Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1687

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:24:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cha, xem cha gì kìa,”

 

Khương Lê lấy tinh thần, bà chút bất lực:

 

“Làm cha lo lắng cho con cái đều giống cả thôi, giống như cha lo lắng sức khỏe con mệnh hệ gì, bao nhiêu năm qua ít dặn dò con định kỳ bệnh viện kiểm tra, quan tâm con cái cái , mà con chẳng qua là ở góc độ của cha, dành cho con cái của con một chút quan tâm mà thôi!

 

Huống hồ con dâu con tình huống đặc thù , con là chồng của con bé, trong kỳ ở cử chăm sóc con bé một chút, việc thực thật sự gì.”

 

“Cha bảo cho con chăm sóc, ý của cha là con để ý đến sức khỏe của .”

 

Giang Bác Nhã khẽ thở dài:

 

“Con chúng kiếm tiền là để gì?

 

Chẳng là để trong nhà cuộc sống , mỗi ngày trôi qua thoải mái vui vẻ , tiền, những cơ sở dịch vụ như trung tâm ở cử, chúng bỏ chút tiền thuê thêm mấy đến nhà giúp đỡ, chẳng lẽ ?”

 

“Con thuê bảo mẫu và hộ lý trẻ em mà.”

 

Không đợi Giang Bác Nhã mở miệng, Khương Lê :

 

“Ngày thường con cũng chỉ giặt cho Tiểu Đô Đô mấy miếng tã lót, việc gì nặng nhọc cả.”

 

Tiểu Đô Đô ban đêm dùng tã giấy, chỉ ban ngày mới dùng tã vải, chăm sóc nhóc con và con dâu Phương Dĩnh, bà quả thực cảm thấy mệt.

 

Nhìn chằm chằm Khương Lê, Giang Bác Nhã im lặng một hồi lâu, mới lên tiếng:

 

“...

 

Được , con lý, cha con.”

 

“Cha!

 

Cha đừng giận, con cha là quan tâm con, sinh bệnh chẳng qua là một sự ngoài ý , còn về việc hệ miễn dịch của con giảm thấp, lẽ là do việc rèn luyện hằng ngày của con ít , đợi khi con xuất viện con hứa sẽ cho siêng năng lên, mỗi ngày kiên trì chạy bộ, nuôi dưỡng thể thật khỏe mạnh!”

 

Trong phòng bệnh yên tĩnh, Lạc Yến Thanh và những khác đều phông nền sang một bên, thấy Khương Lê lấy lòng với Giang Bác Nhã, trong lòng cảm thấy khá phức tạp.

 

Bọn họ tự nhiên cũng Giang Bác Nhã là vì quan tâm, xót xa Khương Lê mới những lời đó, điều sai, nhưng khiến bọn họ cảm thấy vô cùng hổ thẹn!

 

Khoảng đến chín giờ tối, trong phòng bệnh chỉ còn Khương Lê và Lạc Yến Thanh hai .

 

“Lê Lê, xin !”

 

Cằm Lạc Yến Thanh nhẵn nhụi, rõ ràng khi tắm cạo râu, lúc , thanh thanh sảng sảng ôm Khương Lê giường bệnh, khẽ :

 

“Đừng ôm đồm quá nhiều trách nhiệm lên , cha đúng, bọn Minh Duệ đều lớn cả , bọn chúng thể tự chăm sóc , cũng trách nhiệm của bọn chúng là gì, em cần giống như , việc gì cũng nghĩ cho bọn chúng, cái gì cần buông tay thì buông tay, cứ để bọn chúng tự chống đỡ một phương trời.”

 

“Ồ.”

 

Khương Lê đưa phản hồi, đó hỏi:

 

“Vậy xin em gì?”

 

“Trách nhiệm và gánh nặng vai em là do đè lên, nếu công việc của bận rộn như , nếu thể thường xuyên ở nhà, em cần lo nghĩ quá nhiều, sẽ mệt mỏi.”

 

Cảm xúc của Lạc Yến Thanh chút thấp thỏm, đương nhiên, sự thấp thỏm bắt nguồn từ việc xót xa Khương Lê, cảm thấy là một chồng và cha tròn trách nhiệm, đến nỗi đem gánh nặng gia đình, cùng trách nhiệm đối với con cái đè hết lên đôi vai g-ầy yếu của Khương Lê.

