“Mình nhớ em trai của lớp trưởng Trương Diệu Văn hồi cấp ba của chúng hình như là luật sư đấy, thể liên lạc với Trương Diệu Văn , nhờ giới thiệu em trai cho quen."
“Trương Diệu Văn?!
Cậu hiện đang việc ở ?"
“Cậu ?
Năm kết hôn chúng chẳng họp lớp cũ một đó , lúc đó tán gẫu với , Trương Diệu Văn việc ở cơ quan nào ?"
“Mình quên mất ."
Tiêu Tình lộ vẻ ngượng ngùng.
Phương Dĩnh thấy liền cầm chiếc điện thoại đặt bàn tròn nhỏ lên, cô tìm s-ố đ-iện th-oại của Trương Diệu Văn:
“Đây."
Đưa điện thoại cho Tiêu Tình, Phương Dĩnh :
“Lần hãy tỉnh táo , nếu thì đừng liên lạc với nữa."
Nghe cô , Tiêu Tình lập tức lộ vẻ lúng túng, khóe miệng cô động đậy, :
“Mình... sẽ phạm hồ đồ nữa , tin , tuyệt đối sẽ cắt đứt quan hệ với Trì Kiệt."
“Cuộc sống là của chính , tin quan trọng, nếu tiếp tục sống những ngày tháng như đây thì thật lòng chẳng ai quản nổi cả, nhưng tự chịu trách nhiệm về lựa chọn của , đừng đem những chuyện lộn xộn của đến ảnh hưởng đến tâm trạng của nữa."
Tay xoa lên cái bụng nhô cao, Phương Dĩnh khách sáo :
“Mình là phụ nữ mang thai, vả ngày dự sinh cận kề, thực sự vì chuyện của mà ảnh hưởng đến cảm xúc, mang tác động cho con ."
“Xin ."
Tiêu Tình vẻ mặt đầy hổ thẹn.
Phương Dĩnh:
“Được , câu xin nhận, nhân lúc hôm nay là cuối tuần, hãy liên lạc với Trương Diệu Văn ngay , xem ý kiến của thế nào."
Khóe miệng mím , Tiêu Tình im lặng một lúc lâu, trong mắt cô nhuốm vẻ do dự, hỏi:
“Liệu lắm nhỉ?"
“..."
Phương Dĩnh hiểu.
“Ly hôn cũng chẳng chuyện gì vẻ vang, cuộc điện thoại nếu gọi thì Trương Diệu Văn sẽ thế nào đây?"
Tiêu Tình nguyên do.
“Cậu thế thấy cạn lời đấy!"
Phương Dĩnh lặng lẽ Tiêu Tình, như thấu tận đáy lòng cô, cô chằm chằm rời mắt, biểu cảm của Tiêu Tình càng lúc càng tự nhiên, ngay khi cô định mở lời thì giọng của Phương Dĩnh vang lên:
“Bây giờ là thời đại nào , ly hôn vẻ vang?
Tình cảm vợ chồng rạn nứt, thể tiếp tục chung sống với , ly hôn chẳng lẽ cứ trong tình trạng đôi bên chán ghét mà vẫn duy trì mối quan hệ vợ chồng hòa thuận ?
Thực sự thế thấy chút giả dối, tự chuốc lấy khổ sở ?
Huống hồ hạ quyết tâm ly hôn, chuyện sớm muộn gì cũng những xung quanh thôi, lẽ nào định vì ánh mắt và cách của khác mà kiên trì chịu đựng bạo lực gia đình, tạo căn bệnh tâm lý nghiêm trọng cho con gái ?"
Bị Phương Dĩnh , Tiêu Tình cảm thấy má nóng bừng, thấy bản quá mức hư vinh.
Rõ ràng việc ly hôn là do chính cô quyết định, mà sợ khác , đúng thật là nực đáng thương!
“Phương Dĩnh, ..."
