Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có cái để ăn là lắm , còn kén chọn ?
Đang mơ đấy phỏng!"
Mặc Nghiên hừ một tiếng, thấy bóng dáng Khương Lê mất hút phía đối diện, lên xe buýt, thu hồi tầm mắt, dọc theo lề đường hướng về trạm xe buýt xa:
“Làm vô tâm vô tính, rằng chị Khương Lê thực bất kỳ quan hệ gì với chúng , mà với đến thời điểm hiện tại nợ chị đủ nhiều , đừng coi tất cả những điều là lẽ đương nhiên."
“Em em sẽ trả tiền cho chị Khương Lê mà."
Phùng Diệc bám sát lưng Mặc Nghiên:
“Anh đừng coi em là hạng vô liêm sỉ thích chiếm hời của khác chứ."
Mặc Nghiên:
“Không nghĩ thế nào, mà là xem thế nào."
“Chẳng lẽ trách hôm nay em gọi điện cho chị Khương Lê, bảo chị đến đồn công an giúp ?"
Thằng nhóc mà thật sự nghĩ như thì xem thèm để ý đến nữa !
Phùng Diệc rảo bước hai bước, song song bên cạnh Mặc Nghiên, nheo mắt đối phương.
“Cảm ơn nhé!"
Khoảnh khắc đồng chí công an đưa , thực trong lòng hoảng loạn, dù trong sạch nhưng ai chứng minh khỏi phòng nghỉ, cách khác là tìm bằng chứng để tự chứng minh sự trong sạch của , sẽ mang danh là kẻ trộm cắp tài sản của khác.
Nếu như , suối vàng chắc cũng khó lòng nhắm mắt.
“Là em thì đừng mấy lời cảm ơn gì."
Phùng Diệc thuận miệng đáp một câu, đúng lúc , một giọng nữ quen lạ lọt tai Phùng Diệc.
“Phùng Diệc, tại về nhà?
Anh Phùng Tiêu vẫn luôn tìm ?"
Nhìn theo tiếng , Phùng Diệc thấy một khuôn mặt mà vô cùng căm ghét xuất hiện mặt .
Hà Tuyết!
Bạn gái của kế Phùng Tiêu của , bạn học cấp ba của , một trong những bức hại hơn nửa năm !
Hai nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t buông thõng bên sườn, Phùng Diệc dừng bước, giận dữ cô gái từ một chiếc xe Jeep bước xuống, đang về phía .
Đối phương lớn hơn bao nhiêu.
Nói cụ thể hơn thì Hà Tuyết lớn hơn hai tuổi, là học muộn nên mười tám mới học lớp mười, trở thành bạn học với .
Vốn dĩ họ cũng chỉ là bạn học bình thường, nhưng Hà Tuyết vì ái mộ kế của là Phùng Tiêu nên thường xuyên lân la bên cạnh .
Chỉ để dò hỏi sở thích của Phùng Tiêu từ miệng .
Điều cũng chẳng gì, dù ở nhà cũng như khí, nhiều về chuyện của kế Phùng Tiêu, đối phương vấp vài từ chối ở chỗ thì tự nhiên sẽ tìm nữa.
bao giờ ngờ cô gái trông vẻ yếu đuối nhu mì một tấm lòng đen tối.
—— Bản là kẻ thích ngược đãi đành, còn bức hại !
, Hà Tuyết thực sự giống như một kẻ thích ngược đãi, dù rõ Phùng Tiêu chỉ coi như một trò vui đùa giỡn, hề tình cảm gì, và hễ tính nóng nảy nổi lên là tiện tay tát một cái, nhưng dù Hà Tuyết vẫn thích Phùng Tiêu.
kiểu “tra nam ngược nghìn vạn , vẫn đợi tra nam như mối tình đầu".
Ví dụ như.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-196.html.]
Trước đây Phùng Diệc đưa đến nông trường cải tạo bắt nguồn từ việc Hà Tuyết và Phùng Tiêu xảy mâu thuẫn, “hu hu hu" ngừng, Phùng Tiêu mà thấy phiền, tính nóng nảy nén nổi liền giáng một bạt tai mặt Hà Tuyết.
