...
Trong sân nhà Mặc Nghiên, Phùng Diệc giữa sân, vẻ mặt cảm xúc cha cho sinh mạng nhưng từng quan tâm đến đang ở mặt, đồng thời, quên liếc Uông Tiểu Ba một cái, duy chỉ thèm Hà Tuyết - phụ nữ khiến chán ghét thấu xương.
Cậu từng nghĩ Hà Tuyết sẽ báo tin thấy cho nhà họ Phùng, dù những lời Hà Tuyết khi lên xe hôm đó thể suy đoán cô sẽ gì, nhưng ngờ nhà họ Phùng, cha danh nghĩa huyết thống của thể đích tìm đến đây, cũng ngờ trong đó sự can thiệp của cảnh sát Uông.
“Cháu quậy cũng quậy đủ , đến lúc nên về ?"
Hai cha con hồi lâu, ông cụ Phùng coi như đến hôm nay mới chút hiểu về đứa con trai Phùng Diệc .
Bướng!
Mà bướng bỉnh bình thường!
Bị ông già chằm chằm hồi lâu mà mắt cũng thèm chớp một cái.
Rất rõ ràng, thằng nhóc thối hề ý định cúi đầu ông.
Trong lòng ông cụ Phùng phức tạp, ông thừa nhận quan tâm đến đứa con đủ, thừa nhận bao nhiêu năm nay...
ông luôn đặt ánh mắt lên mấy đứa con do vợ để , thừa nhận ban đầu ông cưới Phương Tố về nhà là vì nhan sắc của bà ...
Còn việc Phương Tố thai, lẽ ông từng niềm vui sướng chăng!
Có điều thời gian trôi qua quá lâu, ông còn nhớ rõ nữa.
thể khẳng định là, từ khi đứa con trai Phùng Diệc chào đời, ngoài việc thêm một đứa con trai, suốt mười mấy năm qua, trong lòng ông dường như từng bất kỳ d.a.o động nào khác.
Có lẽ chính vì nguyên do , ông nảy sinh mấy phần áy náy với con trai Phùng Diệc nên hôm nay mới đích tìm tới đây.
Thực tế, nếu vì những lời Phùng Tiêu , ông cụ Phùng chắc chuyến .
“ hiểu vị bác già đang gì."
Giọng của Phùng Diệc mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
“Mẹ cháu hôm đó lời lúc nóng giận, cháu để bụng, hơn nữa chạy khỏi nhà là đường về?"
Ông cụ Phùng nhíu mày:
“Người xưa câu:
Mẹ con hận thù qua đêm.
Mẹ cháu dù nhiều chỗ đúng, bà dù cũng sinh thành nuôi dưỡng cháu một , lẽ nào cháu còn thù hận bà , cả đời nhận cha như chúng ?"
Phùng Diệc , chỉ là nụ thế nào cũng giống như đang :
“Cha ?
Các tính là cha kiểu gì của ?
Sinh nhưng quản , để mặc em trong nhà và đứa con gái ông cưng chiều nhất sỉ nhục, các là một gia đình, còn là kẻ thừa thãi, ông xem đúng ?
Chương 317 Ở chỗ ... v-ĩnh vi-ễn bao giờ qua !
Đặc biệt là đàn bà sinh đó, bà thích , tại còn cùng ông sinh ?
Trong lòng bà , là cái gì?
chẳng là cái tháp gì cả, để ông trúng thêm vài , để thể vững chân trong cái nhà đó, bà trăm phương ngàn kế lấy lòng con cái của ông, chuyện gì cũng nghĩ cho họ, nhớ sự tồn tại của đứa con trai là đây.
Lúc các em và đứa con gái ông cưng chiều nhất bắt nạt, ông ở ?
Người đàn bà đó ở ?
