Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1708
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:24:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em chỉ tùy miệng thôi.”
Nghĩ đến còn xa nữa là đến Tết , Lâm Nhiễm bỗng nhiên hỏi:
“Anh bố cả chị dâu họ cuối năm về ?”
“Chưa bố nhắc tới, lát nữa hỏi xem.”
Về nước sinh con xong bay nước ngoài, từ đó đến nay Phương Dĩnh và Minh Duệ chỉ về nước một , cách khác, hai vợ chồng mấy năm nay gần như thường trú ở nước ngoài, trong thời gian đó vì công việc mà ít bay bay giữa các quốc gia.
Để tránh mối quan hệ với con trai Đô Đô trở nên xa lạ, hai vợ chồng dù bận rộn cũng tranh thủ thời gian gọi điện thoại quốc tế cho nhóc con, giao lưu qua video.
Tuy nhiên, Khương Lê ở bên cạnh dạy dỗ, Đô Đô, tức là bé Lạc Hằng Ngật đối với bố hề xa lạ chút nào, bé thậm chí còn cảm thấy tự hào và hãnh diện vì một bố là nhà ngoại giao và một là phiên dịch viên.
Cậu bé cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương, một chút cũng !
Đừng là bà nội thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn, trong nhà chú hai thím hai, hai cô và các dượng, cùng chú tư, chú năm thím năm hễ cứ ở nhà là đều đối xử đặc biệt với bé.
Còn họ chị họ, em trai em gái cũng quan tâm bé, chơi đùa cùng bé.
Ngay cả ông nội vốn công việc vô cùng bận rộn, một khi nghỉ ở nhà, cho dù nghiêm nghị đến cũng đều gọi bé đến bên cạnh, kể cho bé và các chị em họ, em trai em gái một thí nghiệm khoa học nhỏ, đôi khi còn trực tiếp tay thực hành cho chúng xem.
Và còn bầu bạn cùng mấy đứa cháu nhỏ sách, tăng thêm kiến thức hiểu.
Dựa những điều , bé Lạc Hằng Ngật cảm thấy bé vô cùng vô cùng hạnh phúc!
“Anh cả chị dâu ở nước ngoài lâu ngày, đúng là tội nghiệp cho cháu trai lớn của chúng !”
Lâm Nhiễm cảm thán.
“Cái nhóc Lạc Hằng Ngật đó cảm thấy nó tội nghiệp .”
Minh Hàm một câu.
Lâm Nhiễm:
“Em thấy đó là cháu trai lớn chúng lo lắng cho nó thôi.”
Tuy nhiên, Minh Hàm lắc đầu:
“Đô Đô thông suốt lắm, nó bố nó ở nước ngoài là bận công việc, vả trong nhà những như chúng bầu bạn, cũng tương đương với việc bao bọc bởi hạnh phúc tràn đầy, nó chẳng thấy hụt hẫng chút nào .
Hơn nữa, cả chị dâu mỗi tuần đều một cuộc gọi video, Đô Đô cũng thấy bố nó.”
Có Khương Lê là một sự trợ giúp đắc lực, các công ty trướng JL đều phát triển vô cùng mạnh mẽ, trong đó mảng công nghệ điện t.ử, thông qua việc Khương Lê thỉnh thoảng đến bộ phận phòng nghiên cứu chỉ đạo, bất kể là điện thoại màn hình cảm ứng tối ưu hóa hệ thống internet, thời gian xuất hiện đều sớm hơn vài năm so với thời điểm đời ở thế giới cũ của Khương Lê, cộng thêm tài năng của Minh Thâm trong lĩnh vực công nghệ điện t.ử, thể , trình độ internet và nghiên cứu phát triển sản phẩm điện t.ử hiện tại trong nước đang dẫn đầu so với các quốc gia khác.
Đương nhiên, điều nghi ngờ gì cũng thúc đẩy tiến trình nghiên cứu phát triển internet và một loạt sản phẩm điện t.ử ở các quốc gia khác.
Vì thế, cuộc gọi video xuyên đại dương là chuyện gì to tát.
“Anh xem thể kết bạn với trẻ con nhỉ?”
Nghe thấy câu hỏi đột ngột của Lâm Nhiễm, Minh Hàm cần suy nghĩ, mở miệng ngay:
“Đây lẽ chính là sức hút của chăng!”
