Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu những gì Sở trưởng là thật, thì ở viện, nhất định giữ cách đủ xa với đối phương, tuyệt đối tiếp xúc nếu thể.”

 

Tránh để truyền những lời đồn thổi , gây phiền hà cho cuộc sống của và cô vợ nhỏ.

 

Tầm mắt chuyển hướng ngoài cửa sổ, bờ môi mỏng đẽ của Lạc Yến Thanh mím c.h.ặ.t, ánh mắt thanh lãnh như sương băng, thấy chút ấm nào.

 

Nhà họ Phùng...

 

Nếu chuyện xảy hôm nay, thực sự nhà họ Phùng và còn từng dính dáng.

 

Tuy nhiên, hiện giờ, nhà họ Phùng đối với chẳng là cái tháp gì.

 

Ánh mắt lóe lên tia tối tăm, Lạc Yến Thanh cảm thấy vẫn đủ tàn nhẫn, nếu , đàn bà tên Phương Tố thể thuận lợi bước khỏi nhà họ Tống ?

 

Mà so với việc Lạc Yến Thanh cảm thấy Thẩm Quân là một đàn bà , thì lúc Thẩm Quân mới trở về nhà họ Thẩm là Trần Hà gọi phòng ngủ, hai đang một hỏi một đáp.

 

“Tên tiếng Trung của Cát An liên quan đến vị đồng chí Lạc , đúng ?"

 

Nhìn chằm chằm con gái, vẻ mặt Thẩm chút vui buồn nào.

 

Khóe môi mím nhẹ, Thẩm Quân cúi đầu im lặng một lát, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của , vẻ mặt thản nhiên :

 

“Mẹ đoán , cần gì hỏi con nữa?!"

 

“Con thể... thể như chứ..."

 

Lời phía của Thẩm mãi thốt .

 

“Mẹ con hổ như đúng ?"

 

Ánh mắt Thẩm Quân bình thản, cô :

 

“Con thích Lạc Yến Thanh, điều con phủ nhận.

 

Năm đó con mới nước ngoài, ngày đầu tiên bước chân cổng trường đến cái tên Lạc Yến Thanh , xuất sắc, , chính xác hơn là Lạc Yến Thanh đặc biệt xuất sắc, chỉ sinh viên đến từ các quốc gia khác trong trường hết lời khen ngợi, kính phục , mà ngay cả những giáo sư nước ngoài , hễ nhắc đến Lạc Yến Thanh là ai nấy đều ngớt lời khen.

 

Con cũng coi là thiên tài nhỉ, nếu cũng chẳng quốc gia cử nước ngoài tu nghiệp năm 21 tuổi, nhưng Lạc Yến Thanh còn thiên tài hơn cả con, năm 21 tuổi lấy bằng tiến sĩ của hai chuyên ngành, và lãnh đạo nhà trường cùng hướng dẫn hết đến khác níu kéo, đề nghị trả lương cao và đãi ngộ đặc biệt, nhưng kiên quyết từ chối, chọn trở về báo hiếu quốc gia."

 

“Con ngưỡng mộ , tìm đủ cách để tiếp cận , quen với , ngặt nỗi... ngặt nỗi Lạc Yến Thanh chút hứng thú nào với con..."

 

Trong mắt dần tích đầy nước mắt, giọng Thẩm Quân dần chút nghẹn ngào:

 

tình cảm là thứ thể kiểm soát , con giống như trúng tà mà thích Lạc Yến Thanh, cho dù để ý tới con, con vẫn tìm cách xuất hiện mặt , kết quả... kết quả cho đến ngày bay về nước, con vẫn thể với mấy câu."

 

con nghĩ, lẽ con là ai, chỉ là giỏi diễn đạt suy nghĩ của , cho nên... cho nên mới vẻ để ý tới con.

 

Thế là, con nghĩ nỗ lực học tập, giống như sớm ngày học thành tài trở về nước, ai ngờ... ai ngờ trong một buổi họp lớp, vì nhớ Lạc Yến Thanh mà con lỡ uống quá hai ly, là b-ia, nào ngờ con vẫn say!"

