Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1611

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Lê cảnh báo.”

 

“Con ạ."

 

Minh Vi gật đầu, cô :

 

“Con sẽ cố gắng sống ngày tháng ngọt ngào như với ba, bà ngoại với ông ngoại."

 

Nghe , Khương Lê ngược biểu hiện gì bất thường, còn Thái Tú Phương thì già mà mặt vẫn đỏ lên:

 

“Ta và ông ngoại con chỉ là sống qua ngày bình thường thôi, ngọt ngào cái gì chứ, lời con đừng mặt những khác trong nhà, nếu mặt mũi bà ngoại con chẳng để nữa."

 

Minh Vi:

 

“Ngày tháng của bà ngoại và ông ngoại vốn dĩ ngọt ngào mà, con bừa ."

 

Khương Lê khẽ:

 

thế, ạ, và cha chính là tấm gương cho con cháu chúng con học tập đấy!"

 

“Hai con nhà chị cứ trêu chọc bà già !"

 

Thái Tú Phương giả vờ tức giận, dời mắt khỏi Khương Lê, thèm đứa con gái nhà nữa.

 

Đột nhiên, trong sân vang lên tiếng bước chân phần vội vã.

 

“Mẹ!"

 

Cùng với tiếng gọi vang lên, bóng dáng Minh Thâm xuất hiện trong phòng.

 

“Sao thế con?"

 

Thấy sắc mặt Minh Thâm cho lắm, Khương Lê khỏi cau mày.

 

“Mẹ mau sân xem , chậm chút nữa con lo tư sẽ đ-á Tương Tinh Tinh bay mất!"

 

Vừa thấy lời Minh Thâm , Khương Lê dậy, nhưng khi sang Thái Tú Phương :

 

“Mẹ, con sân xem ."

 

“Đi ."

 

Thái Tú Phương xua tay.

 

Minh Vi:

 

“Bà ngoại, con..."

 

Hiển nhiên Minh Vi đây là theo xem náo nhiệt, chẳng ngờ Thái Tú Phương trực tiếp lườm một cái:

 

“Thân thể con đang nặng nề, chạy góp vui gì?

 

Ngoan ngoãn đây, cái gì thì hỏi con chẳng ."

 

“Dạ ạ."

 

Minh Vi dám thêm gì nữa.

 

Trong sân, Khương Lê và Minh Thâm về phía cổng viện, cô hỏi:

 

“Cô bé Tương Tinh Tinh đó đến nhà từ lúc nào?"

 

Chương 1438 Không

 

“Được hơn hai mươi phút ạ."

 

Minh Thâm đáp Khương Lê một câu, , Khương Lê nhíu mày:

 

“Tại báo cho sớm hơn một chút?"

 

“Anh cả thể giải quyết ạ."

 

Nghe Minh Thâm , Khương Lê ngược thêm gì nữa, tuy nhiên bước chân lòng bàn chân cô tự chủ mà nhanh thêm hai phần.

 

Sân .

 

Tương Tinh Tinh gốc cây mai to bằng miệng bát trong sân, cô chằm chằm Minh Đình, đúng , Minh Đình lúc đang cách Tương Tinh Tinh hai bước chân, hai một mắt rơm rớm nước, một thần sắc lạnh lùng như băng.

 

“Tại qua với ?

 

chỗ nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1611.html.]

 

vứt bỏ tôn nghiêm theo đuổi , hơn nữa còn đuổi đến tận nhà , tại cứ chịu chấp nhận cô chứ?

 

Lẽ nào cô thật sự tệ, đến mức thèm nể mặt?

 

, ý với cô, chuyện chẳng liên quan gì đến việc cô cả."

 

Lông mày Minh Đình gần như xoắn thành một cục, thật sự hiểu nổi, phụ nữ điên rồ mắt tại đột nhiên qua với ?

 

Tuy rằng nhà họ và nhà họ Tương tính là xa lạ, nhưng đám hậu bối hai nhà ngày thường vốn nhiều.

 

Đương nhiên, với tư cách là cháu gái cũ của nhà họ Tương, Lục Tuyên Tuyên là ngoại lệ.

