Lâm Nhiễm nở nụ , cô tùy ý kể chuyện phiếm về Thôi Khánh Lan với Khương Lê:
“Mẹ, bạn đó của con tên là Thôi Khánh Lan, sở dĩ cuộc hôn nhân của cô tiểu tam xen , thực chất là bắt nguồn từ việc cô sinh con.”
“Không sinh thì cũng gì, nếu cô thương lượng kỹ với đối phương khi kết hôn, khi kết hôn hai đến mức vì chuyện con cái mà xảy biến cố hôn nhân.”
Khương Lê đưa cái khách quan.
Lâm Nhiễm:
“Nói thì , nhưng lòng đổi, đặc biệt là chồng cô ngay từ đầu đồng ý, chuyện thực tế tương đương với việc gieo xuống mầm mống cho biến cố hôn nhân của cô .”
Khương Lê:
“Cô tiểu tam m.a.n.g t.h.a.i ?”
Lâm Nhiễm gật đầu “” một tiếng, :
“Khoảng hơn một năm khi sự việc xảy , mỗi gọi điện thoại cho con, cô đều chồng cô nuốt lời, lải nhải bảo cô sinh một đứa con, lúc gặp con, cô cũng ít nhắc tới mặt con.
Lời khuyên của con dành cho cô là hoặc là sinh một đứa, bởi vì con cảm thấy chuyện con cái bắt đầu khiến cuộc hôn nhân của cô lung lay, nhưng cô khuyên bảo, một ngày nọ liền với con rằng chồng cô đề nghị ly hôn với cô ...”
Khương Lê:
“Cả chuyện là của chồng cô , đồng ý con khi kết hôn thì khi kết hôn nên đổi ý.
Ngoài , cho dù ly hôn để tìm khác, cũng nên ngoại tình trong hôn nhân, thậm chí để tiểu tam m.a.n.g t.h.a.i con, để cho con tiểu tam danh phận mà ép vợ hợp pháp ly hôn.”
“Mẹ thấy trong chuyện ly hôn ?”
Lâm Nhiễm hỏi.
Khương Lê lắc đầu:
“Chuyện khó lắm, chúng dù cũng là ngoài, ly hôn là chuyện giữa hai vợ chồng, lẽ khi chồng cô ngoại tình, giữa hai vợ chồng họ từng xảy chuyện gì mà chúng .”
“Mẹ, đúng là tỉnh táo nhất thế gian!”
Lâm Nhiễm giơ ngón tay cái tán thưởng Khương Lê.
“Chẳng dám là tỉnh táo gì , mà, chỉ là sự việc để bàn luận thôi.”
Khương Lê lắc đầu, :
“Vợ chồng sống với , giống như đôi giày chân , chỉ giày mới .”
Lâm Nhiễm suy nghĩ một chút, tỏ ý đồng tình:
“ là như ạ.”
Tiếp theo, cô :
“Chủ nhiệm Trương khoa chúng con tuổi trẻ tài cao, khi vợ mất thì một nuôi con , hơn nữa đứa bé đó vốn dĩ ngoan ngoãn.
Thời gian con thấy Chủ nhiệm Trương ý với Thôi Khánh Lan, nên nhắc qua hai câu mặt cô , kết quả là Thôi Khánh Lan coi trọng Chủ nhiệm Trương.
Lúc đó con chỉ thấy cô tâm cao khí ngạo, bỏ lỡ mối duyên như Chủ nhiệm Trương e là khó tìm hơn, cô thật, hóa là đang nhắm Minh Hàm.
Nếu lúc đó con tâm tư của cô , bảo đảm con tay cho cô vài cái .”
Khương Lê mỉm , hỏi:
“Sao con cảm thấy Chủ nhiệm Trương khoa các con là mối duyên của ?”
“Cô cũng gần bốn mươi , sinh con, mà Chủ nhiệm Trương là Bắc Thành gốc, chỉ lớn hơn cô năm sáu tuổi, con trai, hơn nữa con trai thông minh ngoan ngoãn.
