Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1612

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Minh Đình!"

 

Một nữa đuổi kịp, Tương Tinh Tinh chặn mặt Minh Đình:

 

“Anh nhất định cho một lời giải thích!"

 

“Cho cô lời giải thích?"

 

Minh Đình nhướng mày:

 

“Tương tiểu thư cho cô lời giải thích gì?

 

và cô chẳng thiết gì cả, lời giải thích cô cho ."

 

“Anh đang sỉ nhục !"

 

Nước mắt trong mắt Tương Tinh Tinh như chuỗi hạt đứt dây, từng hạt lớn từng hạt lớn rơi xuống.

 

“Tương tiểu thư, ngay cả khi những gì cô là sự thật, thì đó cũng là do cô tự tìm lấy."

 

Giữa đôi lông mày Minh Đình nhuốm một vẻ chán ghét:

 

“Được , nhà hoan nghênh Tương tiểu thư, cô chuyện gì khác thì xin mời rời ngay lập tức."

 

“Anh thật quá đáng!"

 

Tương Tinh Tinh bật thành tiếng.

 

“Nếu đây coi là quá đáng, chỉ thể kiến thức của Tương tiểu thư cô quá nông cạn."

 

Để câu , Minh Đình vẻ mặt cảm xúc, lách qua Tương Tinh Tinh tiếp.

 

Ngay lúc Tương Tinh Tinh định một nữa chặn Minh Đình , Khương Lê bước sân , cô gọi Tương Tinh Tinh :

 

“Tương tiểu thư!"

 

“Mẹ."

 

Minh Đình sang Khương Lê chào hỏi một tiếng.

 

“Ừm."

 

Khương Lê gật đầu tỏ ý đáp , đó hiệu bằng ánh mắt cho Minh Đình trở về chính sảnh.

 

Sau khi Minh Đình khỏi, cô tới mặt Tương Tinh Tinh, nhẹ giọng :

 

“Ý định của cháu ngày hôm nay dì , xem tình hình thì Minh Đình nhà dì hề ý với cháu, vì thể diện của bản , dì hy vọng cháu đừng dây dưa quá nhiều."

 

Khựng một lát, Khương Lê tiếp tục:

 

“Con gái vẫn nên dè dặt một chút thì hơn, đặc biệt là mặt con trai, nếu sẽ tỏ quá rẻ rúng, đối phương coi thường đấy."

 

Lạc Minh Đình coi cháu như thứ bẩn thỉu !"

 

Trong đôi mắt đẫm lệ của Tương Tinh Tinh đầy rẫy sự ủy khuất:

 

“Cháu thật sự tệ ?

 

Tại qua với cháu?"

 

“Mỗi một sở thích, Minh Đình nhà dì ý với cháu, nghĩa là cháu , điều chỉ thể là nó và cháu duyên thôi, mà cháu cần tự rẻ rúng bản , nếu thì đó gọi là tự chà đạp , thật sự như thì cháu với bản , càng với cha cháu.

 

Suy cho cùng cha nuôi cháu khôn lớn để cháu coi thường chính ."

 

Khương Lê ôn tồn khuyên nhủ.

 

Lúc , Tịch Cảnh Ngự từ chính sảnh bước .

 

“Mẹ, hai tìm con ạ?"

 

Đến bên cạnh Khương Lê, Tịch Cảnh Ngự hỏi một câu.

 

“Ừm."

 

Khương Lê gật đầu, đó :

 

“Con lái xe đưa Tương tiểu thư về , nhớ là đưa tận cửa nhà."

 

Nhà họ Tịch và nhà họ Tương sống trong cùng một đại viện, hai nhà là thế giao, do Tịch Cảnh Ngự đưa Tương Tinh Tinh về nhà họ Tương, theo Khương Lê thấy, lúc là phù hợp nhất.

 

“Vâng ạ."

 

Tịch Cảnh Ngự đáp một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1612.html.]

 

Tương Tinh Tinh im lặng rơi lệ.

 

“Đi thôi."

 

Tịch Cảnh Ngự liếc Tương Tinh Tinh, thấy đối phương im nhúc nhích, khỏi thúc giục:

 

“Nhanh lên."

 

Đối với Tương Tinh Tinh, Tịch Cảnh Ngự là chán ghét, nhưng cũng chẳng bao nhiêu kiên nhẫn.

