Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1754

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:26:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bây giờ cô nảy sinh cảm giác kỳ lạ với một lạ mấy quen thuộc, Tống Thanh Từ nhịn mà khinh bỉ chính trong lòng.”

 

Chẳng lẽ là thấy sắc nảy lòng tham?

 

Cô nông cạn đến ?

 

“Không cảnh sát Tống tìm việc gì?"

 

Trong lúc Tống Thanh Từ đang ngẩn ngơ, Minh Tu gập máy tính xách tay , dậy vòng qua bàn việc, mời Tống Thanh Từ xuống ghế sofa.

 

Được giọng của kéo dòng suy nghĩ, Tống Thanh Từ ngay ngắn, cô tiện tay rút một phong bì giấy xi măng từ túi áo :

 

“Đây là tiền thu-ốc men và tiền hộ lý mà Lạc trả giúp , đến trả cho ngài.

 

Ngoài , để cảm ơn ơn cứu mạng của Lạc tối hôm đó, mời ngài ăn một bữa cơm, bây giờ Lạc thời gian ?"

 

Trong lúc đẩy phong bì đến mặt Minh Tu bàn , Tống Thanh Từ dậy chào một cái theo nghi thức cảnh sát, chân thành bày tỏ sự cảm ơn của , đó hào phóng mời Minh Tu dùng bữa trưa.

 

“Đi thôi."

 

Ngay khoảnh khắc Tống Thanh Từ chào Minh Tu, cũng dậy theo cô, đợi cô xong, hề do dự mà gật đầu.

 

Chỉ vì , với tính cách và phong cách việc của Tống Thanh Từ, cô sẽ tùy tiện nợ ân tình của ai.

 

Minh Tu để phong bì ngăn kéo bàn việc, đề nghị:

 

“Hay là đến căn tin nhân viên của chúng nhé?"

 

“Cái ... tiện ạ?"

 

Cô mời ăn cơm mà mời đến căn tin nhân viên của tập đoàn họ, Tống Thanh Từ cảm thấy như quá thiếu thành ý.

 

ngoài ăn thì xung quanh dường như quán ăn nhỏ nào.

 

Mà với thu nhập hàng tháng của cô, bước những nhà hàng cao cấp phù hợp với phận của Lạc tổng, Tống Thanh Từ tự nhận ví tiền của e là thể chống đỡ nổi.

 

Ba sức khỏe đều , trai thương khi thi hành nhiệm vụ, dù vẫn đang việc trong đội phòng cháy chữa cháy nhưng chức vụ hiện tại chỉ là một nhân viên văn phòng nhỏ, thu nhập đương nhiên bằng .

 

Phải nuôi ba và con cái, chỉ dựa một trai chắc chắn sẽ chút vất vả, cô là em gái, đương nhiên giúp một tay.

 

Vả phụng dưỡng cha cũng là trách nhiệm của cô.

 

Nghĩ , Tống Thanh Từ cuối cùng nghiến răng, với Minh Tu:

 

“Đi ngoài ăn , đến nhà hàng ngài thường đến ."

 

thể hiện thành ý của !

 

“Cứ đến căn tin nhân viên của chúng , gì là tiện cả."

 

Giọng Minh Tu thanh lãnh mất vẻ trầm ấm:

 

“Đi thôi."

 

Dứt lời, đầu tiên bước khỏi phòng tổng giám đốc, thấy , Tống Thanh Từ nhanh ch.óng theo.

 

Cô là từ cục cảnh sát qua đây, vì đang mặc cảnh phục.

 

Đi cùng Minh Tu, hai giống như hai khung cảnh , đều khiến thể rời mắt.

 

Dáng thẳng tắp, hai sóng vai về phía , cô gái dũng hiên ngang, đợi đến khi hai thang máy, mấy cô thư ký liền vây quanh trợ lý Lâm.

 

“Đại Lâm, vị nữ cảnh sát là ai ?

 

và tổng giám đốc của chúng quan hệ gì?

 

Nói cho bọn chị chút !"

 

, trợ lý tổng giám đốc Lâm, chút , thỏa mãn trí tò mò của bọn với!"

