“Nghe , Tống Hiểu Nhiễm im lặng.”
Khương Tranh:
“Chưa đầy một tuổi, đứa trẻ căn bản thể gì, mà trong từ một đến hai tuổi, mặc dù trẻ nhỏ thể những câu ngắn gọn, nhưng để diễn đạt rõ ràng một sự việc thì chắc chắn là thể.
Cộng thêm việc bảo mẫu khi ngược đãi trẻ thường kín đáo, chúng sợ là khó phát hiện đứa trẻ vấn đề, cứ như , đợi đến lúc thì tám phần là đứa trẻ bóng ma tâm lý ."
“Có nghiêm trọng như ?"
Tống Hiểu Nhiễm tin.
Tuy nhiên, Khương Tranh trả lời, :
“Ngược đãi đứa trẻ chỉ là một khả năng, còn một khả năng khác là bảo mẫu khi quen thuộc với đứa trẻ, nhân lúc chủ nhà nhà, sẽ lén lút bế đứa trẻ mất."
Tống Hiểu Nhiễm trợn mắt:
“Để giữ em ở nhà trông con, nghĩ lòng quá xa ?"
“Không nghĩ lòng theo hướng , mà là hai khả năng thực sự từng xảy ở những gia đình khác."
Khẽ thở dài một tiếng, Khương Tranh gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn xe lăn, một lát , :
“Nếu em thực sự ở nhà trông con, thì... thì chúng tiếp tục sống cùng bố , như khi em hết thời gian ở cữ đóng phim, ở bên cạnh trông chừng, tin rằng bảo mẫu sẽ dám loạn với con gái chúng ."
Khương mẫu hiện nghỉ hưu ở nhà, bảo bà chuyên tâm chăm sóc cháu gái thì thể, nhưng Khương Tranh tin rằng, chỉ cần yêu cầu Khương mẫu để mắt đến bảo mẫu nhiều hơn, tránh việc bảo mẫu hại con gái và Tống Hiểu Nhiễm, Khương mẫu nhất định sẽ giúp việc .
“Anh lật lọng!"
Tống Hiểu Nhiễm tức thì cao giọng:
“Vừa nãy còn em xuất viện là sẽ đưa em và con ngoài ở riêng, giờ tiếp tục sống chung với bố , thể như ?"
“Là như ?
Hay là em rõ những lời lúc ?"
Khương Tranh cảm thấy đau đầu phản ứng của Tống Hiểu Nhiễm, xoa xoa thái dương, :
“Em ở nhà trông con, thuê bảo mẫu chăm sóc yên tâm, trong tình huống như mới cách mà ."
“Vậy em cũng sống chung một mái nhà với ."
Tống Hiểu Nhiễm lầm bầm.
“Em thì hãy đưa một ý kiến , nếu thì cứ theo lời mà , bằng , em chỉ thể ở nhà trông con cho đến tuổi mẫu giáo."
Giọng điệu của Khương Tranh lúc còn chỗ để thương lượng, xong, mắt Tống Hiểu Nhiễm rưng rưng nước mắt:
“Anh đang bắt nạt !
Rõ ràng em thích đóng phim, mà nhất định bắt em ở nhà trông con, chồng nào như ?"
“Đứa trẻ gọi em là ?
Nếu em cảm thấy con bé là một gánh nặng, ngày đó khi xác chẩn ở bệnh viện, em thể lời , phá nó !"
Lúc , Khương Tranh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn:
“Giờ sinh , em bỏ mặc đứa trẻ quan tâm, Tống Hiểu Nhiễm, em như mà xứng đáng một ?"
“Vậy xứng đáng một cha ?"
Tống Hiểu Nhiễm hỏi vặn .
“Ý của em là bỏ công việc ở nhà trông con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1640.html.]
Đôi mắt đen của Khương Tranh nheo :
“Với điều kiện thể hiện tại của , em cảm thấy ở nhà chăm sóc đứa trẻ thích hợp ?"
Nghe , Tống Hiểu Nhiễm nghẹn lời.
