Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cụ Phùng:
“..."
Phương Tố lạnh, ông cụ Phùng nữa, bà tiếp với Phùng Diệc:
“Cho con ba phút thời gian suy nghĩ, về thì lên xe, về, con ở ngoài thế nào thì tùy con, mặc kệ con!"
Bỏ một câu, Phương Tố xoay khỏi cổng viện, xe.
“Ông , đừng tới tìm nữa!"
Phùng Diệc nhiều với ông cụ Phùng, nén cơn đau truyền tới từ hai bên má, chậm rãi xoay , trong nhà.
“..."
Im lặng hồi lâu, ông cụ Phùng dồn ánh mắt về phía Mặc Nghiên:
“Cháu , cảm ơn cháu thời gian qua chăm sóc cho Phùng Diệc, cũng phiền cháu trông nom thằng nhóc đó thêm một chút, tiền cháu cầm lấy, chuyện gì cháu thể tới..."
Đọc địa chỉ nhà , ông cụ Phùng định nhét tiền lấy cho Mặc Nghiên.
Nào ngờ, Mặc Nghiên chỉ thản nhiên ông một cái, đó đem d.a.o phay cất bếp, cũng giống như Phùng Diệc trong nhà, và đóng c.h.ặ.t cửa .
Ông cụ Phùng bốn năm mươi đồng kẹp trong tay, nửa ngày , ông thở dài một tiếng, đặt tiền ở cửa nhà, dùng một viên gạch to bằng bàn tay đè lên, vọng trong cửa:
“Phùng Diệc, cha đối với con, cha là một cha , là cha với con, từ nhỏ quan tâm con đầy đủ, con hận cha cha thể hiểu ,
cha hy vọng con vì hận cha mà thèm về nhà nữa.
Con ở ngoài cũng , nhưng đợi khi tâm trạng con bình phục , con hãy về nhà ?
Cha hôm nay đặt lời ở đây, sẽ bao giờ phớt lờ con như nữa, con cho cha một cơ hội sửa sai chứ.
Phùng Diệc... cánh cửa nhà sẽ luôn rộng mở đón con, cha ở nhà đợi con về."
Ông những lời vợ là Phương Tố chỉ trích ông hề sai, ông...
ông đúng là nể mặt bà đối xử với em Phùng Ngụy, nể mặt bà đặt em Phùng Ngụy lên Phùng Diệc, từ đó mà trong bao năm qua luôn cưng chiều bà .
Là ông sai , thực sự là ông sai !
Vì quan tâm tới con trai út đủ, dẫn đến cả hai con đều đầy oán hận với ông.
Thần sắc rệu rã, ông cụ Phùng trở xe.
Không thấy Phùng Diệc, lòng Phương Tố trong một khoảnh khắc lạnh lẽo vô cùng.
Quả thực hận ?
Những lời nãy tuy xuất phát từ chân tâm của bà , nhưng miếng thịt rơi , bà thể đau lòng ?
đau lòng thì thể gì chứ?
Chương 341 Với em thì chuyện gì để trò chuyện ?
Nếu bà thể vững ở nhà họ Phùng, nếu bà thể cho họ Phùng thực tâm để ý tới , thì với phận của đối phương, e rằng tìm đến xuân thứ ba, xuân thứ tư !
Nói bà ích kỷ cũng , dù sống đời, vì bản mà sống thì thiệt thòi bao?
Giống như hồi bà còn trẻ, trong hơn mười năm khi bà gặp họ Phùng, trong lòng trong mắt bà chỉ chứa đựng duy nhất một , vì đó bà thể bất cứ chuyện gì, ngay cả khi liều cả mạng sống , bà cũng cam lòng.
cuối cùng bà nhận cái gì?
Bị bỏ rơi!
Bà đối phương nhẫn tâm bỏ rơi, từ đó trở , bà tự nhủ với , và thề rằng, tương lai chỉ sống vì bản , đừng ai mong bà bỏ chân tâm nữa!
Nhắm mắt , Phương Tố hồi tưởng chuyện xưa, khóe mắt kìm lăn dài một giọt nước mắt.
“Bà..."
