Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nửa tháng , Mặc Nghiên qua một quen giới thiệu, tìm một công việc thêm ở nhà tắm công cộng gần nhà.”
Kỳ lưng, đúng , chính là kỳ lưng cho khách, lương tháng 85, bao ăn ở.
Nghĩ thấy tìm việc dễ dàng, bản trẻ khỏe sức lực, Mặc Nghiên bèn dứt khoát nhận việc.
ai mà ngờ , những ngày gần đây đều , mà hôm nay xảy sự cố.
Bị khách hàng vu oan lấy trộm năm đồng bạc để trong túi quần.
Mặc Nghiên giải thích lấy, thế nhưng vị khách đó cứ khẳng định là lấy, bám riết tha, gọi điện báo cảnh sát, cứ thế, Mặc Nghiên các đồng chí công an ở đồn gần nhà tắm công cộng đó đưa khỏi vị trí việc mặt bao nhiêu khách hàng và đồng nghiệp cách đây hơn mười phút.
Năm đồng nhiều, nhưng ở thời điểm hiện tại tương đương với một phần năm đến một phần tư lương tháng của một công nhân bình thường.
Chuyện thể lớn cũng thể nhỏ.
Nếu trả tiền cho khách, đối phương truy cứu nữa thì chuyện đều dễ , ngược , chừng sẽ giam giữ một thời gian, và sẽ mang danh tiếng là kẻ trộm cắp.
Tuy nhiên, hai kết quả một tiền đề, đó là tiền thực sự là do Mặc Nghiên lấy, nhưng vấn đề là Mặc Nghiên căn bản hề chuyện đó, nhưng vì lúc vị khách đó mất tiền thì đang ở trong phòng nghỉ ngơi, ai chứng minh trong thời gian đó khỏi phòng nghỉ.
Bà Tề xong lời Khương Lê thì chút do dự:
“Đi , ba đứa trẻ lo , sẽ chuyện gì ."
Trong lòng bà Tề, Khương Lê tuy tuổi đời còn trẻ nhưng là vững vàng, thể gánh vác chuyện, vì bà yên tâm để Khương Lê đến đồn công an một chuyến, giúp Mặc Nghiên rõ sự việc....
“Tiền em lấy thì tự nhiên thể nhận, yên tâm , chị chuyện với đồng chí công an và vị hại ."
Đến đồn công an, Khương Lê sự đồng ý của đồng chí công an, gặp Mặc Nghiên và Phùng Diệc trong một văn phòng, kỹ lời giải thích của Mặc Nghiên, Khương Lê trao cho thiếu niên một ánh mắt trấn an, đó chào hỏi một nhân viên trong văn phòng tìm đồng chí dân phòng phụ trách vụ việc của Mặc Nghiên.
“Cô là..."
Uông Tiểu Ba mới đến đồn công an việc, ngờ mới một tuần cơ hội một xử lý một vụ án nhỏ, thấy Khương Lê, một tia kinh ngạc thoáng qua đáy mắt.
“ là chị của Mặc Nghiên, diễn biến sự việc Mặc Nghiên , tin em trai sẽ những chuyện trộm gà bắt ch.ó đó."
Thần sắc thanh lãnh điềm nhiên, Khương Lê mở miệng bày tỏ lập trường, và ngay khoảnh khắc cô dứt lời, một đàn ông trung niên bốn mươi tuổi, dáng mập bên cạnh liền nổi đóa:
“Này cô bé, ý của cô là em trai cô trộm tiền của ?!
Bằng chứng ?
Cô đưa bằng chứng đây!"
Khương Lê:
“Vậy đồng chí, ông bằng chứng gì chứng minh tiền của ông là do em trai lấy?"
