“Không ghen tị, mà là đủ tự tin.”
Dương T.ử Quyên hiểu nổi, tại cái khoảnh khắc đầu tiên cô thấy đối phương, cô cảm giác , mà là lửa ghen bùng cháy, hận thể tách đối phương khỏi Khương Quốc An.
, Khương Quốc An, đó tâm trí cô đều dồn hết Khương Quốc An, chỉ nghĩ đến việc đuổi cô gái bên cạnh Khương Quốc An chứ hề để ý đến dung mạo của .
Nghĩ thông suốt điểm , Dương T.ử Quyên kìm cảm thấy đầy tủi .
Chính là vì một đối tượng là đại mỹ nhân như thế nên... nên Khương Quốc An mới đồng ý yêu đương với cô ?
“...”
Khóe môi Dương T.ử Quyên mấp máy, mãi mà nên tiếp thế nào.
Áo khoác , loại áo khoác màu kem dài ngang gối như thế , giá cả đắt đỏ đành, mà còn chỉ thể mua ở cửa hàng Hữu Nghị.
Cô tưởng chiếc áo khoác màu đỏ dáng mà cô đang mặc , ghê gớm lắm , nhưng lúc so sánh với mắt , cô bây giờ chẳng khác nào một cô gái thôn quê.
Chẳng hợp mốt chút nào!
“Khương Quốc An, cô thực sự là đối tượng của ?”
Chương 297 Sao thế, em thấy đồng tình ?
Chỉ tay Khương Lê, Dương T.ử Quyên xác nhận với Khương Quốc An, cô thực sự thích vẻ ngoài của , từ nhỏ đến lớn, là đồng chí nam trai nhất mà cô từng thấy.
Là mà cô thực lòng qua , kết hôn!
Khương Quốc An gật đầu chút do dự.
“...”
Dương T.ử Quyên cam tâm, cho dù câu trả lời, và cho dù bản đủ tự tin, nhưng vẫn cứ cam tâm, cô dời tầm mắt về phía Khương Lê:
“Chỉ cần hai kết hôn thì vẫn còn hy vọng!”
Nói đoạn, cô nén sự khó chịu đầy lòng, dời tầm mắt về phía Khương Quốc An:
“... danh tiếng của lắm, nhưng thể vì mà đổi, Khương Quốc An, tin ?
thực lòng thích , qua với .
đảm bảo, trong lòng , giống với những qua đây...”
Khương Quốc An nhíu mày:
“Đồng chí Dương T.ử Quyên, cô cần với những lời , nhớ một rõ ràng với cô rằng ý với cô, phiền cô đừng sán gần nữa, bây giờ đối tượng của đang ngay bên cạnh đây, nếu cô còn một chút lòng tự trọng thì nên rời ngay lập tức, đừng xuất hiện mặt nữa.”
Người là lọt tai tiếng ?
Lùi hai bước, Dương T.ử Quyên bản quá nhếch nhác, cô bày bộ tịch, chằm chằm Khương Quốc An:
“Anh lo sẽ mất việc ?
Hay là tin năng lực đó?”
Vẻ mặt Khương Quốc An vẫn bình thường:
“Tùy cô thôi.”
Dứt lời, gọi Khương Lê:
“Lê Bảo, chúng thôi.”
“Vâng.”
Khương Lê gật đầu, tiếp tục song song với Khương Quốc An.
Dương T.ử Quyên theo bóng lưng hai dần dần xa, cuối cùng cũng nhịn nữa, để mặc nước mắt tuôn rơi khỏi hốc mắt.
“Đồng chí nữ đó dường như thực sự chút lòng thành với đấy.”
Sau khi một quãng đường, Khương Lê thoáng qua khuôn mặt nghiêng tuấn tú của Khương Quốc An, cô khẽ giọng :
“Tính tình thì lắm, còn bá đạo nữa, nhưng từ một góc độ khác thì em thấy đồng chí nữ đó thực là một cô gái khá đơn thuần.
Lại nữa, đây cô tuy ít đối tượng qua nhưng chắc nhiều nhất cũng chỉ là nắm nắm cái tay nhỏ thôi...”
“Em gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-189.html.]
Chẳng lẽ định bảo năm rút những lời ?”
Khương Quốc An ánh mắt kỳ lạ, liếc cô em gái ruột của .
“Anh thực sự chắc chắn là chút ý nghĩ nào với đồng chí nữ đó ?”
Khương Lê cái của Khương Quốc An cho nhịn ho nhẹ hai tiếng, đó gượng một cách tự nhiên, quan sát kỹ sự đổi biểu cảm khuôn mặt đối phương.
“Nếu dù chỉ một tia ý nghĩ thì em nghĩ cất công nhờ em giúp việc ?”
Khương Quốc An bất lực lắc đầu, hỏi:
“Sao thế, em thấy đồng tình ?”
Khương Lê:
“Làm thể chứ?!
Tình cảm là chuyện của hai , ngoài đồng tình thì cũng thể đổi gì ?
Em chỉ cảm thấy đồng chí Dương đó lẽ dùng chút lòng thành với , cảm thấy cô chỉ là do gia đình nuông chiều quá mức nên đối nhân xử thế phần ích kỷ, chút ngây thơ bá đạo mà thôi.”
“Được , khác thế nào chẳng liên quan gì đến chúng cả, đừng nhắc đến cô nữa.”
Cái “cô " chắc chắn là chỉ Dương T.ử Quyên.
Khương Lê “ồ" một tiếng.
Khương Quốc An:
“Cơm ở nhà ăn đơn vị cũng khá ngon đấy, lát nữa năm dẫn em nếm thử, sẵn tiện cũng để cho những kẻ lời tiếng về ngậm miệng .”
Nghe , Khương Lê nhịn trêu:
“Không ngờ năm nhà còn khá thù dai đấy.”
Khương Quốc An b.úng nhẹ trán Khương Lê một cái:
“Đây chuyện thù dai , mà là liên quan đến danh tiếng của năm em đấy.”
Chương 298 Chính là thích
Khương Lê giả vờ đau, đưa tay lên xoa xoa:
“Em mới giúp năm một tay đấy nhé, năm thế là lấy oán báo ân , còn tình em gì nữa đây?”
“Chỉ em là nghịch ngợm!”
Liếc Khương Lê một cái, Khương Quốc An buồn lắc đầu:
“Anh thể để tâm đến danh tiếng của , nhưng còn tùy xem là chuyện gì, Lê Bảo , em hiểu ?”
Khương Lê gật đầu:
“Hiểu chứ hiểu chứ, năm mang cái danh là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm khác.”
Khương Quốc An:
“Kẻ thứ ba?”
Khương Lê:
“Chính là kẻ phá hoại tình cảm của khác đấy.”
Khương Quốc An:
“Cách ví von của em đúng là chuẩn xác.”
Khương Lê mỉm , tiếp lời.
Hai khu sinh hoạt, dừng ở ký túc xá của Khương Quốc An hai ba phút về phía nhà ăn công nhân viên.
Không cần nhiều, đường những ai bắt gặp Khương Lê và Khương Quốc An cùng đều ai là chằm chằm hai .
Dù thì Dương T.ử Quyên ở Công ty Hóa dầu Bắc Thành cũng quá nổi tiếng , mà việc Khương Quốc An cô bám lấy thì tin tức lan truyền hề chậm chút nào.
Thêm đó tướng mạo của Khương Quốc An ở Công ty Hóa dầu Bắc Thành thể gọi là “một nhành hoa", ngày thường ít chú ý đến .