Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Lê đưa ba chị em Văn Duyệt về nhà, vệ sinh khử trùng cho bàn tay bỏng của Văn Duyệt, bôi thu-ốc mỡ trị bỏng, đợi khi xong tất cả những việc , nước mắt trong mắt Văn Duyệt cuối cùng cũng trào .”

 

“Có vết thương tay đau lắm ?"

 

Mu bàn tay và phần gần cổ tay của cô bé đúng là một phần bỏng, nhưng cũng chỉ là da bỏng đỏ lên một chút, mà khi đưa cô bé về nhà cô xử lý kịp thời, hiện nay càng khử trùng và bôi thu-ốc mỡ kỹ hơn, chắc đến mức đau đến nỗi cô bé cứ rơi nước mắt lã chã như mưa thế .

 

Trong đôi mắt hồ ly của Khương Lê nhuốm vẻ khó hiểu, đồng thời cũng lộ sự quan tâm:

 

“Hay là để dì Khương thổi cho cháu nhé?"

 

“Không đau...

 

Dì Khương ơi, tay con đau..."

 

Văn Duyệt chảy nước mắt lắc đầu, cô bé liếc hai đứa em gái đang xếp hàng ghế sofa xem tivi cùng ba đứa nhỏ Minh Duệ, sụt sịt mũi, với Khương Lê:

 

“Con chỉ thấy em trai Duệ Duệ, em trai Hàm Hàm và em gái Vi Vi hạnh phúc hơn con và em gái Văn Di, Văn Du!"

 

Khương Lê xoa đầu cô bé, mỉm :

 

“Cháu và hai em gái cũng hạnh phúc mà."

 

“Không, tụi con hạnh phúc."

 

Nước mắt trong mắt Văn Duyệt rơi từng hạt lớn, cô bé lắc đầu:

 

“Mẹ và bố con ly hôn, lấy chú khác gia đình mới , cần con và các em nữa...

 

Còn cả bố con nữa, bố lấy đàn bà đó..."

 

Chưa đợi Văn Duyệt tiếp, giọng của Khương Lê trong trẻo mất sự dịu dàng, cô ngắt lời cô bé:

 

“Văn Duyệt, cháu là một cô bé thông minh, mỗi ngày nên nghĩ đến những chuyện vui vẻ, dì tuy tại bố cháu ly hôn, nhưng dì tin rằng, họ nhất định đều yêu cháu và các em cháu, chẳng qua thế giới của lớn phức tạp, hiện tại cháu nghĩ thông một chuyện thì đừng nghĩ nữa, đợi cháu lớn lên, cháu sẽ hiểu những chuyện đây hiểu."

 

con chuyện gì vui vẻ cả, từ khi con rời bỏ con, ngày nào con cũng vui, con nhớ con, nhưng con con khó gặp ."

 

Chương 378 Thế... thế cô ?

 

Văn Duyệt , cả như bầu khí đau khổ buồn bã bao trùm lấy, thấy , Khương Lê thầm thở dài, cô :

 

“Sao cháu chuyện vui vẻ chứ?

 

Hãy nghĩ về thầy cô giáo của cháu, nghĩ về bạn học của cháu, nghĩ về các em gái của cháu, ngày thường họ ở bên cháu quan tâm cháu ?

 

Lại nghĩ về bố cháu, nghĩ về những yêu cháu, họ yêu thương, quan tâm cháu như thế nào?

 

Văn Duyệt, trẻ con đừng nghĩ chuyện quá phức tạp nhé, bố cháu lấy đồng chí Tô đó về nhà, cho cùng cũng là để chăm sóc ba chị em cháu, nếu , bố cháu ở đơn vị bận rộn công việc một mạch là mấy tháng trời, trong thời gian đó, ngộ nhỡ cháu và các em ở nhà vì trông nom mà xảy chuyện gì, bố cháu chắc chắn sẽ buồn, tự trách đấy."

 

Dừng một chút, Khương Lê :

 

“Còn chuyện cháu khó gặp , sẽ ."

 

“Tại ạ?

 

Bố con con còn ở Bắc Thành nữa."

 

Văn Duyệt mang theo tiếng hỏi.

