Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cười cái gì?"

 

Khương Lê khó hiểu, nàng chớp chớp đôi mắt hồ ly, đưa tay nhéo nhẹ phần thịt mềm bên eo đàn ông một cái:

 

“Không là em ngủ đấy."

 

Nàng mở miệng ngáp một cái thật thanh nhã, nàng thực sự buồn ngủ .

 

Thu tiếng , Lạc Yến Thanh ôm lấy vợ nhỏ, đặt một nụ hôn lên trán nàng:

 

“Ngủ ."

 

Hóa thích một là cảm giác như thế — tâm trạng vui vẻ, giống như quên hết phiền muộn....

 

Sáng sớm hôm trời tờ mờ sáng, nhóc tỳ Minh Hàm dậy , mà Lạc Yến Thanh lúc vặn vệ sinh cá nhân xong, thấy động động tĩnh trong phòng của ba đứa nhỏ, phòng thì thấy con trai thứ Lạc Minh Hàm đang giường tự mặc quần áo, nhịn tiến lên giúp nhóc một tay.

 

“Nói khẽ thôi."

 

Anh trai Minh Duệ và Tiểu Minh Vi vẫn đang ngủ say, Lạc Yến Thanh đưa nhóc tỳ Minh Hàm phòng khách:

 

“Mẹ con vẫn tỉnh, , ba đưa con rửa mặt đ-ánh răng xong, con cứ ở phòng khách chơi, phát tiếng động."

 

Nhóc tỳ Minh Hàm nhỏ giọng trả lời:

 

“Dạ ạ."

 

Thế nhưng, khi vệ sinh xong, nhóc tỳ Minh Hàm chỉ tự chơi ở phòng khách một lát, đó lén lút đến cửa phòng khách, qua khe hở của rèm cửa bông về phía nhà bếp một cái, tiếp đó, nhóc nhẹ chân nhẹ tay thẳng về phía phòng ngủ chính, miệng còn lẩm bẩm nhỏ:

 

“Mình lời ba phiền ngủ, chỉ xem thôi, sẽ cẩn thận, cẩn thận, phát một chút tiếng động nào hết!"

 

Đứng ngoài cửa phòng ngủ chính, nhóc tỳ Minh Hàm thò đầu , thấy đang giường ngủ ngon, ngay đó, nhóc bước đôi chân ngắn củn, từng bước từng bước chậm rãi tới cạnh giường.

 

Chương 344 Nhóc tỳ nũng nhất, nịnh nọt nhất

 

Khuỷu tay chống giường, dùng đôi tay nhỏ đỡ lấy khuôn mặt bầu bĩnh, lặng lẽ ngắm .

 

Ái chà chà!

 

Mẹ trông thật là quá !

 

nhất, nhất mà Hàm Hàm từng thấy, ừm, cũng là dịu dàng nhất, dịu dàng nhất thế giới, ngay cả giọng cũng là nhất, nhất luôn!

 

Nhóc tỳ Minh Hàm , một lúc lâu cũng rời mắt.

 

Không chỉ , nhóc thậm chí còn từ từ, tốn nhiều sức leo lên giường, bên cạnh , đang ngủ say.

 

Khương Lê ngủ ngon, nhưng mơ hồ nàng cảm thấy đang ở bên cạnh, hơn nữa mũi và mặt nàng giống như ai đó chọc hết đến khác.

 

Đôi lông mày xinh nhíu , Khương Lê lẩm bẩm:

 

“Lạc Yến Thanh đừng nghịch nữa!"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm thấy tiếng của , sợ tới mức vội vàng rụt đôi tay nhỏ .

 

đang chọc mũi và mặt , chỉ là nhịn , chơi với thôi.

 

Nguy hiểm thật!

 

Suýt nữa thì tỉnh !

 

Nhóc tỳ Minh Hàm vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực nhỏ, ngờ đúng lúc , tưởng vẫn đang ngủ say mở mắt , trong nháy mắt, hai con bốn mắt .

