Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực sự thể , đến lúc thuận lợi chuyển chính thức, chuyện đó là cực kỳ thể diện.”

 

À thì, đây là đối với những xu hướng phát triển trong tương lai mà .

 

“Làm phiền chị Khương Lê em và Phùng Diệc cảm ơn..."

 

Mặc Nghiên cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng vì bà Tề họ gì nên lời đột ngột khựng .

 

Thấy , Khương Lê mỉm :

 

“Mẹ nuôi chị họ Tề."

 

“Vậy thì phiền chị Khương Lê em và Phùng Diệc cảm ơn đồng chí Tề!"

 

Mặc Nghiên lúc từ giường bệnh bước xuống, thẳng tắp, đột ngột cúi chào Khương Lê:

 

“Ở đây, Mặc Nghiên cũng cảm ơn chị Khương Lê cứu mạng em.

 

Sau khi tay chân xông xênh hơn, em sẽ trả tiền viện phí, tiền thu-ốc men, cũng như tiền chị Khương Lê mua đồ dùng sinh hoạt cho em và Phùng Diệc."

 

Chương 263 Không ngờ còn là một đứa trẻ bám

 

“Được, chị ghi nhận , nhưng chuyện trả tiền cần vội.

 

Hai đứa cứ chăm sóc c-ơ th-ể trong thời gian tới , Xưởng Cơ khí 2 nửa tháng nữa mới tuyển lao động tạm thời, đợi hai đứa xuất viện thì thời gian chuẩn còn dư dả chán.

 

, em Xưởng Cơ khí 2 ở ?"

 

“Biết ạ, từ nhà em qua đó đạp xe cũng chỉ mất hai mươi phút."

 

“Khoảng cách xa là , như hai đứa sẽ thuận tiện hơn."

 

Khương Lê , ánh mắt trở Phùng Diệc:

 

“Người nhà em tìm em, nhưng rõ ràng là ba em cũng thật sự coi trọng việc đó.

 

Nói điều với em là để bảo em rằng, những quyết định một khi thì đừng để bản hối hận."

 

“Em sẽ hối hận ."

 

Cho dù nghèo khổ túng quẫn, ngày ch-ết đói ở bên ngoài, cũng sẽ hối hận về quyết định đó!

 

“Được, trong lòng em tự rõ là ."

 

Nói đến đây, Khương Lê lướt qua hoành thánh và bánh bao nhân thịt bàn, rằng nếu cô , hai Phùng Diệc sẽ động thủ, thế là cô móc tiền và phiếu mà bà Tề nhờ cô chuyển cho thiếu niên, tiến lên phía , đưa cho đối phương:

 

“Đây là nuôi chị nhờ chị chuyển cho em, cầm lấy ."

 

“Em thể nhận."

 

Phùng Diệc từ chối.

 

Khương Lê trực tiếp nhét tay thiếu niên:

 

“Cho em thì em cứ cầm lấy, bây giờ là lúc để em nghĩ đông nghĩ tây ."

 

Phùng Diệc mím môi, cuối cùng nắm c.h.ặ.t tiền và phiếu lòng bàn tay.

 

Một lúc lâu , :

 

“Chị Khương Lê ơi, nếu chị là chị ruột của em thì bao.

 

Từ nhỏ tới lớn, mấy chị cùng cha khác của em ai thích em cả, họ chỉ trêu chọc em, sai bảo em... coi em là em trai của họ..."

 

Giơ tay định xoa đầu thiếu niên để an ủi một chút, nhưng phát hiện đối phương cao quá, cô kiễng chân lên một chút mới thành động tác .

 

Nén sự ngượng ngùng, Khương Lê đang định thu bàn tay đang khựng giữa trung thì ngờ thiếu niên như vô tình cúi đầu xuống.

 

Chính hành động khiến Khương Lê nhất thời nảy sinh cảm giác xót xa trong lòng.

 

Cuối cùng cô vẫn xoa xoa đỉnh đầu thiếu niên, :

 

“Chẳng em gọi chị là chị Khương Lê , thì chị chính là chị của em, em gọi thế nào cũng , chị của em đều sẽ thưa."

 

“Chị...

 

Chị ơi!

