác nào 'bá vương thượng cung' (cưỡng ép) !"

 

Nghe , Ngô Nguyệt chọc cho “khanh khách", cô :

 

“Cái gì mà cái gì chứ!

 

Sao thành bá vương thượng cung ?

 

Chuyện với cô là, đài truyền hình chúng tổ chức một chương trình thiếu nhi, mà tình cờ là giám chế của chuyên mục , dạo gần đây mãi mà tìm dẫn chương trình phù hợp, đồng nghiệp trong tổ chuyên mục của chúng đều sắp sầu ch-ết , cho nên, nhờ cô giúp một tay, cô xem ?"

 

“Không , cái tuyệt đối , cô đấy, đào tạo chuyên nghiệp, càng kinh nghiệm gì, thêm nữa là, còn ba đứa con chăm sóc, việc cô thật sự giúp nổi."

 

 

Loading...