Cộng thêm Chủ nhiệm Trương trông cũng khá, là con một trong nhà, sống riêng với bố , xe nhà, công việc định, hai cùng thuộc khoa Nhi, trong công việc chuyện gì chiếu cố cũng thuận tiện, con tìm điểm nào ở Chủ nhiệm Trương cả.”
Chương 1469 Chẳng lẽ ấm áp ?
Lâm Nhiễm , đầu tiên là ngẩn , đó mỉm :
“Mẹ, con hiểu ý của , nhưng điều đó cũng chỉ chứng minh con thông minh trong học tập thôi.”
Còn về phương diện , cô thể coi là một kẻ ngốc đại hèn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1704.html.]
Nếu , cô liên tiếp lừa gạt, lầm tưởng lang sói là tri kỷ!
“Được , tắm rửa quần áo , đợi Minh Hàm về nhà là chúng khai cơm.”
Khương Lê thêm nữa, bà phẩy tay, đuổi Lâm Nhiễm về sân nhỏ của chính cô.
“Vậy con đây!”
Lâm Nhiễm dậy, vẫy tay chào Khương Lê.
“Đi .”
Khương Lê khẽ gật đầu....
Minh Hàm xách hộp canh sườn đó về, trong bữa tối, Lâm Nhiễm trao đổi nhiều với Minh Hàm về những chuyện bỉ ổi mà Thôi Khánh Lan .
Đợi khi hai dẫn con dạo tiêu thực xong, về sân nhỏ họ ở, Minh Hàm mới :
“Ngày mai em mang cái đó đến bệnh viện, sẵn tiện chuyển lời giúp , rằng cho dù cô dâng tận nơi cũng thèm tới, huống hồ là dùng một phần canh sườn để lấy lòng .”
“Lát nữa , em tắm cho hai đứa nhỏ .”
Lâm Nhiễm liếc Minh Hàm, chào hai đứa con theo, ba con biến mất mắt Minh Hàm.
“Mẹ ơi, con sẽ ngoan, hơn nữa con sẽ chăm sóc em gái thật , đừng cãi với bố ?”
Bé con Lạc Mặc Hằng tắm xong bế lên giường ngay ngắn, đợi khi em gái cũng tắm xong đặt lên một chiếc giường trẻ em khác, bé , cất giọng non nớt, trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc.
“Yên tâm , cãi với bố.”
Ngồi bên giường con gái, Lâm Nhiễm trả lời con trai, cô :
“Con còn nhớ ?
Mẹ hứa với con và em gái, sẽ bao giờ cãi với bố nữa, để con và em gái cảm thấy sợ hãi.”
“Con nhớ.”
Bé Lạc Mặc Hằng chớp mắt, :
“Con sợ một chút... chứ tin .”
“Đừng sợ, nhất định .”
Lâm Nhiễm trấn an con trai, tiếp tục :
“Vả bố tính tình siêu , còn nhận sai của , tự nhiên sẽ tiếp tục phạm sai lầm nữa.”
“Biết sai mà sửa là bé ngoan, đây là bà nội ạ!”
Bé Lạc Mặc Hằng giơ ngón tay cái của lên:
“Mẹ thật giỏi!”
“Anh giỏi quá!
Mẹ giỏi quá!”
Giọng non nớt mềm mại của bé gái Kỳ Kỳ vang lên trong phòng.
Lâm Nhiễm bật , cô dời tầm mắt sang con gái:
“Vậy Kỳ Kỳ và bố giỏi nhỉ?”
“Siêu giỏi!”
Cô bé giơ hai ngón tay cái cho xem.
“, bố siêu giỏi, Kỳ Kỳ siêu giỏi, gia đình chúng ai cũng siêu cấp giỏi luôn!”
Lâm Nhiễm thần sắc dịu dàng:
“Bây giờ Kỳ Kỳ và xem ai nhắm mắt nhanh hơn, sẽ kể câu chuyện mà bạn đó thích nhé!”