 

đây cũng là bạn của em gái , ngày thường chỉ cần kỳ nghỉ là hai cô gái thiếu những lúc tụ tập cùng .

 

Lục Tuyên Tuyên là Lục Tuyên Tuyên, còn vị mắt , cháu gái ruột nhà họ Tương - Tương Tinh Tinh, đối với thì căn cứ đó là chẳng quen gì.

 

Chẳng ngờ hôm nay ba mươi Tết, về nhà bao lâu, đối phương tìm đến tận cửa, thấy thẳng ý định:

 

“Muốn trở thành bạn gái của .”

 

Nói thật, chuyện kỳ quái!

 

Bởi vì lớn ngần , và Tương Tinh Tinh từng với một câu, càng tiếp xúc riêng, chỉ đối phương là cháu gái ruột nhà họ Tương.

 

Sao đối phương nhắm trúng chứ?

 

Hoàn màng đến sự dè dặt của con gái, chạy đến mặt những lời điên khùng?

 

“Lạc Minh Đình, dối!"

 

Nước mắt xuôi theo gò má rơi xuống, Tương Tinh Tinh :

 

“Chắc chắn là cảm thấy bằng Lục Tuyên Tuyên, đúng ?

 

Lục Tuyên Tuyên là bạn gái của em trai Lạc Minh Thâm , tại thể chấp nhận ?

 

Lục Tuyên Tuyên cô là sinh viên đại học, cũng , hơn nữa gia thế của hơn Lục Tuyên Tuyên quá nhiều, ngoại hình cũng kém cạnh gì Lục Tuyên Tuyên, một như bạn gái chẳng lẽ khiến mất mặt ?"

 

“Cô về , những lời vô nghĩa với cô nữa."

 

Cân nhắc đến tu dưỡng bản , Minh Đình những lời quá khó :

 

“Ngoài , và cô chẳng thiết gì cả, hy vọng cô đừng gây thêm rắc rối cho nữa."

 

Dứt lời, Minh Đình , bước chân định trở về chính sảnh.

 

ngờ tới, Tương Tinh Tinh rảo bước đuổi kịp , một tay nắm lấy cánh tay trái của , cô :

 

“Anh !

 

Lạc Minh Đình, còn cho câu trả lời dứt khoát mà, cho !"

 

Cúi mắt, Minh Đình bàn tay Tương Tinh Tinh đang nắm lấy cánh tay trái của , đáy mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng lạnh, từng chữ một:

 

“Buông tay!"

 

!"

 

Tương Tinh Tinh bướng bỉnh lắc đầu.

 

“Đừng ép tay với cô."

 

Giọng điệu Minh Đình vẻ nhàn nhạt, nhưng cái lạnh lẽo mang theo trong đó khiến Tương Tinh Tinh tự chủ mà rùng một cái, nhưng cô vẫn cố chấp buông tay, thấy , Minh Đình trực tiếp gạt tay cô , đó từ túi áo đại y lấy một chiếc khăn tay kẻ sọc xanh trắng lau tay, lau nghiêm túc tỉ mỉ, ánh mắt thể tin nổi của Tương Tinh Tinh, tới thùng r-ác cách đó xa, tùy ý ném chiếc khăn tay đó .

 

“Lạc Minh Đình!

 

Anh đây là đang chê ?

 

là cái thứ bẩn thỉu gì ?

 

sỉ nhục như ?"

 

Sững sờ trong giây lát, Tương Tinh Tinh lấy tinh thần, cô thấu hành động của Minh Đình là ý gì, chẳng qua là đang chê cô , giống như chê r-ác r-ưởi ...

 

Điều chỉ gây tổn thương, mà còn mang theo sự sỉ nhục nghiêm trọng, đây là để cho cô một chút thể diện nào, tàn nhẫn giẫm mặt cô xuống đất, đáng ghét!

 

từng thấy đàn ông nào đáng ghét đến thế!

 

Tuy nhiên, Minh Đình chỉ coi như thấy cô đang gì, tiếp tục bước chân về phía chính sảnh.

 

 

Loading...