 

“Phàm Phàm, vị nữ cảnh sát chắc là bạn gái của Lạc tổng nhà chúng chứ?"...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1754.html.]

 

chẳng cái gì cả, đừng hỏi ."

 

Trợ lý Lâm lắc đầu.

 

“Là cho bọn chứ gì, Đại Lâm, thế thì thật đủ em chút nào!"

 

, Đại Lâm nếu thừa nhận là kẻ hẹp hòi thì cho bọn !"

 

“Nếu vị nữ cảnh sát là phu nhân tổng giám đốc tương lai của chúng , gặp chúng cũng đường mà thể hiện mặt phu nhân tổng giám đốc tương lai."...

 

Lâm Phàm đỗi bất lực, xoa xoa trán, giơ tay ngăn các cô thư ký tiếp tục :

 

“Dừng !

 

thực sự vị nữ cảnh sát và tổng giám đốc quan hệ gì, nhưng mà..."

 

tiếp lời:

 

mà cái gì?

 

Đại Lâm, thể hết một ?

 

Nhanh lên, đừng treo lơ lửng bọn nữa!"

 

Lâm Phàm:

 

“Vị nữ cảnh sát họ Tống, cô mời tổng giám đốc ăn cơm, mà thái độ của tổng giám đốc đối với cảnh sát Tống chút đặc biệt, cá nhân cảm thấy mà, tổng giám đốc thiện cảm lớn với cảnh sát Tống, nếu gì bất ngờ xảy , lẽ cảnh sát Tống thực sự thể trở thành phu nhân tổng giám đốc của chúng đấy!"

 

“..."

 

Các cô thư ký từng từng ngẩn , một lúc lâu , họ tản bốn phía, để trợ lý Lâm tại chỗ, mặt đầy ngơ ngác hiểu đầu đuôi .

 

Hỏi là bọn họ, , từng một lặng lẽ rời , ý gì đây?

 

Mà trợ lý Lâm , các cô thư ký vì sự suy đoán của ... từng một lúc nhịn chút hụt hẫng.

 

Dù họ tự tổng giám đốc họ thể mơ tưởng, nhưng ai mà chẳng giấc mơ trong lòng, dù cho thực tế thì cũng... khiến họ ôm hy vọng tươi và lãng mạn cuộc đời dài đằng đẵng!

 

bây giờ... tổng giám đốc dường như, hình như thích , hơn nữa theo họ thấy, tổng giám đốc và vị cảnh sát Tống xứng đôi đến lạ kỳ, càng nghĩ như , họ càng cảm thấy cuộc đời vô vọng...

 

Haiz!

 

Những ngày tháng sống thế nào đây?

 

Vị tổng giám đốc mặt lạnh diện mạo vô song, năng lực xuất chúng của họ, sắp chủ ... đời còn chuyện gì khiến họ đau lòng hơn chuyện ?

 

Căn tin nhân viên.

 

Minh Tu đưa Tống Thanh Từ bước căn tin thu hút sự chú ý của .

 

“Cô ăn gì gọi cho cô?"

 

“Tùy ý là ."

 

“Có dị ứng với loại thực phẩm nào ?"

 

“Không ."

 

“Được, , cô đây đợi một lát."

 

Sắp xếp cho Tống Thanh Từ xuống một chiếc bàn ăn, Minh Tu về phía quầy mà thường gọi món.

 

Những nhân viên vốn đang xếp hàng ở quầy , thấy tới, hẹn mà cùng rời khỏi hàng, sang quầy khác xếp hàng.

 

Để vị tổng giám đốc đại nhân của họ thể gọi món sớm hơn.

 

“Ăn nhiều một chút, cô thương, cần bồi bổ thật ."

 

Tống Thanh Từ thấy món ăn Minh Tu gọi nhân viên nhà bếp lượt bưng lên bàn, đầu tiên cô kinh ngạc, đó khóe miệng khẽ giật một cái, gọi nhiều thế , hơn nữa là những món từ nguyên liệu thượng hạng, nhất thời cô mãi động đũa.

 

 

Loading...