Ông cụ Phùng hiểu lầm , tưởng vợ đang vì con trai Phùng Diệc mà thương tâm, tưởng Phùng Diệc theo họ về nhà khiến lòng Phương Tố khó chịu nên mới kìm rơi lệ, ông lộ vẻ xót xa :
“Tiểu Phương bà đừng như , thừa nhận bao năm qua là của , là nên phớt lờ đứa trẻ Phùng Diệc đó, nên dung túng cho em Phùng Ngụy hồi nhỏ bắt nạt Phùng Diệc, tất cả đều là của , bà oán thì cứ oán ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-216.html.]
Đừng nữa, cho mắt ."
“Không cần ông quản!"
Phương Tố mở mắt, thái độ vô cùng lạnh mạc.
“Đợi thằng nhóc Phùng Diệc đó nghĩ thông suốt nó tự nhiên sẽ về nhà thôi, để mấy chục đồng , lát nữa sẽ bảo gửi thêm ít phiếu tem qua."
Ông cụ Phùng như , thế nhưng, Phương Tố ngoài cửa sổ xe, hề ý định tiếp lời.
Ông cụ Phùng cũng giận, :
“Đợi ngày mai gặp tụi lão Tống, chúng tìm hiểu rõ tình hình của Phùng Diệc, sẽ sắp xếp cho nó một công việc để nó , tránh để nó cứ lêu lổng ở ngoài mãi mà hư hỏng tính nết."
Phương Tố giữ sự im lặng.
Ông cụ Phùng:
“Cái tính khí của bà cũng nên thu một chút, nếu , Phùng Diệc hôm nay trực tiếp cầm d.a.o phay tìm c-ái ch-ết."
“Tính là thế đấy, ông quen thì ly hôn ."
Đầu cũng ngoảnh , Phương Tố trực tiếp ném cho ông cụ Phùng một câu.
Thầm thở dài một tiếng, ông cụ Phùng nhắm mắt dưỡng thần, thêm gì nữa....
Lúc hoàng hôn, trong trung bắt đầu lất phất những bông tuyết, khi màn đêm buông xuống, những bông tuyết thưa thớt ban đầu dần biến thành tuyết rơi như lông ngỗng, khi lên giường ngủ, ngoài cửa sổ trở thành một màu trắng xóa.
“So với trận tuyết hồi Tết, trận tuyết đêm nay rơi lớn đấy."
Khương Lê trong chăn ấm áp, tùy miệng với đàn ông bên cạnh:
“Sáng mai dậy nhớ quét tuyết nhé."
Lạc Yến Thanh:
“Ừm."
“Anh lời nào với em ?"
Đêm khuya vô cùng tĩnh lặng, Khương Lê và Lạc Yến Thanh nghiêng đối diện , lẽ lúc vẫn thấy buồn ngủ, chút nhàm chán, Khương Lê tìm lời để , cô tỉ mỉ quan sát sự đổi thần sắc của đàn ông.
Lạc Yến Thanh:
“..."
Phải cái gì đây?
Nhất thời Lạc Yến Thanh chút phát sầu, lông mày khẽ nhíu , rõ ràng đang suy nghĩ đề tài, đàn ông như , Khương Lê tặng đối phương ba chữ —— đồ ngốc xít!
Nửa ngày đợi đàn ông lên tiếng, Khương Lê nhướng mày hỏi:
“Với em thì chuyện gì để trò chuyện ?"
Lạc Yến Thanh:
“Không ."
Anh chỉ là nên trò chuyện về cái gì thôi.
“Khẩu thị tâm phi."
Khương Lê khẽ hừ một tiếng, cố ý tìm :
“Có cảm thấy trình độ văn hóa của em thấp, xứng để trò chuyện với ?
Hay cách khác, cảm thấy đề tài em sẽ hiểu?"
Lạc Yến Thanh:
“Không ."
Tốt nghiệp cấp ba, trình độ văn hóa hề thấp, hơn nữa với kiến thức và cách ăn của cô, nếu thể tham gia thi đại học, việc đỗ các học phủ cao cấp tuyệt đối là nắm chắc mười mươi.