 

Chị ơi!

 

Chị ơi..."

 

Phùng Diệc gọi khẽ một tiếng , thấy khuôn mặt tuyệt mỹ của Khương Lê tràn đầy nụ , và trong mắt cũng đong đầy ý , thực sự thưa một tiếng, khỏi toét miệng , gọi liền mấy tiếng.

 

“Được , chúng đừng trẻ con như thế nữa ?"

 

Cậu gọi một tiếng, cô thưa một tiếng, chuyện thật sự kỳ cục đúng ?!

 

Làm một cử chỉ hiệu dừng , Khương Lê bất đắc dĩ lắc đầu.

 

“Chị đây lâu nữa , hai đứa mau dùng bữa sáng , kẻo nguội mất thì còn ngon nữa."

 

Thấy thiếu niên lộ vẻ lưu luyến, Khương Lê mỉm :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-168.html.]

 

“Ở nhà còn chút việc, chị về ."

 

Phùng Diệc:

 

“Vậy để em tiễn chị ạ."

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Không cần ."

 

Bước chân hướng về phía cửa phòng bệnh, đột nhiên Khương Lê khựng , đầu hai thiếu niên đang theo sát lưng :

 

“Suýt nữa thì quên hỏi hai đứa, đều bằng cấp gì ?"

 

Phùng Diệc:

 

“Em... em học hết lớp mười (lớp 1 trung học cao cấp)."

 

Mặc Nghiên:

 

“Em nghiệp cấp hai."

 

“Có thời gian thì sách nhiều , ừm, cứ xem sách giáo khoa trong trường phát , từ tiểu học đến trung học, xem thật kỹ một lượt.

 

Kiến thức học là của , ai cướp ."

 

Để câu , Khương Lê thu hồi tầm mắt, vẫy vẫy tay với hai :

 

“Đi ăn sáng , chị thật đây."

 

Đứng ở cửa phòng bệnh, Phùng Diệc lầm bầm:

 

“Cứ thế mà ."

 

Mặc Nghiên lườm một cái:

 

“Không ngờ còn là một đứa trẻ bám đấy."

 

Quay trở phòng bệnh, Phùng Diệc bám sát theo :

 

“Anh ai là đứa trẻ bám cơ?"

 

Chương 264 Khẩu thị tâm phi

 

Mặc Nghiên:

 

“Cậu xem?"

 

Cầm lấy một chiếc bánh bao nhân thịt lớn, Mặc Nghiên c.ắ.n một miếng:

 

“Ngon thật."

 

“Bánh chị em mua đương nhiên là ngon ."

 

Phùng Diệc cũng cầm một chiếc bánh bao lớn lên ăn, chẳng dè Mặc Nghiên :

 

phát hiện kỹ năng của càng ngày càng nhiều đấy, bám , kéo léo quan hệ, còn trẻ con nữa."

 

kéo léo quan hệ gì cơ?"

 

Phùng Diệc trợn mắt.

 

Mặc Nghiên:

 

“Không kéo léo quan hệ mà trong nháy mắt nhận cho một chị ?"

 

“Chị Khương Lê là con gái nuôi của bác Tống và Tề, chị chính là chị của ."

 

Phùng Diệc đúng là chút tính trẻ con, chỉ thấy phồng má :

 

đang ngưỡng mộ ghen tỵ với , nhưng mà chịu thôi, ai bảo cơ chứ."

 

Mặc Nghiên vẻ mặt ngỡ ngàng:

 

“...

 

Bảo trẻ con mà còn thừa nhận, xem , từng thấy nhóc nào trẻ con như !"

 

nhóc thối, thì cũng là nhóc thối!"

 

Phùng Diệc cãi .

 

“Thôi , , nên tha cho một , thèm đôi co với nữa."

 

Lắc đầu, Phùng Diệc tay trái một cái bánh bao, tay một cái bánh bao, phiên ăn lấy ăn để.

 

Phùng Diệc sửng sốt:

 

“Không cần thiết như chứ, tranh với ."

 

Chị mua tận tám cái bánh bao thịt lớn cơ mà, cảm thấy ăn hai cái là đủ , huống chi còn một bát hoành thánh lớn nữa.

 

 

Loading...