 

Anh cứ hiểu nổi, ở đại viện của họ nảy hai cô gái như Tương Tinh Tinh, Cao Hinh Nguyệt thế ?

 

Cậy chút gia thế liền cảm thấy gì ghê gớm lắm, cứ như mắt mọc đỉnh đầu , hơn nữa ngày thường dùng lỗ mũi chuyện với , thật chẳng giáo d.ụ.c gì cả.

 

Hơn nữa mạch não của hai ngang ngửa .

 

Một rõ ràng em trai và Quả Quả từ nhỏ là một đôi, nhưng cứ thích chạy đến nhà , thấy em trai là cứ sáp bên cạnh; một rõ ràng điều kiện bản là tệ bình thường, từng giao thiệp gì với em vợ , ảo tưởng trở thành bạn gái của em vợ , khước từ một cách uyển chuyển mà vẫn đường rút lui, vẫn một mực dây dưa, đúng là thể lý giải nổi!...

 

Sau khi Tịch Cảnh Ngự lái xe chở Tương Tinh Tinh rời khỏi đại tr宅, Khương Lê suy nghĩ một lát gọi điện cho Lạc Tư Thuần.

 

Cô dùng lời lẽ uyển chuyển, qua về chuyện Tương Tinh Tinh đến tìm Minh Đình, khi kết thúc cuộc gọi quên một câu xin , điều khiến Lạc Tư Thuần cảm thấy một phen nóng mặt.

 

“Sao thế?"

 

Tương Nam Chinh thấy vợ kết thúc cuộc gọi thần sắc cho lắm, nhịn thấp giọng hỏi một câu.

 

“Tinh Tinh đến nhà họ Lạc."

 

Hai vợ chồng lúc đang ở trong phòng riêng của tầng hai, thấy lời Lạc Tư Thuần, Tương Nam Chinh gần như cần suy nghĩ sâu xa hiểu ý tứ trong lời của Lạc Tư Thuần, mím c.h.ặ.t môi, im lặng nửa ngày mới lên tiếng:

 

“Là tìm thằng bé Minh Đình ?"

 

“Ừm."

 

Lạc Tư Thuần gật đầu.

 

Tương Nam Chinh:

 

“Bị từ chối ?"

 

Tuy là hỏi, nhưng trong lòng câu trả lời.

 

Nghe , Lạc Tư Thuần một nữa gật đầu, cô :

 

“Em thực sự nghĩ thông, bộ ba sinh đôi nhà họ Lạc và Tinh Tinh vốn dĩ chẳng thiết gì, con bé rốt cuộc là nghĩ thế nào mà qua với Minh Đình."

 

“Nó là đang so bì cao thấp với Tuyên Tuyên thôi, là thích Minh Đình thì thấy chắc."

 

Tương Nam Chinh cách của .

 

“Người với thể so bì ?"

 

Lạc Tư Thuần cau mày:

 

“Hơn nữa, nó so bì cái gì với Tuyên Tuyên chứ?

 

Tuyên Tuyên là từ nhỏ quen bộ ba nhà họ Lạc, hiện giờ qua với thằng bé Minh Thâm là do hai đứa trẻ mắt , giống như nó...

 

Tự dán còn từ chối, đây là màng đến thể diện của bản , kéo theo cả mất mặt chúng nữa."

 

“Đừng ."

 

Tương Nam Chinh liếc vợ:

 

“Dù nữa thì Tinh Tinh cũng là con gái chúng , nó trở nên như hiện tại, chúng cha cũng thể thoát khỏi trách nhiệm."

 

Nghe , Lạc Tư Thuần vui:

 

“Câu của em thích , cái gì gọi là thể thoát khỏi trách nhiệm với chúng ?

 

Là em đối xử với nó, đối xử với nó?

 

Hay là mười tuổi nó từng chịu khổ chịu cực ở nhà họ Lục?

 

Năm đó bế nhầm, chuyện chẳng ai xảy cả, truy cứu trách nhiệm thì là do hộ lý ở trạm y tế việc sai sót...

 

Sau nó trở về cái nhà , tự xem, em đây chỗ nào đối xử với nó?

 

kết quả thì ?

 

Nó căn cứ đó là chẳng cảm nhận cái của nhà đối với nó, chỉ nhất mực gây chuyện, cảm thấy năm đó nó bế nhầm đều là do chúng nợ nó, em tóm dạy dỗ thế nào nữa ."

 

 

Loading...