Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc Nghiên đảo mắt một cái:

 

“Cậu chắc chứ?

 

Không là đứa nào cầm ống luyên thuyên mãi ngừng nghỉ ."

 

dùng thời gian dài hơn tớ."

 

Phùng Diệc phục.

 

Mặc Nghiên:

 

“Thì nào?

 

Không phục thì cứ nhịn ."

 

Phùng Diệc ủy khuất:

 

“Anh Nghiên còn tình em nữa ?"

 

Mặc Nghiên:

 

“Giữa chúng cái thứ đó ?"

 

Lại còn tình em, thể đừng sến súa như ?!

 

“Anh Nghiên tổn thương trái tim tớ , tớ hận !"

 

Phùng Diệc giả vờ ôm ng-ực theo kiểu Tây Thi, bộ dáng ủy khuất vô cùng.

 

Mặc Nghiên đầu , vẻ mặt buồn nôn.

 

“Anh Nghiên ... quá đáng quá !"

 

Phùng Diệc giơ tay, đ-ấm nhẹ một cái vai Mặc Nghiên, ngay đó tung chân chạy biến về hướng nhà Mặc Nghiên.

 

Mặc Nghiên mắng đuổi theo phía .

 

“Cái đồ ranh con cho tớ, xem tớ đ-ánh cho răng rơi đầy đất !"

 

“Lêu lêu lêu..."

 

Phùng Diệc ngoảnh đầu mặt quỷ.

 

“Ấu trĩ!"

 

Mặc Nghiên khẽ hừ một tiếng, dứt khoát đuổi theo Phùng Diệc nữa, thong thả về nhà.

 

Khi hai lượt tới cổng viện, một chiếc xe Jeep từ xa lái tới, và từ từ dừng bên cạnh họ.

 

“Phùng Diệc!"

 

Chương 339 Lương tâm của ch.ó ăn mất !

 

Phương Tố từ xe bước xuống, thần sắc toát lên một vẻ lạnh lùng khó tả.

 

“Tiểu Phương, chúng rõ ở nhà , gặp con thì chuyện t.ử tế."

 

Đây là giọng của ông cụ Phùng, ông xuống xe tới bên cạnh Phương Tố, khẽ nhíu mày dễ nhận , lên tiếng nhắc nhở.

 

“Anh Nghiên ."

 

Phùng Diệc vẻ mặt cảm xúc, chào Mặc Nghiên cổng viện, còn thì chặn ở cổng viện, lạnh lùng hai ông cụ Phùng:

 

“Sao nào, hôm nay tới đây gì với nữa?"

 

Lời với ông cụ Phùng.

 

“Hôm nay là mùng một Tết, cha và con tới đây, con định để tụi cha đây chuyện với con ?"

 

Ông cụ Phùng ôn tồn :

 

“Hay là con theo tụi cha về nhà, chúng về chính nhà xuống, cho rõ ràng hết những ấm ức của con bao năm qua."

 

nhà, cũng còn bất kỳ quan hệ nào với các ."

 

Nhìn thẳng mắt ông cụ Phùng, Phùng Diệc hề lộ vẻ sợ hãi, :

 

“Các , dù các cũng thiếu con trai, còn đoạn tuyệt quan hệ với các , các cứ coi như ch-ết !"

 

Ngọn lửa giận trong lòng Phương Tố bốc lên ngùn ngụt, nhưng vì lời của ông cụ Phùng từ , bà chỉ thể kìm chế cảm xúc của , từng chữ một :

 

“Đoạn tuyệt quan hệ?

 

Con tưởng chỉ dựa một câu của con là thể đoạn tuyệt với và cha con, còn cả gia đình nữa ?

 

Con là do sinh , là cực khổ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, dùng mạng sống để sinh , và cha con nuôi nấng hơn mười năm trời, con một câu đoạn tuyệt quan hệ là thể vạch rõ giới hạn với tụi ?

 

Phùng Diệc, lương tâm của con ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-215.html.]

“Lương tâm của ch.ó ăn mất !"

 

Phùng Diệc thản nhiên :

 

“Nói nhiều như , là bà Phương trả mạng sống cho các ?

