Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1650
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:18:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông nội Hồ cảm xúc:
“Chú Quốc Bang của con sở dĩ báo cảnh sát là vì đàn bà đó nhắm bé Đậu Bao nhà dì Khương con, kết quả là Đậu Bao trực giác nhạy bén, phát hiện ánh mắt bà đúng nên với chú Quốc Bang, đó chú Quốc Bang đến cổng đại viện vặn gặp các con đang chuyện, tiến lên chỉ đơn giản thăm dò một hai câu, bà lộ rõ vẻ chột , đây rõ ràng là để lộ sơ hở mặt chú Quốc Bang của con.”
Nghe , Hồ Vũ Hàng “ồ” một tiếng tỏ ý , gương mặt tràn đầy sức sống và trai của một chút bất thường nào.
Tuy nhiên, ông nội bà nội Hồ nhận tâm trạng đang xuống dốc.
“Nếu con nhận , bà và ông nội sẽ ngăn cản, điều chuyện của con thì đừng nhắc mặt bố con nữa, ông sớm con là ai , chúng cứ để ông sống vui vẻ ?”
Nghe bà nội Hồ , Hồ Vũ Hàng lập tức lắc đầu như trống bỏi:
“Con nhận……
Bà tuy sinh con nhưng từng nuôi dưỡng con, hơn nữa…… hơn nữa bà hề yêu thương con.”
Khóe miệng mím c.h.ặ.t, Hồ Vũ Hàng im lặng một hồi lâu, :
“Mẹ con ch-ết lâu , bất kỳ quan hệ nào với một kẻ buôn cả!”
Từ nhỏ đến lớn đều ngưỡng mộ khác bố , đặc biệt là ngưỡng mộ em nhà Đoàn Tử, một như dì Khương, từng vô nghĩ rằng, nếu còn sống, liệu giống như dì Khương , là một yêu thương con cái, xinh dịu dàng, đặc biệt tháo vát……
hôm nay tỉnh mộng, tỉnh táo một cách đột ngột, hóa , đàn bà sinh tồi tệ đến !
Kẻ bắt cóc!
Bà là kẻ bắt cóc, nhiều năm cải tạo thả , một nữa dấn con đường tội , Hồ Vũ Hàng hiểu nổi, tại thích tự đọa lạc như ?
Chẳng lẽ bà từng nghĩ bà còn một đứa con trai ?
Chưa từng nghĩ đến việc một tấm gương cho con ?
Nghĩ đến đây, Hồ Vũ Hàng kìm vành mắt cay cay, bằng giọng nghẹt mũi:
“Ông nội, bà nội, con sẽ nhắc đến bà nữa!”
Ông nội bà nội Hồ rõ “bà ” trong miệng Hồ Vũ Hàng là chỉ ai, bà nội Hồ :
“Đứa trẻ ngốc, lời bà, chúng gì buồn cả, bà chỉ sinh con, cho đến nay giao thiệp với nhà nhiều, cũng sẽ giao thiệp gì.
cũng , ngày nào đó bà xuất hiện mặt con, yêu cầu con thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng, con cứ theo quy định của pháp luật mà , bà và ông nội sẽ ngăn cản.”
Hai ông bà cụ thể vẫn còn cứng cáp, sống thêm năm sáu năm nữa chắc thành vấn đề, trong thời gian đó cháu đích tôn nghiệp đại học, lẽ khi họ nhắm mắt, cưới vợ sinh con .
Được , để chắc ăn, đợi cháu đích tôn nghiệp, bà sẽ lo liệu cưới vợ cho , tránh để lúc bà và ông lão , để hai bố con ở nhà ngày tháng sẽ trôi qua thế nào!
Nói trắng , bà nội Hồ vẫn chút yên tâm về con trai, cho dù con trai thể tự chăm sóc bản , khả năng ngôn ngữ cũng , nhưng điều trị đến tận bây giờ, trí thông minh cũng chỉ đạt đến trình độ của một đứa trẻ tám chín tuổi.
Không tàn tật, nhưng ngây ngô.