 

Đưa tay lau nước mắt mặt, mắt Thẩm Quân lóe lên một tia đau khổ, cô tiếp:

 

“Ngày hôm tỉnh dậy, con phát hiện bên cạnh là một nước ngoài... chính là Austin, lúc đó con giận sợ, lòng ch-ết luôn cho , chính Austin hằng ngày ở bên con, giống như cái đuôi đuổi cũng ."

 

“Có lẽ là cảm động , ba năm tu nghiệp kết thúc, đầu óc con nóng lên liền đồng ý lời cầu hôn của Austin..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-232.html.]

 

Chương 367 Con Dù Sao Cũng Không Được Làm Chuyện Hồ Đồ

 

“Tuy nhiên tình cảm là thứ thể gượng ép, đợi đến khi con bình tĩnh , phát hiện căn bản yêu Austin, liền quyết định hai chuyện cho hẳn hoi, thủ tục ly hôn, trở về nước báo đáp công ơn nuôi dưỡng của quốc gia."

 

“Austin ly hôn, cưỡng ép giữ con ở bên cạnh, và ép con dối hai , ép con cắt đứt liên lạc với hai , cho đến khi con sinh con , thấy con nhất mực ch-ết, lúc mới... lúc mới nới lỏng miệng, đồng ý ly hôn với con, cũng như đồng ý cho con mang con về nước, tiền đề là, đợi đến khi con trai hai tuổi rưỡi mới thủ tục về nước..."

 

Vành mắt Thẩm đỏ lên, cảm thấy xót xa cho con gái, bà hỏi:

 

“Vậy bây giờ con nghĩ thế nào?

 

Con cũng thấy đấy, vị đồng chí Lạc gia đình, con dù cũng thể cứ đặt mắt lên đối phương chứ?

 

Huống hồ căn bản quen con...

 

Quân Quân, con cho kỹ đây, tuyệt đối cho phép đứa con gái đáng tự hào của tự hạ thấp bản , chen chân hôn nhân của khác, trở thành một kẻ đạo đức bại hoại!"

 

“Con nữa...

 

Mẹ, hiện giờ đầu óc con rối bời, tiếp theo ...

 

Quyết định về nước, con là để báo đáp sự nuôi dưỡng của quốc gia, để ở bên cạnh và ba, nhưng con phủ nhận , phần lớn nguyên nhân trong đó... con là vì con Lạc Yến Thanh..."

 

Cắn c.h.ặ.t môi , nước mắt trong mắt Thẩm Quân tuôn rơi ngừng:

 

“Chuyện đừng với ba, con sẽ phá hoại tình cảm của khác, con chỉ cần thời gian để thu xếp suy nghĩ của , nếu ... con ở viện đối mặt với Lạc Yến Thanh thế nào, trong công việc giao tiếp với ."

 

Mẹ Thẩm:

 

“Con dù cũng chuyện hồ đồ."

 

Thẩm Quân:

 

“Sẽ ạ."

 

mà chủ động chen chân gia đình Lạc Yến Thanh, nhất định sẽ đối phương coi thường, thì còn mong cầu gì khác nữa?

 

Mẹ Thẩm:

 

“Con từ nhỏ kiêu ngạo, nếu cứ thế mà ngã gục vị đồng chí Lạc , sẽ thất vọng, ba con cũng sẽ thất vọng về con.

 

Hơn nữa cần nhiều, con chắc cũng nhận , con thất thố mặt vị đồng chí Lạc , và cả cái tên tiếng Trung con đặt cho Cát An, đồng chí Tề chẳng cần nghĩ nhiều cũng thể đoán tâm tư của con."

 

“Huống hồ mặt chúng cũng , con gái nuôi của bà vợ chồng tình cảm , thực tế quả đúng là , nếu , vị đồng chí Lạc trút giận cho vợ hôm nay mà đ-ánh cho thằng nhóc nhà họ Phùng đến mức bò dậy cũng khó khăn."

 

“Con , con đều thấy hết cả ."

 

Thẩm Quân , cô :

 

“Trong ấn tượng của con, ngoài việc nghiên cứu chuyên môn, cảm xúc của Lạc Yến Thanh sẽ ảnh hưởng bởi bất cứ chuyện gì bất kỳ ai...

 

Nào ngờ, hôm nay gặp , ánh mắt gần như luôn khóa c.h.ặ.t vợ , và vì vợ mà lộ một mặt tàn nhẫn đến thế..."

 

 

Loading...