Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 220
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Lê giả vờ nghiêm túc:
“Ai chứ?
Em thấy mà, đó là tên gọi riêng của em dành cho , cũng là tên gọi mật, thực sự từ chối ?"
“Ừm."
Gương mặt tuấn tú của Lạc Yến Thanh nóng bừng:
“Anh là chồng em."
Chứ con em.
Khương Lê “phì" một tiếng bật , nàng :
“Em mà, là chồng em, em là vợ , và em là vợ chồng, nếu gì bất ngờ xảy , chúng sẽ sống với cả đời, Lạc Lạc còn gì bổ sung nhỉ?"
Lạc Yến Thanh cảm thấy bất lực vô cùng, mím môi, :
“Em là cố ý."
Cố ý xuyên tạc ý của .
“Hả?
Lạc Lạc đang gì ?
Em hiểu."
Khương Lê giả vờ ngu ngơ.
Kết quả chờ đợi nàng chính là đàn ông bế thốc lòng, hôn cho đến suýt nữa thở nổi!
“Chỉ qua một đêm, thế mà tự hiểu , , cả đêm qua ngủ, đều đang nghiên cứu cách nâng cao kỹ năng ?"
Có tự do, Khương Lê trợn tròn đôi mắt hồ ly.
Đây chẳng lẽ chính là ưu thế của chỉ thông minh cao ?
Học cái gì cũng hiểu ngay lập tức?
Nếu thực sự là , thì với chỉ thông minh của nàng, học cái chắc cũng tốn công sức gì,
Chương 347 Tin , ?
Suy nghĩ chuyển đến đây, mặt Khương Lê đột nhiên đỏ bừng, nàng... nàng đang nghĩ ngợi lung tung cái gì ?
Tâm trạng chút vi diệu, nhưng Khương Lê vẫn nhịn liếc bờ môi đẽ của đàn ông một cái.
Có lẽ vì kết thúc nụ hôn đó, môi đối phương trông ướt át tỏa sáng, thật ghé c.ắ.n một miếng.
Biết đang nghĩ gì, Khương Lê vội giả vờ vô tình dời tầm mắt, khá là kiêu ngạo hừ một tiếng, nàng :
“Nói em liền chặn miệng em, coi như giỏi!"
Trong đôi mắt phượng đen như mực của Lạc Yến Thanh hiện lên một mảnh dịu dàng:
“Anh hề cố ý nghiên cứu, càng cả đêm ngủ."
Anh cũng tại hôm nay tự dưng , lẽ nào đây là bản năng của đàn ông?
Khương Lê lườm đàn ông một cái:
“Vậy quả thực hổ danh là thiên tài nhé!"
Lạc Yến Thanh:
“..."
Anh nên tiếp lời thế nào đây?
“Ngốc xít!"
Nàng chẳng qua là trêu chọc , thế mà vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ cách đáp lời nàng.
Đơn thuần như , nàng yên tâm chút nào!
Lạc Yến Thanh:
“Tiểu Lê..."
Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-220.html.]
“Hửm?
Có chuyện gì thì ."
Lạc Yến Thanh im lặng một lúc, lắc đầu.
Anh thể gì chứ?
Lạc Yến Thanh rủ mi mắt, ánh thần quang trong mắt lóe lên một cái.
Mà Khương Lê thầm thở dài một tiếng, đó vẻ mặt nghiêm túc:
“Được , em gì, nếu thích, em sẽ đùa giỡn với như nữa.
Giống như trẻ con, gọi là Lạc Lạc, là ngốc xít, em hứa sẽ bao giờ thấy từ miệng em nữa."
Người đàn ông tuy đơn thuần, nhưng lẽ liên quan đến trải nghiệm thời thơ ấu, cùng với xuất từ ngành khoa học kỹ thuật, và tính chất công việc hiện nay, thực là một nghiêm túc, trầm , nội liễm, mà nàng...