Thật may, cảnh em trai của Hà Tuyết bắt gặp, tự nhiên là thể thiếu việc mặt giúp chị gái .
Chương 309 Vừa ngu độc
Thế là xông lên đ-ánh nh-au với Phùng Tiêu.
Không ngờ kỹ năng kém nên gãy một cánh tay.
Nhà họ Hà tức giận, dứt khoát chọn báo cảnh sát.
Lo lắng Phùng Tiêu gặp chuyện, Hà Tuyết lóc cầu xin em trai giúp đỡ, đừng cánh tay của em là Phùng Tiêu đ-ánh gãy, và âm thầm quyết định để Phùng Diệc b-ia đỡ đ-ạn cho Phùng Tiêu.
Để đảm bảo mưu tính của kẽ hở, Hà Tuyết lóc cầu xin Phương Tố, bảo Phương Tố giúp đỡ Phùng Tiêu, cứ thế hai phụ nữ đổi trắng đen cho Phùng Diệc.
Khiến Phùng Diệc trăm miệng cũng khó bào chữa, thể nhận tội kế Phùng Tiêu, chấp nhận nửa năm cải tạo.
Lúc phụ nữ mà căm thù đến tận xương tủy xuất hiện mặt, Phùng Diệc âm thầm nghiến răng, định nhẫn nhịn, định đè nén cơn nóng nảy của nữa, mặc cho phụ nữ tiếp tục diễn kịch mặt .
“ hỏi thấy ?"
Hà Tuyết nhíu c.h.ặ.t mày, cô cách Phùng Diệc hai bước chân.
Nói cũng , cô vô tình ngoài cửa sổ xe thì bất ngờ phát hiện Phùng Diệc cùng một nam một nữ và một đồng chí công an đang gì đó bên ngoài nhà tắm công cộng Huệ Dân, nghĩ nhiều cô liền bảo tài xế tìm cách đầu xe, bằng giá đưa Phùng Diệc trở về nhà họ Phùng.
Giọng của Phùng Diệc lạnh đến mức một chút ấm nào:
“Cô gì ?"
“Giả vờ thấy, thấy như vô vị ?!"
Sắc mặt Hà Tuyết trở nên mấy , cô :
“Dù giận dỗi dì Phương mà rời khỏi nhà thì cũng mức độ thôi chứ, thể chạy khỏi cửa, hơn một tháng trời chịu về?"
“Cô tư cách gì mà với những lời ?"
Trong giọng điệu của Phùng Diệc mang theo sự phẫn nộ:
“Nếu tại cô, thể nông trường ?!
Biết ?
Trong lòng cô ngu độc, rõ Phùng Tiêu thích cô mà cứ lao đầu như thiêu , một lòng một thích Phùng Tiêu, dù Phùng Tiêu năm bữa ba bữa tát cho một cái cô cũng cam lòng!
Hạng như cô đúng là ngu xuẩn như lợn, đúng, cô là lợn thì đúng là sỉ nhục loài lợn , cô thực còn bằng cả lợn!
Lại xem cô độc ác đến mức nào, rõ ràng cánh tay em trai cô là Phùng Tiêu đ-ánh gãy, rõ ràng em trai cô vì mặt cho cô mới gãy một cánh tay, cô nghĩ đến việc đòi công đạo cho em trai từ Phùng Tiêu,
ngược còn kéo một vô tội như xuống nước, Hà Tuyết, hạng đàn bà độc ác như cô Phùng Tiêu thích đó là cô đáng đời, cũng là phúc phận của Phùng Tiêu!
Bởi vì đàn ông nào thích một đàn bà độc ác bạn đời cả, vì họ sợ, sợ lúc nào sẽ đầu ấp tay gối đ-âm cho một nhát d.a.o!"
Hà Tuyết Phùng Diệc với vẻ thể tin nổi, nước mắt chực trào:
“Phùng Diệc, quá đáng lắm !
Sao thể như ?
thích Phùng Tiêu, đó là chuyện của , Phùng Tiêu đ-ánh là vì nhất thời tức giận kiểm soát cảm xúc của , gì sai, gì sai?
Sao thể ngu chứ?