“Có chuyện gì thế ?"
Tiến lên đỡ con gái Văn Duyệt Văn Di dậy, tiện tay phủi phủi lưng hai con gái, phủi sạch tuyết dính quần áo, Văn Tư Viễn hỏi Văn Duyệt.
Chương 350 Xem náo nhiệt sợ chuyện lớn
“Là chị Tiết Oánh bắt nạt chị ạ."
Văn Di mách với ba.
Tiết Oánh chịu, cô bé bắt nạt một đứa nhóc ?
Rõ ràng là Văn Duyệt miệng lưỡi độc địa , cô bé tức quá mới cho cô tay, nghĩ , Tiết Oánh đón lấy ánh mắt Văn Tư Viễn qua, :
“Là Văn Duyệt nhà chú với em gái cháu rằng hãy bảo ba cháu cưới dì Tô về kế cho cháu và em gái cùng trai cháu, còn em gái cháu nếu với ba cháu thì là đồ xa!
Cháu tức giận nên ném xuống đất!"
Văn Tư Viễn đầu tiên ngẩn một chút, ngay đó sắc mặt trở nên mấy .
Tô Mạn cách cổng sân vài bước chân, sắc mặt gần như chuyển sang màu gan lợn, đặc biệt là khi thấy hai Khương Lê và Lạc Yến Thanh đang cạnh nhỏ gì đó, chỉ hận thể lập tức đến mặt Văn Duyệt, vả cho đứa con kế hai cái tát.
“Về nhà."
Văn Tư Viễn kìm nén ngọn lửa giận, ba chị em Văn Duyệt .
“Ba đ-ánh con ?"
Văn Duyệt động đậy, cô bé ngước mắt Văn Tư Viễn:
“Lời đó là con , nhưng ai bảo Tiết Nhân giả vờ , phụ nữ ba cưới về là , con nên gọi phụ nữ đó là dì, mà nên gọi là !"
Chỉ Tô Mạn, Văn Duyệt mắt ba với vẻ đầy tủi :
“Từ khi bắt đầu nghỉ đông đến tối hôm ba về nhà, bà hề nấu cơm cho con và Văn Di, còn cả Tiểu Ngư nhi nữa, bà bà thuận tiện, bảo con tự bếp nấu cơm, nếu cả ba chúng con đều ch-ết đói."
Nước mắt trào , Văn Duyệt gào lên :
“Tay con nắp nồi bỏng, bà quan tâm, Tiểu Ngư nhi ăn cơm con nấu đau bụng, bà cũng quan tâm, bà chỉ nấu cơm cho riêng bà thôi..."
Nghe thấy những lời từ miệng Văn Duyệt, Tô Mạn cả cứng đờ tại chỗ, đợi đến khi bà hồn, phát hiện xung quanh lượt tụ tập ít xem náo nhiệt, nhất thời Tô Mạn thẹn quá hóa giận:
“Văn Duyệt mày đừng ở ngoài ăn xằng bậy!"
“Con cứ đấy!"
Văn Duyệt màng đến sắc mặt ba Văn Tư Viễn đen , quát mặt Tô Mạn:
“Bà là phụ nữ xa, con nhỏ thế mà bà bắt con nấu cơm, bà tự ăn ngon, con và hai em gái chỉ thể mỗi ngày húp cháo loãng và ăn rau cải trắng xào do tự con nấu, phụ nữ xa, cả đời bà đừng hòng con gọi bà là !"
“Tiểu Tô , cô thể như ?"
Lục Bình xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, bà ngay cổng sân nhà , tự cho là đỉnh cao đạo đức, bắt đầu chỉ trích Tô Mạn:
“Đứa trẻ Văn Duyệt đó mới bao nhiêu tuổi chứ, cô thể để nó tự nấu cơm?
Hơn nữa là nấu cơm cho nó và hai em gái, bản cô thì , chỉ nấu cơm cho một , ăn ngon uống sướng, cô thế xứng đáng với thầy Văn ?"
“Bà cái thá gì mà đó quản chuyện nhà !