Các cứ bên cạnh , cảm thấy đó chẳng qua chỉ là trò đùa nghịch giữa lũ trẻ với , cảm thấy chuyện đó chẳng gì to tát, còn thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-201.html.]
buồn, cảm thấy lạc lõng với cái gia đình đó, cảm thấy là kẻ thừa thãi, một nghĩ đến việc tại sống?
Nếu ch-ết , sẽ còn trai, chị gái của sỉ nhục nữa , sẽ còn cha , phớt lờ nữa , thấy ch-ết, họ rơi một giọt nước mắt nào vì ?"
Nói đến đây, Phùng Diệc đột nhiên lạnh:
“Ông xem nực ?
Lại huyễn hoặc rằng nếu đột ngột ch-ết , các rơi một giọt nước mắt nào vì , sẽ , trong lòng các căn bản , thì vì c-ái ch-ết của mà đau lòng buồn bã ?!
ngốc nghếch một mong ước như , ai ngờ... hiện thực cuối cùng vẫn đ-ánh thức ...
, Phùng Diệc, chính đẻ của chỉ chứng khác thương, ông rõ sự thật, tất cả trong nhà đều sự thật, mà vẫn trơ mắt đưa ...
Thời gian cải tạo nửa năm tính là dài, nhưng đó là thứ nên gánh chịu ?"
Sắc mặt ông cụ Phùng cho lắm, ông :
“Chuyện đều qua , cháu cứ về phía ?
Chuyện đó là khiến cháu chịu ấm ức, nhưng chuyện xảy thì xảy , bây giờ cháu còn những lời đó, chỉ sứt mẻ tình cảm hòa khí của gia đình thôi."
“Ở chỗ các là qua , còn ở chỗ ..."
Vỗ vỗ lên l.ồ.ng ng-ực , mắt Phùng Diệc rưng rưng lệ, từng chữ từng câu :
“V-ĩnh vi-ễn bao giờ qua !
V-ĩnh vi-ễn, ý là v-ĩnh vi-ễn, đều sẽ quên cả gia đình các đ-âm d.a.o như thế nào!"
“Phùng Diệc..."
Mặc Nghiên cảm thấy xót xa vô cùng, khẽ gọi Phùng Diệc một tiếng, cho một chút an ủi, nhưng Phùng Diệc lắc đầu:
“Anh Nghiên, em ."
Nói thì , tuy nhiên nước mắt trong mắt Phùng Diệc cứ chảy ròng ròng ngừng , đưa tay lau mặt một cái:
“Em đói , chúng nhà ăn cơm thôi!"
Mặc Nghiên gật đầu:
“Được."
Hai thèm ông cụ Phùng thêm một nào nữa, cũng thèm hai Uông Tiểu Ba và Hà Tuyết.
“Bác Phùng..."
Sau khi Mặc Nghiên và Phùng Diệc nhà, theo đó là tiếng đóng cửa, lúc Hà Tuyết chút lo lắng về phía ông cụ Phùng.
, ông cụ Phùng gì với cô , mà bước chân lên phía , giơ tay gõ cửa:
“Phùng Diệc, ấm ức gì cháu cứ việc , nhưng hôm nay cháu nhất định theo bác về."
“Ông xong hả?"
Cánh cửa đột ngột kéo , Phùng Diệc chằm chằm ông cụ Phùng:
“Ông cho kỹ đây, Phùng Diệc bây giờ đích cho ông , từ hôm nay và nhà họ Phùng, và ông đoạn tuyệt quan hệ, dù ch-ết ở ngoài đường cũng liên quan gì đến gia đình các , bây giờ, ông từ thì về đó , đừng ở đây phiền ăn cơm!"
Nhìn đĩa bắp cải xào và hai bát cháo ngô đặt chiếc bàn ăn nhỏ, ông cụ Phùng gì đó, chẳng ngờ, một tiếng “rầm" vang lên, cánh cửa đóng sầm mắt ông.
Phùng Diệc lười thêm một lời nào với ông già ngoài cửa.
“Ông Phùng..."