 

Nếu đúng là , sẽ thành cho bà!"

 

Dứt lời, Phùng Diệc xoay trong viện, bếp lấy một con d.a.o phay .

 

Hai ông cụ Phùng theo viện, liền thấy Phùng Diệc cầm con d.a.o phay họ:

 

“Muốn mạng của , ?

 

đưa, đưa cho các ngay đây!"

 

Nói xong, liền giơ d.a.o phay kề sát cổ .

 

“Phùng Diệc điên !"

 

Mặc Nghiên từ trong phòng chạy , giật phắt con d.a.o phay trong tay Phùng Diệc, đồng thời tiện tay tát cho một cái, mắt nảy lửa, quát tháo:

 

“Cậu rốt cuộc não hả?

 

Mạng chỉ một thôi, mất là mất hẳn, thể lấy mạng sống của trò đùa như thế?"

 

Ông cụ Phùng và Phương Tố khoảnh khắc con d.a.o phay trong tay Phùng Diệc sắp chạm cổ, hai sắc mặt trắng bệch, nếu nương tựa , e rằng đồng loạt ngã gục xuống đất.

 

“Anh Nghiên, em đùa ...

 

Em thực sự thấy sống mệt mỏi lắm...

 

Còn họ, cha đẻ của em, họ cho em một mạng sống, bây giờ thu mạng em về, em dĩ nhiên thành tâm nguyện của họ thôi!"

 

Phùng Diệc đang , nhưng nụ của đắng chát, và còn khiến mà thấy đau lòng hơn cả .

 

“Thằng nhóc thối tha, lão t.ử khi nào mạng của con hả?"

 

Ông cụ Phùng tức đến mức khóe miệng run rẩy:

 

“Cha và con tới đây là để đón con về nhà."

 

Phương Tố lúc bước tới, tát thẳng mặt Phùng Diệc hai cái, bà gắt gỏng :

 

“Ấm ức?

 

Con thấy bao năm qua ở nhà con chịu ấm ức ?

 

cho con ăn cho con mặc, nuôi con học?

 

Con dựa cái gì mà thấy ấm ức?

 

Bây giờ con định ch-ết mặt , là gánh lên một mạng , ?

 

Con xem tâm địa của con thể độc ác như ?"

 

Tiện tay thêm hai cái tát nữa, Phương Tố cũng là đang diễn kịch là vì lý do nào khác, tóm lúc là nước mắt ngắn nước mắt dài:

 

“Chương 340 Đau lòng thì thể gì chứ?”

 

“Phải, quan tâm tới bốn em Phùng Ngụy nhiều hơn quan tâm tới con, nhưng thế là vì ai chứ?

 

Với tư cách là kế, lúc bước chân cửa, em Phùng Ngụy chuyện , nếu đối xử với tụi nó một chút, tụi nó thể chấp nhận kế ?

 

Tụi nó chấp nhận, thì cha con nghĩ về thế nào?

 

Phải, thấy con tụi nó bắt nạt, con cho , tại con phản kháng?

 

Tại mách cha con?

 

Nếu con mách cha con, mà ông quản, thì con cứ xem tranh cãi với ông thế nào...

 

con bắt nạt, lúc nào cũng chỉ ngây đó, mà cha con lên tiếng, thì thể chứ?

 

Chẳng lẽ con tay với em Phùng Ngụy, để cha con đuổi hai con khỏi cái nhà đó ?"

 

Sắc mặt ông cụ Phùng trở nên khó coi:

 

“Tiểu Phương!

 

giáo d.ụ.c con thì cứ giáo d.ụ.c cho hẳn hoi, kéo gì?"

 

Ánh mắt Phương Tố lạnh lẽo, thấy một chút dịu dàng nào của ngày xưa, bà chằm chằm ông cụ Phùng :

 

sai ?

 

Chỉ cần ông để tâm tới đứa con trai sinh một chút, nó thể em Phùng Ngụy bắt nạt, thể em Phùng Ngụy sai bảo như hầu ?

 

Còn nữa, ông dám đặt em Phùng Ngụy lên Phùng Diệc nên ông mới đối xử với ?"

 

 

Loading...