Anh khựng một chút, tiếp tục :
“Hồi còn nhỏ, lúc mới gặp và cả cùng Minh Vi, bao giờ tỏ vẻ bề lớn mặt bọn cả, luôn dùng giọng điệu bình đẳng để đối thoại với bọn , quan tâm bọn , yêu thương bọn ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1708.html.]
Khi gặp chuyện liên quan đến ba em bọn , sẽ tìm hiểu đầu đuôi sự việc , đưa ví dụ cho bọn , cùng bàn bạc cách giải quyết cho thỏa đáng nhất.
Những lúc cần bọn tự quyết định, sẽ tôn trọng ý kiến của bọn , đồng thời ủng hộ bọn , thật, từng một lạnh mặt với bọn , cũng từng quở mắng đ-ánh đ-ập bọn bao giờ, những đứa trẻ xung quanh hâm mộ em bọn lắm, đứa thậm chí còn đổi với bọn nữa kìa!”
“Trong nhà gặp chuyện gì, với các ?”
Lâm Nhiễm hỏi.
“Em thấy ?”
Minh Hàm liếc đối phương:
“Những bậc cha thật lòng quan tâm con cái sẽ bao giờ nhắc đến chuyện trong nhà mặt con trẻ, để tránh gây thêm tâm sự cho chúng, ảnh hưởng đến việc học hành... ngoại trừ chuyện vui.”
“Em phạm ngốc .”
Lâm Nhiễm ảo não:
“Em xin .”
“Không cần .”
Minh Hàm :
“Mẹ bao giờ chuyện gì khó cả, tính cách của kiên cường, bao nhiêu năm như một, chăm sóc ba em bọn và gia đình chúng !”
Hồi tưởng những mảnh ghép cuộc sống thời thơ ấu và niên thiếu, thần sắc Minh Hàm lộ chút xúc động:
“Mẹ gả cho bố, thật là hưởng phúc là mấy.”
“Lời để bố thấy đấy.”
Lâm Nhiễm .
Minh Hàm cho là đúng:
“Nghe thấy cũng , bản bố cũng gả cho bố đến nay, bố nợ nhiều nhiều.”
Lâm Nhiễm:
“Đó là vì bố bận công việc mà.”
Minh Hàm:
“ , bố bận công việc, khi cả năm nghỉ, hiểu cho bố, nhưng cũng chính vì hiểu cho bố nên phận con cái như bọn mới xót xa vô cùng, mà từng cãi với bố dù chỉ một , ngay cả đỏ mặt cũng từng .”
“Em sẽ cùng chăm sóc báo hiếu thật , đương nhiên, cũng sẽ báo hiếu bố thật !”
Lâm Nhiễm lời là thật lòng thốt , , Minh Hàm khẽ “ừ” một tiếng....
Bảy ngày nghỉ Tết, ngày hai mươi tám tháng Chạp năm đó, vợ chồng Minh Duệ bay về nước.
Cân nhắc đến tuổi tác của Giang Hồng Phát và vợ chồng Đội trưởng Khương chịu sự xáo trộn, Khương Lê tự quyết định tổ chức bữa cơm tất niên ở dinh thự như năm, mà đưa cả gia đình chạy qua chạy hai bên, khi cùng vợ chồng Đội trưởng Khương và những khác nhà họ Khương ăn cơm tất niên, đến nhà cũ họ Giang cùng Giang Hồng Phát và Giang Bác Nhã dùng bữa cơm tất niên.
Vui vẻ ăn Tết xong, trong nhà ai thì vị trí công tác tiếp tục cống hiến, ai học khi báo danh cũng trở trường học, tiếp tục con đường tầm sư học đạo của .
Ngày hôm đó buổi trưa, ánh nắng chan hòa khắp nơi, gió nhẹ thổi qua, trong khí phảng phất hương hoa dịu nhẹ, Khương Lê và Nhan Nhu trong đình hóng mát ở vườn hoa phía xuống, đó, Khương Lê hỏi:
“Trong dịp Tết em vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, mới qua bao lâu mà em trông tiều tụy hẳn thế , chẳng lẽ là liên quan đến Tri Nhiên ?”