Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1638
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:18:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quỳ giường bệnh, Tống Tiểu Nhiễm thành tiếng.”
“Nếu đôi mắt của nữa thì cứ việc !”
Trong lòng Ngô Nguyệt vô cùng khó chịu, bà lau khóe mắt một nữa:
“Nằm xuống , gọi điện thoại cho Kiều Tranh ngay đây, hỏi xem nó định quản con và đứa bé nữa .”
……
Nhà họ Kiều.
“Alo!”
Nhận điện thoại của Ngô Nguyệt, khóe miệng Kiều Tranh khẽ mím , lặng lẽ Ngô Nguyệt , một lúc , lên tiếng:
“Là của con, , hãy an ủi Tiểu Nhiễm giúp con, con sẽ nhanh ch.óng đến bệnh viện thăm cô và con.”
“Con nhất là !
Nếu , con hãy sờ lên lương tâm của chính xem, Tiểu Nhiễm nhà ở bệnh viện chịu bao nhiêu vất vả cực nhọc để sinh con cho con, kết quả bà thông gia Tiểu Nhiễm sinh bé gái liền lập tức đổi sắc mặt, lôi con rời khỏi bệnh viện ngay, con từng nghĩ tới khi Tiểu Nhiễm chuyện sẽ tâm trạng như thế nào ?
Hay là bây giờ con thử xem, Tiểu Nhiễm tỉnh dậy là cứ suốt, như mà xót hết cả ruột!”
Giọng điệu của Ngô Nguyệt nặng nề lộ vẻ uất ức, đợi đến khi giọng bà dứt hẳn, Kiều Tranh :
“Mẹ yên tâm, con tự nhiên sẽ ……
Vâng, thôi ạ, chào .”
Kết thúc cuộc gọi, kịp cất điện thoại , Kiều xụ mặt :
“Định bệnh viện ?”
“Vâng.”
Kiều Tranh gật đầu.
“Đi cái gì mà ?
Chẳng qua là sinh một con bé con……”
Mẹ Kiều còn xong Kiều Tranh ngắt lời:
“Đó là con của con!
Hơn nữa sinh con trai con gái do Tiểu Nhiễm quyết định, mà là do con trai đây, chê bai con của con như , cùng lắm thì gia đình ba chúng con dọn ngoài ở!”
“Con đang chuyện với kiểu gì đấy?”
Mẹ Kiều tức giận:
“Là nó Tống Tiểu Nhiễm bản lĩnh sinh con trai, thì liên quan gì đến con?”
“Con thấy là kiến thức nông cạn thì , là bớt chút thời gian đến bệnh viện hỏi xem bác sĩ thế nào .”
Sắc mặt Kiều Tranh cho lắm:
“Từ lúc đôi chân con tàn tật, thì vẻ lúc nào cũng quan tâm con, nhưng con …… trong lòng thực coi con là một gánh nặng, bây giờ con chẳng thà thẳng với , nếu thực sự chê bai đứa con trai , cảm thấy con mất mặt, thì bắt đầu từ hôm nay, thể đoạn tuyệt quan hệ con với con!”
Không màng đến sắc mặt Kiều thế nào, Kiều Tranh xoay xe lăn khỏi phòng khách.
Vì thuận tiện, cộng thêm hiện nay cũng coi như là đạo diễn chút danh tiếng, Kiều Tranh thuê tài xế riêng để phục vụ việc hàng ngày của .
Phải thêm rằng, tài xế là lính phục viên, thủ khá.
Vì thế, còn kiêm luôn việc bảo vệ an cho Kiều Tranh khi ngoài.
Lên xe, xe lăn tài xế để cốp , chẳng mấy chốc xe của Kiều Tranh rời khỏi cổng viện.
Mẹ Kiều ở cửa phòng khách, vẻ mặt lúc xanh lúc trắng.
Bà ngờ một lòng vì con trai út, mà nhận về sự oán trách của con trai út, thậm chí là con ly tâm.
, bà thừa nhận đôi khi cảm xúc dâng trào, ánh mắt con trai út chút phức tạp, nhưng từ khi đạo diễn dần dần danh tiếng, ánh mắt phức tạp đó còn xuất hiện trong mắt bà nữa.
hôm nay, chỉ vì một đứa con gái, chỉ vì bà thích cháu gái, con trai bà đòi đoạn tuyệt quan hệ với bà……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1638.html.]
