Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1636
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:18:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ con ly tán là đau khổ, nhưng là gặp , huống hồ đau khổ chỉ do một cô gánh chịu, chuyện vẫn hơn là cả hai con chồng lạnh nhạt lâu dài.”
Khương Lê suy đoán của .
“Cô thật là tấm lòng từ mẫu!”
Giọng điệu của Hứa Đan tràn đầy ý châm chọc.
“Chuyện lúc nãy, ở đây cần một tiếng xin với bà!”
Trong mắt Khương Lê là sự hối :
“Mẹ của cô bé đó tên là Ngô Nguyệt, và bà quen hơn hai mươi năm , khi xảy những chuyện giữa đám trẻ, chúng chuyện hợp , coi như là bạn tri kỷ hiếm , …… khi xảy những chuyện đó giữa đám trẻ, tuy quan hệ với Ngô Nguyệt còn như , nhưng rốt cuộc vẫn là bạn bè……”
Những lời phía Khương Lê thực sự chút khó miệng, thấy , Hứa Đan lên tiếng:
“ hiểu ý của bà, cũng hiểu cho bà.
Dù cũng là bạn bè nhiều năm, đối phương rõ ràng là đang cầu xin bà đừng lớn chuyện, bà cũng nể chút tình xưa.
Hơn nữa, Đường Đường suýt chút nữa tráo đổi, thực căn nguyên là ở chỗ , là mất cảnh giác, phòng tắm quên khóa trái cửa phòng bệnh, lúc mới để đối phương cơ hội tráo đổi đứa trẻ.”
Ngừng một lát, Hứa Đan :
“Vả cho dù chúng báo cảnh sát, ước chừng phía cảnh sát cùng lắm là tiến hành giáo d.ụ.c cô một phen thôi.”
Đang trong thời kỳ cho con b-ú, vả đối phương vẫn tráo đổi hai đứa trẻ, đến lúc cảnh sát hỏi thăm, đối phương kiên quyết phủ nhận, ước chừng khó để gánh chịu trách nhiệm hình sự.
Càng cần , những gì họ đang ở đây chẳng qua chỉ là suy đoán của họ thôi.
Cô bé đó thừa nhận .
Vẻ mặt Khương Lê khẩn thiết:
“Kết quả lẽ sẽ giống như bà , nhưng một câu xin vẫn .”
“Thông gia khách sáo quá !
Bà là bà ngoại của tụi nhỏ, sự yêu thương đối với chúng ít hơn chúng .”
Hứa Đan lắc đầu, thực sự để tâm đến lời xin trong miệng Khương Lê.
“Không, bà thể truy cứu trách nhiệm của cô bé đó, chuyện thực khá là khó bà, mà cho cùng, là khó bà .”
Sự hối hận và áy náy giao thoa trong mắt Khương Lê, bà :
“Vi Vi chắc sắp tỉnh , thông gia bà ở đây trông nom một chút, ngoài một lát.”
Bà là nể tình xưa nghĩa cũ với Ngô Nguyệt, sẽ gì Tống Tiểu Nhiễm, nhưng bảo bà cứ thế mà lật qua chuyện , xin , bà !
Nào ngờ, Khương Lê , Hứa Đan cũng , lúc họ đang chuyện Tống Tiểu Nhiễm tráo đổi hai đứa trẻ , Minh Vi thức giấc.
Nói cách khác, tức là Minh Vi hết nội dung cuộc đối thoại của họ sót một chữ nào.
Tráo đổi đứa trẻ?
Tống Tiểu Nhiễm……
Hồi tưởng những gì , trong mắt Minh Vi lộ rõ vẻ lạnh lùng và phẫn nộ!
Cửa phòng bệnh mở đóng , bóng dáng Khương Lê biến mất cánh cửa.
“Mẹ!”
Minh Vi đầu Hứa Đan, cô khẽ gọi một tiếng.
“Vi Vi tỉnh ?!”
Thu dọn tâm tình, Hứa Đan lập tức treo lên nụ , bà tới bên giường bệnh:
“Đói ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1636.html.]
Canh gà mái già hầm thơm lắm, lát nữa con uống nhiều một chút.”
Đỡ Minh Vi dậy, tiếp đó Hứa Đan tùy tay lấy chiếc gối mềm bên cạnh kê lưng cô, để Minh Vi tựa đầu giường cho thoải mái hơn một chút.
