Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Vĩ hất cằm về phía Khương Lê đang :

 

“Thấy chứ, vị đó chính là vợ của Giáo sư Lạc đấy!"

 

Văn Tư Viễn:

 

“Làm gì mà sồn sồn lên thế, chẳng lẽ gặp ở đại viện bao giờ ?"

 

Hà Vĩ:

 

“Đừng nữa, thực sự gặp bao giờ."

 

Mọi tuy cùng ở một đại viện nhưng nhà cách nhà Giáo sư Lạc hề gần, hơn nữa vợ Giáo sư Lạc hiếm khi ngoài , gặp chút nào cũng chẳng gì lạ cả.

 

Chương 394 Học

 

“Vậy thì cho kỹ , đừng để gặp trong đại viện chào chẳng đối phương là ai."

 

Văn Tư Viễn đưa cơm miệng trả lời Hà Vĩ một câu.

 

“Giáo sư Lạc và vợ đúng là một đôi trời sinh."

 

Đều như , đều khí chất như , thực sự là thể xứng đôi hơn nữa!

 

Và lúc chỉ Hà Vĩ tán thưởng nhan sắc của Khương Lê, mà những trẻ tuổi khác đang ăn cơm trong căng tin cũng đều nhan sắc của Khương Lê cho kinh ngạc.

 

Bọn họ vì thâm niên còn thấp nên dọn khu nhà tập thể của viện nghiên cứu, vì cũng giống như Hà Vĩ - ở đại viện mà từng gặp Khương Lê - đều là đầu tiên thấy vợ của vị Giáo sư Lạc mà bọn họ vô cùng sùng bái.

 

Chỉ thấy cô gái diện một chiếc váy liền màu xanh da trời, váy tuy kiểu dáng đơn giản nhưng cắt may khéo léo, tôn lên một cách hảo vóc dáng yểu điệu của cô.

 

Mà làn da cô gái trắng trẻo, khuôn mặt như hoa phù dung, sinh vô cùng xuất chúng, khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay, môi như điểm son, đôi mắt dài và quyến rũ, nhưng vô cùng thuần khiết.

 

Sống mũi cao thẳng, đầu mũi nhỏ nhắn tinh tế, ở hai bên bờ môi cô còn khảm hai lúm đồng tiền nông, ngay cả khi cũng mang một cảm giác gần gũi.

 

“Vợ của Giáo sư Lạc thật đấy!"

 

“Tú mỹ linh động, một vợ như bầu bạn cả đời, Giáo sư Lạc đúng là hạnh phúc quá !"

 

“Giáo sư Lạc trai như , một nửa tự nhiên sẽ kém cạnh ."

 

“Vị cô Thẩm các chứ?"

 

“Sao ?"

 

“Nghe cô Thẩm ý với Giáo sư Lạc."

 

“Anh đừng tung tin đồn nhảm."

 

tung tin đồn nhảm?

 

Nói thật nhé, cũng là vô tình kể thôi."

 

“Không thể nào?!

 

Cô Thẩm chẳng lẽ thứ ba phá hoại tình cảm vợ chồng Giáo sư Lạc ?"

 

“Xì!

 

Các thấy cô Thẩm thể phá hoại ?

 

Không chứ, cô Thẩm cùng lắm cũng chỉ tính là thanh tú thôi, đặt cô bên cạnh vợ Giáo sư Lạc thì cửa so sánh luôn."

 

cô Thẩm là du học sinh về nước, cùng viện với Giáo sư Lạc, những chuyện thể ."

 

“Tin gõ cái đầu ch.ó của ?

 

Giáo sư Lạc nên mãi mãi bền lâu với vợ , hai như mà ai chia rẽ họ thì đó là phạm tội đấy."

 

“Ái chà chà, mau kìa, vợ Giáo sư Lạc đang về phía chúng !"

 

Lông mi cô gái dài và cong v.út, đuôi mắt nhếch lên, khiến đôi mắt hồ ly quyến rũ thuần khiết của cô hiện lên một loại phong tình cực .

 

“Mỹ nhân đúng là mỹ nhân, mỗi cái liếc mắt nụ đều đến !"

 

“Ghen tị với Giáo sư Lạc quá!"