Lục Bình, bà cho kỹ đây, bớt giả vờ đạo đức mặt , nếu , sẽ trường dạy của bà, bôi nhọ thanh danh của bà cho thối hoắc đấy!"
Thật là xúi quẩy, bà ngoài gì chứ?
Bây giờ thì , con nhỏ ch-ết tiệt Văn Duyệt hại, mụ điên Lục Bình hại, chuyện hôm nay, thanh danh của bà ... thanh danh của bà e là tiêu tan quá nửa !
“ thẳng sợ bóng vẹo, bà bôi nhọ thì cứ việc đến trường dạy của , còn lâu mới sợ bà!
Lại về cô , đời mặc dù câu kế nhiều độc ác, nhưng từ cô mới thực sự chứng kiến , giữa mùa đông..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-222.html.]
Không đợi Lục Bình hết câu, Văn Tư Viễn quát dừng :
“Cô Lục, cô tình hình, thể đừng xen chuyện nhà ?"
Dứt lời, thèm sắc mặt Lục Bình, Văn Tư Viễn kẹp Văn Duyệt nách,
Chương 351 Không liên quan đến nhà , cần bận tâm
Tay bế con gái út Văn Du lên, gọi Văn Di theo, sải bước thẳng trong sân nhà .
“Có chuyện gì ?"
Nghe thấy động tĩnh ngoài sân, Phương Cúc từ trong nhà , tới bên cạnh Khương Lê, thấy xem náo nhiệt lượt tản , nhịn chút thất vọng, hỏi Khương Lê xảy chuyện gì.
Nghe , Khương Lê vẻ mặt ái ngại, chuyện bảo nàng đây?
Im lặng một lát, Khương Lê gượng một cái, nhỏ:
“Chị dâu cứ về nhà hỏi bé Oánh và bé Nhân nhà chị ."
Dứt lời, Khương Lê gọi Lạc Yến Thanh dắt ba đứa nhỏ nhà về nhà.
Khoảng chừng hai ba phút , trong sân nhà họ Lạc ở hai bên trái lượt truyền đến tiếng của trẻ con.
Nhà cách âm, cho dù cả gia đình năm nhà Khương Lê đang trong phòng khách, cũng thấy tiếng đó rõ mồn một.
“Các con ai tại các bạn cãi ?"
Khương Lê hỏi ba đứa nhỏ nhà .
Nhóc tỳ Minh Hàm giơ tay nhỏ:
“Con ạ!"
Tiểu Minh Vi cũng giơ tay nhỏ:
“Mẹ ơi, Vi Vi cũng nha!"
Anh trai Minh Duệ gật gật đầu nhỏ, đó trực tiếp :
“Văn Du thích bạn , cơm chị cả bạn nấu ngon, đó Văn Duyệt liền Văn Du là đồ vô ơn..."
Đây là đầu tiên Tiểu Minh Duệ kể trọn vẹn một sự việc kể từ khi Khương Lê đến ngôi nhà .
Sau khi Tiểu Minh Duệ dứt lời, Khương Lê cảm thán với Lạc Yến Thanh:
“Không ngờ bé Oánh nhà chị Phương tính khí nóng nảy như ."
Thật lòng mà , Khương Lê thực sự .
Lạc Yến Thanh:
“Không liên quan đến nhà , cần bận tâm."
Khương Lê khẽ gật đầu, ghế sofa chơi trò đ-ánh chắt đ-ánh chuyền với ba đứa nhỏ một lát, đó ước chừng thời gian cũng hòm hòm , dậy với Lạc Yến Thanh:
“Xách đồ lên chúng thôi."
“Được."
Lạc Yến Thanh đáp lời.
Quà cáp , thu-ốc l-á, r-ượu, và bánh quy đóng hộp sắt.
Mà sắp đến Tết , Khương Lê thông qua Đôn Đôn dùng tích điểm mua ít thu-ốc l-á, r-ượu, và bánh kẹo bán ở thời đại trong trung tâm thương mại, nghi ngờ gì nữa, phần lớn đều gửi về quê.
“Đi thôi."
Lạc Yến Thanh xách quà cáp giữa phòng khách.