 

Khương Lê mỉm :

 

“Quay đợi cháu lớn lên, bất kể cháu ở , dành chút thời gian nhất định sẽ tìm thấy thôi.

 

Huống hồ cháu chắc chắn cũng yên tâm về ba chị em cháu , một ngày nào đó cháu sẽ về thăm các cháu đấy."

 

Văn Duyệt ngừng :

 

“Thật ạ?"

 

Khương Lê:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-239.html.]

 

“Văn Duyệt đáng yêu thế , dì thể lừa cháu chứ?

 

Cho nên , Văn Duyệt từ hôm nay trở ngoan ngoãn lời lớn trong nhà, mỗi ngày thật vui vẻ, ăn uống đầy đủ, nỗ lực lớn lên, đến ngày cháu trở thành một thiếu nữ, cháu sẽ nhận những chuyện cháu đang nghĩ trong lòng hiện tại thực chẳng đáng là bao ."

 

con thích đàn bà xa ở nhà con!"

 

Văn Duyệt bĩu môi:

 

“Cô đối xử với con và em Văn Di, Văn Du chẳng chút nào, lúc nghỉ đông cô bắt con tự nấu cơm, nếu con và Tiểu Di, Tiểu Ngư Nhi đều sẽ đói...

 

Hôm nay cô ngoài, để lời bảo con và Tiểu Di, Tiểu Ngư Nhi trông nhà, gì thêm nữa."

 

Lại xoa đầu cô bé nữa, Khương Lê :

 

“Trẻ con tôn trọng bề , huống chi đồng chí Tô là vợ hiện tại của bố cháu, là mới của ba chị em cháu, cháu cứ ở ngoài miệng luôn mồm đồng chí Tô là đàn bà xa như , chuyện mà để cô thấy, cháu thấy đồng chí Tô thể vui ?

 

Nói thế nhé, nếu ai đó mặt một khác cứ luôn cháu là đứa trẻ hư, khi cháu chuyện thì tâm trạng cháu sẽ thế nào?"

 

Văn Duyệt:

 

“Tức giận, thèm để ý đến con nữa!"

 

Khương Lê:

 

, đổi là bất kỳ ai, thấy đều sẽ tức giận, sẽ để ý đến đó.

 

Vậy thì cháu hãy nghĩ kỹ xem, tại đồng chí Tô bắt cháu tự nấu cơm, nếu cháu và em cháu sẽ đói?"

 

“Con thường xuyên cơm cô nấu ngon, con còn mặt cô ném đũa, la hét bao giờ ăn cơm cô nấu nữa, cũng cho Tiểu Di và Tiểu Ngư Nhi ăn."

 

Văn Duyệt , từ từ cúi đầu xuống.

 

Khương Lê:

 

“Bây giờ cháu chứ?

 

Là cháu , đồng chí Tô mới những lời giận dỗi như bảo cháu tự nấu cơm.

 

Đứa trẻ ngoan thì sai mà sửa, như lớn mới yêu quý."

 

Văn Duyệt ngẩng mắt Khương Lê:

 

“Thế... thế cô ?"

 

Khương Lê đầu tiên là ngẩn , đó :

 

“Là con thì ai cũng thể phạm sai lầm.

 

Chẳng xa, riêng việc hôm nay đồng chí Tô để ba chị em cháu ở nhà một , cô như đúng."

 

Mím môi im lặng hồi lâu, Văn Duyệt hỏi bằng giọng trẻ con:

 

“Dì Khương ơi, tại đối xử với em Duệ Duệ bọn họ ạ?"

 

Khương Lê:

 

“Bởi vì Duệ Duệ bọn họ là con của dì, dì đương nhiên đối xử với bọn nhỏ ."

 

Chương 379 Ba đứa nhỏ Minh Duệ:

 

là ít thấy nên lạ!”

 

Văn Duyệt:

 

bọn họ do dì Khương sinh mà, chúng con đều , Duệ Duệ bọn họ của riêng ."

 

“Sau khi dì gả cho bố của Duệ Duệ bọn họ thì Duệ Duệ bọn họ tất nhiên cũng là con của dì ."

 

 

Loading...