“Tống Hiểu Nhiễm, em nhớ cho kỹ, là em ở bên , sự xác nhận nhiều của mà vẫn kiên trì gả cho , mới cuộc hôn nhân của chúng ."
Định thần Tống Hiểu Nhiễm, Khương Tranh mặt cảm xúc :
“Nếu em thực sự coi đứa trẻ là gánh nặng, thể lựa chọn ly hôn với ."
Thấy Khương Tranh giống như đang đùa, lòng Tống Hiểu Nhiễm thắt , kìm mà thành tiếng “huhu".
“Chuyện gì thế ?"
Cửa phòng bệnh đẩy , Ngô Nguyệt xách bình nước ấm , bà ngoài cửa một lúc , nhưng lúc chỉ thể giả vờ ngu ngơ.
Khương Tranh nể mặt Tống Hiểu Nhiễm, trực tiếp dự định tiếp theo cho đứa trẻ.
“Hiểu Nhiễm, Tiểu Khương lý đấy."
Nghe lời Khương Tranh , Ngô Nguyệt khuyên nhủ con gái:
“Hoặc là con tự trông con, như gia đình ba các con thể ngoài ở riêng; hoặc là cả nhà các con tiếp tục sống cùng thông gia, để chồng con ở nhà để mắt một chút, đảm bảo bảo mẫu ngược đãi đứa trẻ."
“Không thể lựa chọn thứ ba ?"
Tống Hiểu Nhiễm về phía Ngô Nguyệt:
“Con và Khương Tranh đưa tiền thuê bảo mẫu cho , giúp tụi con trông con chẳng vấn đề đều giải quyết ?"
“Mẹ nghỉ hưu, mà chăm sóc ?"
Còn hai năm nữa Ngô Nguyệt mới thể nghỉ hưu về nhà, tuy nhiên, nếu thể, Ngô Nguyệt nghỉ việc sớm.
Bà yêu thích công việc của , cảm thấy tinh thần vẫn , thêm bảy tám năm nữa tuyệt đối thành vấn đề.
Tuy nhiên, đơn vị quy định tuổi nghỉ hưu nghiêm ngặt, đến tuổi mà nghỉ thì cực kỳ khó khăn.
“Được , con theo , ở bên ngoài nữa."
Tống Hiểu Nhiễm mang theo vẻ oán giận một câu, đó kéo chăn trùm kín đầu, năng gì nữa.
Phòng bệnh đối diện.
“Con thật sự nghĩ kỹ chứ?"
Khương Lê hỏi Minh Vi.
Hứa Đan và Tịch Cảnh Ngự cũng đồng loạt dồn ánh mắt lên Minh Vi, hai con nhà ai cũng ngờ tới, Minh Vi vì để chăm sóc con cái mà chọn tự học chương trình chuyên ngành đạo diễn tại nhà, từ bỏ việc tiếp tục theo đoàn phim đóng phim.
“Con là tuyệt đối đóng phim nữa, con chỉ ở bên cạnh An An và Đường Đường nhiều hơn khi chúng còn nhỏ, đồng thời học thêm một kỹ năng."
Minh Vi mỉm Khương Lê, đó dời tầm mắt sang Hứa Đan và Tịch Cảnh Ngự, cô :
“Trẻ con lớn nhanh lắm, nếu con hết thời gian ở cữ đoàn phim đóng phim, sợ là khó thời gian rảnh rỗi nữa."
“An An và Đường Đường thì cái gì chứ?"
Hứa Đan Minh Vi thích đóng phim, bà vì hai đứa trẻ mà khiến Minh Vi từ bỏ ước mơ của bản .
“Mẹ ơi~" Tiếng của Minh Vi là đang gọi chồng Hứa Đan, cô :
“Con cũng từ bỏ đóng phim, con chỉ đơn thuần ở bên An An và Đường Đường nhiều hơn thôi, đợi chúng lên mẫu giáo, con sẽ chuyển trọng tâm công việc, vả trong ba năm đồng hành cùng con cái , con cũng từ bỏ việc đoàn phim."