Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê cảm động, đôi mắt cô ngập tràn ý :

 

“Rệ Rệ của chúng thật chu đáo quá, cảm ơn con!"

 

Khương Minh Duệ lắc đầu:

 

“Không gì ạ."

 

Giọng non nớt vang lên, bé gọi em trai em gái quây quần bên chiếc bàn ăn nhỏ, bản phòng ngủ của ba em.

 

Một lát , bé cầm một cuốn sách học chữ qua hình ảnh phòng khách.

 

Khương Minh Vi:

 

“Anh cả định dạy Vi Vi và hai nhận mặt chữ ạ?"

 

Anh cả Minh Duệ:

 

“Ừm."

 

Khương Minh Vi:

 

“Em sẽ học tập thật nghiêm túc ạ."

 

Cậu bé Minh Hàm:

 

“Em cũng thế."

 

Tựa sofa, ánh mắt Khương Lê dịu dàng và đầy an ủi, cặp song sinh như đang học , theo cả Minh Duệ bập bẹ nhận mặt chữ.

 

Đôn Đôn:

 

“Chị gái, giờ chị thấy khá hơn chút nào ?"

 

Khương Lê:

 

“Chị cử động."

 

Đôn Đôn:

 

“Vẫn là rã rời chút sức lực ?"

 

Khương Lê “ừm" một tiếng.

 

Đôn Đôn:

 

“Chuyện đây?"

 

Lo lắng quá!

 

Khương Lê:

 

“Hy vọng nghỉ ngơi một lát thể từ từ hồi phục ."

 

Viên thu-ốc Đại Lực...

 

Nghĩ đến viên Đại Lực uống đó, Khương Lê lúc cảm thấy nó khá là vô dụng.

 

, nhờ viên Đại Lực, sức mạnh của cô thực sự lớn hơn, cõng một trai to lớn mà thấy tốn sức chút nào.

 

tại để cô chịu cái tội đó chứ?

 

Đôn Đôn:

 

“Hay là tối nay chị đừng tự tay nấu cơm nữa, để em giúp chị dùng tích điểm trong thương mại mua ít món ngon chị thích nhé?"

 

Chương 260 là liều lĩnh còn gì để

 

Khương Lê:

 

“...

 

Trong thương mại còn cả đồ ăn ngon ?"

 

Thần sắc ngẩn ngơ, rõ ràng là lúc Khương Lê đang vô cùng kinh ngạc.

 

Đôn Đôn:

 

“Có nhiều lắm nhé!

 

Như vịt Bắc Thành, mì kéo thịt bò Lan Thành, bánh mì kẹp thịt cừu An Thành, bánh mì thịt kho An Thành, canh bánh nhãn thịt viên An Thành, mì cán tay, mì gạo..."

 

Bla bla như đang thực đơn, Đôn Đôn tuôn một tràng dài các món ngon.

 

“...

 

Sao cho chị sớm hơn?"

 

Khương Lê hài lòng, sẵn cái để ăn, cô còn cần gì bữa nào cũng quẩn quanh bên bếp lò?

 

Hoàn thể lười biếng một chút mà!

 

Đôn Đôn:

 

“Chị gái hỏi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-166.html.]

 

Khương Lê nhướng mày:

 

“Là của chị ?"

 

Bản năng sinh tồn của Đôn Đôn trỗi dậy:

 

“Chị gái chứ?

 

của Đôn Đôn, là Đôn Đôn chủ động báo cho chị trong thương mại còn đồ ăn ngon để chọn mua."

 

Khương Lê :

 

“Được , đúng là chị từng hỏi em, của em .

 

Nhớ lấy, hệ thống cũng nguyên tắc, của thì đừng nhận, nếu em như sẽ khiến chị cảm thấy đặc biệt vô lý đấy."

 

Đôn Đôn:

 

“Chị gái hề vô lý chút nào."

 

Không cần nó phát nhiệm vụ, cần nó thúc giục thành nhiệm vụ, khả năng hành động cá nhân của chị gái cực kỳ tuyệt vời , khiến nó đến nay thu hoạch nhiều điểm hạnh phúc, điểm tình và cả tích điểm sinh hoạt nữa.