Đôi mắt hồ ly xinh tràn đầy vẻ điềm tĩnh, Khương Lê chằm chằm đối phương :
“Theo mốc thời gian đồng chí , em trai đúng là ai chứng minh đang nghỉ ngơi trong phòng nghỉ,
nhưng cũng ai chứng minh đến phòng đồ của khách, càng ai thấy mở tủ đựng đồ của ông,
Chương 304 Giải quyết
hơn nữa tủ quần áo của ông là do chính tay ông khóa, trong thời gian ông tắm, vòng chìa khóa cũng luôn đeo cổ tay ông, đó khi ông tắm xong đến phòng đồ thì tủ của ông vẫn khóa kỹ càng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-193.html.]
Người đàn ông trung niên ngắt lời Khương Lê:
“Này cô bé, cô những điều , bây giờ chỉ lấy tiền của !"
Khương Lê:
“Chuyện em trai , dựa mà ông đòi tiền chúng ?
Đồng chí, ông đừng quên, ông phát hiện mất tiền khi mở tủ và mặc quần áo xong, từ đó ba suy luận, một là ông rơi tiền lúc nào ;
hai là đường ông đến nhà tắm công cộng, va chạm với ai đó dẫn đến tiền móc túi; cuối cùng, hãy hỏi nhà của ông xem, xem ai đó vì việc gấp nên lấy năm đồng đó của ông mà quên ."
Người đàn ông trung niên thì im lặng hồi lâu, Khương Lê, ông ấp úng với Uông Tiểu Ba:
“Đồng chí...
đồng chí công an, là cảnh sát nhân dân, giúp tìm năm đồng đó, tuy bằng chứng chứng minh tiền của chắc chắn là do thằng nhóc đó lấy, nhưng nó, chỉ là một đứa trẻ mồ côi cha , bữa đực bữa cái, nó động cơ gây án."
Khương Lê:
“Không cha , bữa đực bữa cái thì đại diện cho phẩm chất của một là đê tiện ?
Đồng chí chắc là kỳ thị trẻ mồ côi chứ?
Huống chi em trai còn chị là đây mà, là trẻ mồ côi ?"
Người đàn ông trung niên:
“Thằng nhóc đó căn bản gì chị nào!"
Khương Lê:
“ là chị họ xa của Mặc Nghiên, hơn một tháng hai chị em nhận , đồng chí còn gì để nữa ?"
Người đàn ông trung niên nhất thời cứng họng.
Uông Tiểu Ba:
“Thế , chúng cứ hỏi từ phía nhà ông ."
Nói xong, Uông Tiểu Ba nhờ một đồng chí đồng nghiệp giúp đỡ, đạp xe đến nhà đàn ông trung niên đó một chuyến.
Khoảng hơn hai mươi phút , đồng chí công an đó đồn, phía còn vợ của đàn ông trung niên cùng.
“Lão Lý ông dưng chạy đến đồn công an gây náo loạn gì?
Chẳng là năm đồng trong túi ông mất , là lấy đấy..."
Hóa cô em gái chồng góa bụa nhiều năm của đàn ông trung niên chiều hôm qua đến nhà đẻ vay tiền, là việc gấp, cần ít nhất mười lăm đồng, lúc đó đàn ông trung niên nhà, chị dâu bà chỉ gom mười đồng, bèn bảo cô em chồng trưa mai, tức là trưa nay qua nhà một chuyến, bà sẽ nghĩ cách xoay xở năm đồng còn cho.
Mà chuyện vợ với chồng , khi ngủ tối qua, bà tiện tay lục túi quần của chồng thấy năm đồng nên cất , sáng nay quá bận rộn, cho đến khi chồng chiều nay đến nhà tắm công cộng tắm rửa đều kịp báo cho chồng chuyện năm đồng đó.
Thế là xảy hiểu lầm đàn ông trung niên tưởng năm đồng đó của trộm.
“Mau lên, xin trai , cũng thật là phục ông , ông bằng chứng gì mà dám báo cảnh sát đưa trai ?"
Người phụ nữ vỗ một cái cánh tay chồng, chỉ thấy hổ vô cùng.