Tim đau nhói, thần sắc Kiều thẫn thờ, phòng khách xuống ghế sofa.
“Mẹ, mặt Tiểu Nhiễm……” ạ?
Được tài xế Trương Triều đẩy phòng bệnh, Kiều Tranh thấy khuôn mặt của Tống Tiểu Nhiễm, lập tức sững sờ.
Ngô Nguyệt Trương Triều một cái, Kiều Tranh hiểu ý, đầu với Trương Triều:
“Anh ngoài chờ .”
Trương Triều , gật đầu rời khỏi phòng bệnh.
“Tiểu Nhiễm sai chuyện nên đ-ánh đấy.”
Ngô Nguyệt thẳng:
“ truy tận gốc rễ, chính là thái độ của con và bà thông gia khiến Tiểu Nhiễm quỷ ám, suýt chút nữa gánh chịu trách nhiệm hình sự.”
Kiều Tranh vẻ mặt hiểu:
“Gánh chịu trách nhiệm hình sự?
Tiểu Nhiễm cô rốt cuộc gì?”
“Tráo đổi đứa trẻ.”
Thay vì giấu giấu giếm giếm, sự thật khiến Kiều Tranh sinh nghi trong lòng, Ngô Nguyệt cảm thấy, chi bằng để bà rõ ràng với Kiều Tranh thì hơn, tránh để chuyện hôm nay ảnh hưởng đến tình nghĩa vợ chồng giữa Tống Tiểu Nhiễm và Kiều Tranh.
“Cái gì cơ?”
Kiều Tranh bàng hoàng, thể tin Tống Tiểu Nhiễm thể chuyện như .
“Con cần thấy bàng hoàng.”
Ngô Nguyệt vô cảm :
“Tiểu Nhiễm hôm nay sinh con, thái độ của bà thông gia và con kích động Tiểu Nhiễm, đặc biệt là bà thông gia, rõ ràng là trọng nam khinh nữ, Tiểu Nhiễm lo lắng đứa trẻ sẽ bà thông gia lạnh nhạt, mà con mặc kệ hỏi han gì, liền nghĩ tới việc tráo đổi bé gái ở phòng bệnh đối diện.
Cô là xuất phát từ tình yêu đối với con cái, mới nghĩ tới việc chuyện phạm pháp đó, nhưng may mà nhà phòng bệnh đối diện kịp thời phát hiện, khiến ý định của Tiểu Nhiễm thất bại.”
“Người báo cảnh sát ?”
Kiều Tranh thần sắc phức tạp.
Ngô Nguyệt im lặng một lát, :
“Sản phụ ở phòng bệnh đối diện là bạn học của Tiểu Nhiễm, con cũng đấy, cô tên là Lạc Minh Vi, cô là bạn của .”
Nghe , Kiều Tranh hiểu, lên tiếng:
“Mẹ con cho dù thích cháu gái chăng nữa, bà lẽ nào còn thể đối xử tệ bạc, đ-ánh mắng trẻ nhỏ ?”
“Con chẳng lẽ từng đến trầm cảm sinh ?
Tiểu Nhiễm vất vả cực nhọc sinh con cho nhà họ Kiều các con, mà bà thông gia chê bai cô sinh con gái, mà con là chồng của Tiểu Nhiễm, ở bệnh viện bầu bạn với cô , cứ thế con lôi cùng rời khỏi bệnh viện, các con đối xử với cô như , cô thể nghĩ nhiều, thể con đường cực đoan ?”
Ngô Nguyệt nhấn mạnh giọng điệu:
“Bây giờ là xã hội mới , coi trọng nam nữ bình đẳng, chẳng lẽ con gái thì là con của con ?”
“Con bao giờ như cả.”
Kiều Tranh giải thích:
“Lúc con con lôi khỏi bệnh viện đó, con ngờ con như .”
“Vậy tiếp theo con định thế nào?”
Ngô Nguyệt hỏi.
“Tiểu Nhiễm yên tâm sống cùng con, gia đình ba chúng con dọn ngoài ở là , chỗ ở khác.”
Vẻ mặt Kiều Tranh lộ rõ cảm xúc gì, im lặng giây lát, hỏi:
“Xác định là đứa bé Tiểu Nhiễm tráo đổi thành công chứ ạ?”