“Vâng.”
Khẽ gật đầu, lúc Hứa Đan đang múc canh gà từ trong bình giữ nhiệt , khóe miệng Minh Vi động đậy, :
“Mẹ, con đều thấy hết , thể cho con cụ thể là chuyện như thế nào ạ?”
Động tác múc canh gà của Hứa Đan khựng , một lúc , bà xác nhận:
“Nghe thấy hết ?”
“Vâng.”
Minh Vi gật đầu.
“Được, cho con .”
Biết là giấu , Hứa Đan dứt khoát giấu nữa, bà chậm rãi kể ……
Phòng bệnh đối diện.
“Chị qua đây ?!”
Nhìn thấy Khương Lê đẩy cửa phòng bệnh , Ngô Nguyệt cảm thấy vô cùng hổ thẹn, giây phút đầu tiên bà lôi Tống Tiểu Nhiễm về phòng bệnh, tát cho hai cái, nhưng nghĩ tới con gái hôm nay mới sinh xong, nếu vì hai cái tát của bà mà mệnh hệ gì thì bây giờ?
Trong lòng còn đang do dự, cũng chính lúc , Khương Lê xuất hiện.
“Ngô Nguyệt, với tư cách là bạn bè lâu năm, những lời khó , nhưng những gì Tiểu Nhiễm hôm nay khiến thực sự thể .”
Khương Lê thẳng Ngô Nguyệt, bà từng chữ một:
“Tiểu Nhiễm là con gái của chị, chị thử xem chị dạy bảo nó thế nào ?
Chuyện tình cảm thì lờ mờ rõ ràng, khiến và Vi Vi nhập viện, bây giờ sinh con xong nảy sinh ý định đó, chẳng lẽ nó định cả đời cứ đối đầu với Vi Vi nhà ?
Phải đem cuộc đời của Vi Vi nhà quấy cho rối tung rối mù thì nó mới hả ?”
“Là đúng, dạy bảo Tiểu Nhiễm.”
Ngô Nguyệt hổ thẹn đến mức còn mặt mũi nào.
“Sau chúng nhất đừng liên lạc với nữa.”
Khương Lê vô cảm buông một câu, đó, bà dời ánh mắt sang Tống Tiểu Nhiễm:
“Mẹ chồng cháu trọng nam khinh nữ, cháu sợ bà đối xử với con gái , liền nghĩ tới việc tráo đổi con gái do Vi Vi sinh , ở lập trường của cháu, nghi ngờ gì là vĩ đại, nhưng đây là sự vĩ đại tự cho là đúng, là sự vĩ đại thành bằng cách hy sinh cuộc đời của một đứa trẻ khác……
Cháu vĩ đại , cháu giỏi , nhưng đứa trẻ cháu tráo đổi đó dựa cái gì mà vì sự vĩ đại của cháu mà bắt đầu một cuộc đời sai lệch?
Gia đình khác dựa cái gì mà vì sự vĩ đại của cháu mà con ly tán, hơn nữa còn khả năng cả đời che mắt?”
Thần sắc thanh lãnh, giọng điệu chút độ ấm nào, Khương Lê nén cơn giận trong lòng, tiếp:
“Nếu nể mặt cháu, nếu nghĩ tới việc cháu sinh con đầy một ngày, hận thể tát cho cháu vài cái để cháu tỉnh táo !”
Theo tiếng Khương Lê dứt, ngoài cửa phòng bệnh truyền đến giọng của Hứa Đan:
“Vi Vi!
Vi Vi con định gì thế, lời , mau giường bệnh !”
Tuy nhiên, Hứa Đan thể ngăn nổi Minh Vi.
“Mẹ đừng cản con, con xé xác cô !”
Đây là giọng của Minh Vi.
“Răng rắc” một tiếng, vặn nắm cửa phòng bệnh của Tống Tiểu Nhiễm, giây tiếp theo, bóng dáng Minh Vi xuất hiện, cô ngay cả giày cũng , màng tới ánh mắt của Hứa Đan đang dừng , màng tới sự lo lắng trong mắt Khương Lê, thẳng tới bên giường bệnh của Tống Tiểu Nhiễm, một tay túm lấy tóc đối phương, một tay “chát chát chát……” liên tiếp tát Tống Tiểu Nhiễm mấy cái bạt tai.