 

Bỗng nhiên, Đôn Đôn như nghĩ điều gì, nó nhắc nhở Khương Lê:

 

“Chị gái, mặc dù đồ ăn ngon trong thương mại hệ thống thể mở cho chị, nhưng em vẫn khuyên chị đừng thường xuyên mua đồ ăn sẵn, nếu , chỉ riêng phương diện nấu cơm hằng ngày, chị gái sẽ bỏ lỡ ít tích điểm sinh hoạt ."

 

Khương Lê:

 

“Yên tâm , đồ ăn ngon đến mấy cũng thể bữa nào cũng ăn , huống chi các bé con nhà chị đều còn nhỏ.

 

Những món ngon em , trong đó nhiều món phù hợp cho bọn trẻ ăn bây giờ."

 

Cái miệng thì hưởng thụ , nhưng cái dày thì chịu tội.

 

Điểm mấu chốt nhất là hệ tiêu hóa của trẻ nhỏ còn yếu, tuyệt đối ăn uống bừa bãi, nếu sẽ tiêu hóa , một khi tích thực thì dễ dẫn đến phát sốt.

 

Đôn Đôn:

 

“...

 

Vậy chị gái tối nay..."

 

Khương Lê:

 

“Không cần , bánh bao nhỏ chị hấp sáng nay vẫn còn, lát nữa chị hâm nóng trong nồi, nấu thêm ít cháo kê là ."

 

Cháo kê ăn kèm bánh bao nhỏ, tuy đơn giản nhưng bữa tối cho cô và ba đứa nhỏ là đủ .

 

“Mẹ ơi, thấy khỏe hơn ạ?"

 

Giọng của Khương Minh Vi đột nhiên vang lên.

 

Khương Lê ngước mắt ba đứa nhỏ, thấy cô bé đang chớp chớp mắt , cô mỉm :

 

“Khỏe nhiều , nấu cơm tối cho chúng đây."

 

“Hay là nghỉ ngơi thêm một lát nữa , Vi Vi và cả, hai đều đói ạ."

 

Đứa trẻ như báu vật, Khương Minh Vi xảy chuyện, những ngày khi , mỗi ngày đến cơm cũng ăn no, còn mặc quần áo bẩn thỉu mỗi ngày, các bạn nhỏ thấy cô đều chơi cùng.

 

“Được, lời Vi Vi, đây thêm một lát nữa."

 

Trên tuy thêm một chút sức lực, nhưng cô cảm giác, mấy bước chắc chắn hai chân sẽ nhũn , ngã gục xuống đất.

 

Xem cô nên cân nhắc kỹ mới hành động, thể liều lĩnh như ngày hôm nay , cứ ỷ việc viên Đại Lực hỗ trợ mà... mà cõng một trai to lớn cả dặm đường.

 

Lúc nghĩ , lúc đó cô đúng là liều lĩnh còn gì để !...

 

Có lẽ do thực sự quá mệt mỏi, Khương Lê ngủ một giấc ban đêm sâu đến tận lúc trời sáng rõ.

 

Nhìn thời gian, so với ngày cô dậy muộn hẳn một tiếng đồng hồ.

 

“Rệ Rệ, Hàm Hàm, Vi Vi, các con dậy ?"

 

Vừa chỉnh đốn bản trong phòng ngủ, Khương Lê hướng cửa gọi ba đứa nhỏ.

 

“Mẹ ơi, con và trai, em gái đều dậy cả ạ!"

 

Chương 261 Có chút tủi nhỏ

 

Người trả lời là bé Hàm Hàm.

 

Thấy Khương Lê từ phòng ngủ chính bước , nhóc bước đôi chân ngắn củn, lưng đeo một chiếc cặp sách nhỏ, “lạch bạch lạch bạch" chạy tới:

 

“Anh cả giúp con và em gái lấy kem đ-ánh răng, chúng con đều đ-ánh răng trắng tinh ạ, cả còn giúp con và em gái rửa mặt nữa!"

 

Khương Lê xoa đầu nhóc, khen ngợi:

 

“Anh cả giỏi quá, Hàm Hàm và em gái cũng giỏi lắm, sáng nay đều để gọi dậy."

 

Cậu bé Minh Hàm chút ngượng ngùng, chỉ thấy mặt đỏ bừng bừng, giọng nũng nịu bảo:

 

“Anh cả hôm qua ngoài mệt quá , nên sáng nay dậy cho con và em gái gây một tiếng động nào, bảo để cho ngủ thêm một lát."

 

 

Loading...