Điểm là con trai bà ít , lúc mở miệng thì cao to lừng lững, cũng khá là oai.
Dù …… con trai bà về tuổi tác thì hiện giờ là một trung niên .
……
Chớp mắt lễ Quốc khánh trôi qua, Từ Xuân Hà kết án tám năm, tin từ nhà họ Tịch, Khương Lê cảm giác gì.
Không tự thì ch-ết, dám thách thức pháp luật thì dũng khí chịu đựng sự trừng phạt của pháp luật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1650.html.]
Mà gần đến Quốc khánh, Tịch Thần Ngự cầu hôn thành công, chỉ cùng Minh Hi đăng ký kết hôn, mà hai còn chụp ảnh cưới cực , ngay trong ngày Quốc khánh tổ chức hôn lễ.
Địa điểm hôn lễ của họ đặt trong tòa trang trại lớn do công ty bất động sản trướng JL xây dựng.
Đó là một hôn lễ ngoài trời, hiện trường bài trí ấm cúng và lãng mạn, Minh Hi ngày hôm đó như tiên nữ, khoác tay Lạc Yến Thanh, cha yêu quý nhất của đặt bàn tay b.úp măng lòng bàn tay chú rể Tịch Thần Ngự.
Lạc Yến Thanh thần sắc nhạt nhẽo, nhưng lời một chút cũng mập mờ.
“Đối xử với con gái , nếu , sẽ đưa nó về nhà!”
Giọng điệu bình thản, khó cảm xúc, nhưng Tịch Thần Ngự thật sự cảm nhận uy áp và sự cho phép thương lượng.
Cứ như thể nếu thật sự dám đối xử với Minh Hi dù chỉ một chút, thì chắc chắn sẽ mất cô .
Tuyệt đối thể!
Anh sẽ để ngày đó mảy may cơ hội xuất hiện!
Tịch Thần Ngự lúc đó ánh mắt kiên định, giọng điệu cũng kiên định, đáp :
“Sẽ ngày đó !”
Hôn lễ kết thúc mỹ mãn, Minh Hi và Tịch Thần Ngự ngày thứ hai khôi phục công việc, hai quả thực đều vô cùng bận rộn, thật, việc kết hôn và kết hôn khác biệt gì lớn.
Kỳ nghỉ ít, đồng nghĩa với việc cơ hội gặp mặt ít, hiện tại kết hôn, cùng lắm là hai khi tình cờ cùng nghỉ phép thì thể ở chung trong một căn nhà.
Nói cách khác, là thêm một chút thời gian bên .
Và đây chắc chắn là cái cớ để Tịch Thần Ngự đề nghị đăng ký kết hôn với Minh Hi.
“Alo!
Mẹ, con việc với !”
Buổi chiều hôm đó, Khương Lê bỗng nhiên nhận điện thoại của Minh Hi, thấy giọng của con gái út, Khương Lê giọng đầy ý :
“Con .”
Minh Hi:
“Con biệt phái ngoại tỉnh hỗ trợ phá án, gần một tuần tới e là thể liên lạc với , lát nữa con lên xe rời khỏi Bắc Thành , nên gọi điện báo cho một tiếng.”
“Được, , con chú ý an nhé, đợi con về.”
Khương Lê đáp , quên dặn dò Minh Hi bảo vệ bản .
“Mẹ, con là trưởng thành , cứ yên tâm , về mặt an con chắc chắn sẽ lưu ý.
Vả , con chỉ là pháp y, chức trách công việc là thông qua kiến thức chuyên môn của để hỗ trợ cảnh sát phá án, cần con bắt tội phạm !”
Giọng chứa tiếng của Minh Hi thông qua điện thoại truyền màng nhĩ Khương Lê.
“Vạn sự đều bất ngờ, cẩn thận một chút luôn gì sai.”
Nghe Khương Lê , giọng điệu Minh Hi trở nên nghiêm túc, cô trịnh trọng “” một tiếng, :
“Con ạ.
Mẹ, chuyện là thế nhé, hẹn gặp !”