 

Sự tự trách và hối hận gặm nhấm lòng , siết c.h.ặ.t vòng tay, một nữa câu “xin ”!

 

“Anh... như bảo em cho đây?”

 

Khương Lê khẽ nhéo nhéo gương mặt tuấn tú của đàn ông:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1687.html.]

“Kết hôn bao nhiêu năm , mỗi khi em chuyện gì, đều xin với em, Lạc , chẳng lẽ bấy lâu nay vẫn coi em là ngoài ?”

 

“Tuyệt đối .”

 

Lạc Yến Thanh trả lời nhanh.

 

“Thật sự ?

 

Nếu , tại xin với em?”

 

Khương Lê hứ một tiếng, :

 

“Chúng là vợ chồng, bận công việc, tâm trí lo cho gia đình, em là vợ , lo nghĩ nhiều một chút chẳng là điều nên ?

 

Huống hồ tính chất công việc của rành rành đó, em cũng hạng hiểu chuyện, cứ mẩy với , để bày tỏ bao nhiêu tủi .”

 

quả thực tròn trách nhiệm.”

 

Lạc Yến Thanh :

 

“Từ khoảnh khắc em và kết thành vợ chồng, định là em sẽ vất vả, mà điều là do gán thêm lên em.”

 

.

 

Trước khi gả cho vất vả , riêng việc lựa chọn ở bên điểm , là em cam tâm tình nguyện, tự tìm lấy, cho nên, xin Lạc đừng vơ trách nhiệm .”

 

Hơi khựng một chút, Khương Lê tiếp:

 

“Ngoài , những lời Giang với em hôm nay đừng để bụng, ông chẳng qua là cương vị một cha xót con gái mà thôi, nhưng em thật sự thấy chăm sóc con dâu ở cử gì vất vả cả, huống hồ bảo mẫu và hộ lý trẻ em chủ lực, còn chị Từ nữa, tự nghĩ xem, em thể vất vả đến mức nào?”

 

“Anh cũng xót em.”

 

Giọng Lạc Yến Thanh chút nghẹn ngào:

 

“Chăm sóc bọn Minh Duệ lớn lên em đủ vất vả , lẽ con cái của bọn chúng cũng để em chăm sóc mãi ?”

 

“Anh thấy khả năng đó ?”

 

Khương Lê hỏi.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Quay đầu vợ Minh Duệ bay nước ngoài, chẳng em giúp bọn chúng chăm sóc con cái ?”

 

“...

 

Bọn Đoàn T.ử lớn lên như thế nào còn nhớ chứ?

 

Nếu nhớ, nghĩ xem Đậu Bao trưởng thành đến hôm nay .”

 

Nói lời thật lòng, mấy đứa trẻ trong nhà, theo đúng nghĩa do một tay Khương Lê nuôi lớn, chắc chắn là Minh Duệ và Minh Hàm, Minh Vy ba đứa, còn ba đứa Đoàn Tử, cùng tiểu Đậu Bao, đều là đội ngũ hộ lý trẻ em chuyên nghiệp chăm sóc, như Khương Lê khi bọn chúng ba tuổi, chẳng qua là ngày thường chơi cùng bọn chúng, ban đêm khi ngủ kể chuyện cho bọn chúng , cùng ban ngày ở bên cạnh trông coi một chút mà thôi.

 

Lại lùi một bước mà , từ Minh Duệ đến tiểu Minh Tu, bảy đứa trẻ lớn nhỏ trong nhà đều vô cùng hiểu chuyện, ngay cả Minh Hàm và Minh Sâm lúc nhỏ nghịch ngợm hơn một chút, nhưng cũng hề dính dáng đến khái niệm gấu con.

 

Lại đứa nào đứa nấy đầu óc thông minh, về mặt học tập bao giờ khiến Khương Lê lo lắng.

 

Đương nhiên, về mặt sinh hoạt, Khương Lê cũng tương tự hao tâm tốn sức gì.

 

Bởi vì khi bọn Minh Duệ tám tuổi, trong thời gian ngắn học giặt giũ nấu cơm, năng lực sinh hoạt độc lập.

 

Có thể , bảy chị em đều lên phòng khách, xuống nhà bếp, loại trẻ con điểm cao năng lực thấp.

 

 

Loading...