 

Khương Lê:

 

“..."

 

Nhóc con đang ?

 

Chớp chớp đôi mắt hồ ly mơ màng, ý thức của Khương Lê khôi phục sự tỉnh táo, nàng hỏi nhóc tỳ:

 

“Có thể cho , con ở đây ?"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm:

 

“Hàm Hàm chơi với ..."

 

“Vậy con thể gọi dậy."

 

Không gọi nàng dậy mà nghịch mũi và mặt nàng, thật là một nhóc nghịch ngợm!

 

“Ba vẫn tỉnh, cho Hàm Hàm phát tiếng động."

 

“Vậy ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-218.html.]

 

hành động của con phiền ngủ đấy nhé!"

 

“Con xin ạ!"

 

“Không nè!"

 

Khương Lê mỉm :

 

“Bây giờ mặc quần áo, bé con thể phòng khách đợi ?"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm:

 

“Dạ ạ!

 

Vậy Hàm Hàm thể hôn một cái ?"

 

“Bé con nhà thật lịch sự, hôn còn xin ý kiến , giỏi quá !"

 

Khẽ véo má nhóc tỳ, Khương Lê mắt mày hớn hở:

 

“Tất nhiên là , nhưng bây giờ thích hợp."

 

Nhóc tỳ Minh Hàm chớp mắt, thắc mắc:

 

“Tại ạ?"

 

“Bởi vì vẫn đ-ánh răng rửa mặt, nếu bé con hôn bây giờ thì vệ sinh lắm."

 

Khương Lê đưa câu trả lời, dậy, đặt nhóc tỳ xuống đất vững.

 

“Hàm Hàm chê ."

 

Mẹ thơm lắm, mặt vết bẩn nào cả.

 

Khương Lê bật , xoa đầu đứa trẻ, nàng :

 

“Mẹ , nhưng một yêu sạch sẽ, giữ vệ sinh, để gương cho bé con nhà ."

 

“...

 

Dạ ạ!"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm cuối cùng cũng gật đầu nhỏ:

 

“Vậy con phòng khách đợi đây!"

 

“Ừm."

 

Khương Lê mỉm gật đầu.

 

Vài phút , Khương Lê sảng khoái từ trong sân trở phòng khách, thấy nhóc tỳ bước đôi chân ngắn chạy về phía , nàng cúi bế thốc nhóc lòng, đưa một bên má tới:

 

“Lại đây, cho bé con hôn ."

 

Nhóc tỳ Minh Hàm vui mừng khôn xiết, hôn một cái thật kêu lên mặt , giọng sữa :

 

“Mẹ cũng hôn Hàm Hàm ."

 

Chỉ khuôn mặt phúng phính của , nhóc tỳ Minh Hàm chớp chớp đôi mắt to tròn lấp lánh .

 

“Được."

 

Khương Lê đáp lời, tặng nhóc tỳ một cái hôn.

 

Nhóc tỳ Minh Hàm:

 

“Mẹ thật !"

 

Khương Lê , kìm bật thành tiếng.

 

Trong ba đứa nhỏ, đứa là đứa nũng nhất, hơn nữa còn nịnh nọt nhất!

 

“Ba pha sẵn sữa bột cho con , con ở phòng khách đợi một lát, lấy cho con."

 

Chương 345 Nhóc tỳ Minh Hàm tự hào

 

Ba đứa nhỏ trong nhà tuổi đời đều còn nhỏ, đều cần uống sữa bột, vì , Khương Lê sớm chuẩn bình sữa cho cả ba đứa, tuy nhiên, trai Minh Duệ ngại dùng bình sữa, thông thường đều dùng cốc để uống.

 

“Cảm ơn ạ!"

 

Ngồi xuống ghế sofa, nhóc tỳ Minh Hàm đung đưa đôi chân ngắn, híp mắt lấy bình sữa cho .

 

 

Loading...