ở thế giới giống như giải phóng cái , dường như vô tình phóng đại những yếu tố tinh nghịch ẩn giấu trong tính cách.
Mặc dù chỉ ở mặt mới như , nhưng vì sự hòa thuận của gia đình, nàng sẽ... nàng sẽ thu liễm một chút !
Lạc Yến Thanh chút luống cuống:
“Em... , giận... cũng thấy em như là , chỉ là... chỉ là chút quen, em cần... cần thực hiện đổi gì ."
Anh vợ nhỏ hiểu lầm, đồng thời nàng thực hiện bất kỳ đổi nào vì .
Anh quả thực chỉ là quen khi nàng đột ngột trêu chọc một chút thôi.
thể khẳng định là cách chuyện của nàng, đối với mà , hề bài xích chút nào, thậm chí cảm thấy chung sống với nàng như là một trải nghiệm mới mẻ.
Giống như mặt hồ quanh năm hiếm khi gợn sóng, bỗng nhiên một viên đ-á vụn rơi , gợn lên một lớp sóng lăn tăn nhẹ nhàng.
Những ngày tháng , nếu nàng trở nên nghiêm túc như , mặt khó thấy những cảm xúc khác, đối xử với , chuyện với như thế ... lúc chỉ mới nghĩ thôi, lòng thấy nghẹn .
Nửa ngày thấy Khương Lê lên tiếng, Lạc Yến Thanh cuống lên, một nữa ôm lòng, cúi đầu chằm chằm đôi mắt hồ ly trong trẻo của vợ nhỏ, từng chữ từng chữ :
“Anh thực sự giận!
Tin , ?"
Khương Lê chớp chớp đôi mắt hồ ly, đôi mắt đen của đàn ông, tiếp lời mà nhịn hỏi:
“Không cần em đổi, em thể hiểu là thích cách chúng chung sống như đây ?
Ví dụ như thích em đáng yêu, gọi là Lạc Lạc, là ngốc xít?"
Nghe , Lạc Yến Thanh thấy tự nhiên, nhưng vẫn gật đầu “ừm" một tiếng.
Nào ngờ, Khương Lê hỏi:
“Không thấy tính cách em quá tinh nghịch ?"
Lạc Yến Thanh lắc đầu:
“Đại khí uyển chuyển, kiêu sa linh động, nàng như là !”
Giả vờ suy nghĩ, một lúc , Khương Lê :
Chương 348 Ngưỡng mộ
“Vậy , em , vẫn giống như đây, nhưng phép ngày nào đó chê em phiền phức đấy."
“Sẽ ."
Lạc Yến Thanh cần suy nghĩ đáp .
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Khương Lê lộ một nụ rạng rỡ:
“Đi thôi, xem quà cáp em chuẩn cho ba nuôi nào."
Lạc Yến Thanh đáp lời , đồng thời trong lòng thở phào một cái.
Ngoài sân cây đa cổ thụ, tụ tập ít trẻ con đủ lứa tuổi, mà Tiểu Minh Duệ và hai đứa vây giữa đám trẻ , hào phóng để đưa từng lời cảm thán về bộ quần áo mới đang mặc cùng mũ bảo vệ tai, khăn quàng cổ, găng tay đang đeo.
Bé Phùng Lộ nắm tay Tiểu Minh Vi :
“Vi Vi em gái ơi, hôm qua chị về nhà với chị , nhưng chị vụng về, đan chiếc mũ bảo vệ tai như em đan cho em, còn cả găng tay nữa, tuy nhiên, chị sẽ giúp chị đan một chiếc khăn quàng cổ giống như của em."
“Mẹ em là học theo sách đan đó ạ, lúc tuyết, đan cho cả và hai mỗi một bộ .
Trước đó, hỏi em và cả hai thích len màu gì, em thích màu đỏ, cả và hai lượt thích màu đen và màu xanh da trời, thế là mũ bảo vệ tai, khăn quàng cổ và găng tay của em đều là màu đỏ ạ!"