Tiêu Tình định gì đó, nhưng Phương Dĩnh đợi cô hết câu xua tay:
“Tùy thôi, chuyện của thực sự quản nữa , thích thế nào thì thế nấy !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1678.html.]
Trong mắt Phương Dĩnh, cô thuần túy là lo chuyện bao đồng, cái trong cuộc lúc thế lúc thế nọ, tự vạch rõ chuyện thì với tư cách là ngoài, cô việc gì lo lắng thêm phần tâm sức đó?
“Mình sẽ gọi điện cho lớp trưởng Trương Diệu Văn ngay đây."
Nói nhiều bằng hành động, Tiêu Tình nghiến răng, bấm s-ố đ-iện th-oại của Trương Diệu Văn, đợi đối phương kết nối, cô gật đầu hiệu với Phương Dĩnh về một phía trong sân để điện thoại.
Ước chừng trôi qua hai ba phút, Phương Dĩnh liếc Tiêu Tình, thấy đối phương vẫn đang đàm thoại, mặt cô gì khác lạ mà cầm cuốn sách xong lên tiếp tục xem.
“Cậu ly hôn từ hai năm ?
Mình chỉ ngạc nhiên thôi, dù hồi chúng còn học học giỏi, tính tình hiền lành, , ai gả cho chắc chắn là một chuyện hạnh phúc...
Không , thể nhạo chứ!
Bản bây giờ chẳng cũng đang dự định ly hôn , vả gọi cuộc điện thoại cho chính là thông qua để quen với em trai , hỏi về một thủ tục kiện ly hôn.
Mình s-ố đ-iện th-oại của từ chỗ Phương Dĩnh, ừm, hiện đang ở cùng ...
Có phiền ?
Được, một lát nữa sẽ tìm , , nhớ , sẽ bắt xe trực tiếp qua đó...
Phương Dĩnh , về nước hồi Tết, còn mười ngày nửa tháng nữa là đến ngày dự sinh, chuyện với vài câu ?
Được, đợi một chút."
Quay chỗ Phương Dĩnh, Tiêu Tình đưa điện thoại :
“Lớp trưởng Trương chuyện với vài câu."
Gấp sách , Phương Dĩnh nhận lấy điện thoại của đối phương.
“Cảm ơn quan tâm, khỏe, còn ?
Mọi chuyện đều chứ?
Thế sự vô thường, cứ thoáng là .
Con đầy tháng là bay nước ngoài , còn cách nào khác, việc...
Trước ba tuổi thì bé sẽ ở trong nước, và chồng đều bận, con còn nhỏ quá mang theo bên tiện, ừm, , thế nhé, chào !"
Kết thúc cuộc gọi, Phương Dĩnh trả điện thoại cho Tiêu Tình, thì đối phương :
“Trương Diệu Văn với là ly hôn với vợ từ hai năm ?"
“Ừm."
Phương Dĩnh gật đầu.
“Anh là một đàn ông như mà vợ lòng đổi , bỏ đứa con ly hôn với Trương Diệu Văn nước ngoài cùng chồng mới, lòng thật sắt đ-á!"
Tiêu Tình đang bất bình cho Trương Diệu Văn.
Phương Dĩnh đưa nhận xét gì.
“ , Trương Diệu Văn hẹn gặp mặt một lát, tiếp tục phiền ở đây nữa."
Thấy Phương Dĩnh mấy hứng thú, Tiêu Tình nhếch môi, đưa lời từ biệt.
“Đi gặp một lát cũng , hôm nay là cuối tuần, thể trực tiếp hẹn giúp em trai của luôn."
Phương Dĩnh chậm rãi dậy:
“Đi thôi, tiễn ."
Tiêu Tình từ chối:
“Không cần , bụng to thế , thuận tiện, đừng để mệt."
Phương Dĩnh :
“Trước khi sinh vận động nhiều, sinh con chẳng lẽ ."