 

“Cùng ghen tị!"

 

cũng ghen tị, chỉ tiếc là đời sẽ phúc phần như Giáo sư Lạc !"

 

“Mọi đừng tán phét nữa, mau Giáo sư Lạc kìa!"

 

Lạc Yến Thanh lấy cơm xong bên cạnh Khương Lê, và xuống chiếc ghế ăn cạnh cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-249.html.]

“Em ăn ."

 

Đưa thìa về phía Khương Lê, Lạc Yến Thanh :

 

“Ăn nhiều một chút, rau xào ở căng tin chúng cũng khá đấy."

 

“Đút cho em ."

 

Khương Lê nhận lấy thìa, cô chớp chớp đôi mắt hồ ly với đàn ông:

 

“Nếu em ăn ."

 

Lạc Yến Thanh dành cho cô một cái “thật là hết cách với em", mà thực sự đút cho vợ ăn.

 

Khóe miệng lúc khẽ nhếch lên, nụ nhạt nhẽo giống như ánh nắng mùa đông, ấm áp vui vẻ.

 

Chiếc thìa kẹp giữa các ngón tay, ngón tay đó trắng trẻo thon dài, vả khớp xương rõ ràng.

 

“Thần linh ơi!

 

thấy cái gì thế ?

 

Không thể nào?!

 

Giáo sư Lạc chắc chắn đang khoe ân ái đấy chứ?"

 

“Ôi chao!

 

Học !

 

Học !

 

Sau đợi cưới vợ, cũng học theo gương Giáo sư Lạc, đút cơm cho vợ ăn mặt , nghĩ thôi thấy tuyệt vời !"

 

Chương 395 Em chỉ như thôi

 

Về sự tương tác giữa Lạc Yến Thanh và Khương Lê, những lời bàn tán trong căng tin thể nào nhiều hơn nữa, tuy nhiên giọng của đều nén thấp để tránh vợ chồng Lạc Yến Thanh thấy, cùng ngượng ngùng một lúc.

 

Đặc biệt là những rõ ràng hộp cơm trống rỗng nhưng nhất quyết bồn nước rửa bát, giả vờ tiếp tục ăn cơm để thỉnh thoảng liếc vị Giáo sư Lạc hôm nay mang cho bọn họ một nhận thức mới.

 

Không bao giờ đùa?

 

Nói bậy!

 

Ngoại trừ công việc thì quan tâm đến những chuyện khác?

 

Nói bậy!

 

Nhìn xem, xem Giáo sư Lạc bây giờ đang gì?

 

Người chỉ mắt mày hàm tiếu mà còn đang đút cơm cho vợ ăn kìa!

 

Thẩm Quân và mấy đồng nghiệp nữ đang dùng bữa tại một chiếc bàn ăn, sắc mặt cô lúc khó coi vô cùng.

 

Đây còn là Lạc Yến Thanh mà cô quen ?

 

Ngũ quan đàn ông tuấn mỹ, giống như kiệt tác trong tay các vị thần thợ rèn, đôi mắt sâu vốn luôn hờ hững xa cách, cảm xúc khác, lúc đang lưu chuyển ý rõ rệt.

 

Chẳng lẽ phụ nữ tên Khương Lê trong mắt thực sự là một sự tồn tại đặc biệt?

 

Chẳng lẽ trong mắt ... hề một chút bóng dáng nào của cô ?

 

Khương Lê:

 

“Em ăn no , ăn ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Ăn thêm hai miếng nữa."

 

Khương Lê:

 

“Không , em ăn no thật mà, mau ăn , đừng quản em nữa."

 

Ngoảnh mặt , Khương Lê để chiếc thìa trong tay đàn ông chạm miệng .

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Được , ăn."

 

Ở viện nghiên cứu, , chính xác hơn là phàm là những quen Lạc Yến Thanh đều ai là vị tính khiết phích (sạch sẽ quá mức).

 

Thế nhưng ngay lúc đây, cái tính khiết phích nào đó trực tiếp cầm lấy chiếc thìa đút cho vợ ăn để đưa cơm miệng , còn cô gái bên cạnh thì hai tay chống cằm, mắt mày hàm tiếu, hề rời mắt đàn ông.

 

 

Loading...