Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1560

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:04:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô đúng là khéo tưởng tượng."

 

Giọng điệu của Minh Hàm rõ vui buồn, nhưng nơi đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét.

 

Đối với Tống Tiêu Nhiễm, bây giờ chẳng chút thiện cảm nào.

 

Anh tin rằng trai cũng cùng suy nghĩ với .

 

“Đừng , Tiêu Nhiễm đây hồ đồ như thế ."

 

Khương Lê trách con trai một câu, tiếp tục:

 

“Con sang nhà cũ đón Đậu Bao về , tối nay cho mấy đứa vài món ngon."

 

“Được ạ, dạo con cũng khá nhớ nhóc Đậu Bao."

 

Đứng dậy, Minh Hàm cầm chìa khóa xe bước khỏi phòng khách.

 

Nhà họ Giang.

 

“Cụ ơi, con đưa Đậu Bao về đây, hôm nào rảnh con đến đ-ánh với cụ hai ván cờ."

 

Đến nhà cũ họ Giang, Minh Hàm cùng Giang Hồng Phát đối dịch, thấy thời gian còn sớm nữa liền đề nghị cáo từ, lúc bế bé Minh Tu lên, vẫy vẫy tay với Giang Hồng Phát.

 

“Được, cụ chờ con."

 

Giang Hồng Phát nụ hiền từ, Minh Hàm đặt bé Minh Tu ghế trẻ em trong xe.

 

“Cụ tạm biệt ạ!"

 

Bé Minh Tu lúc xe khởi động, ghé qua cửa sổ xe mở một nửa vẫy vẫy tay với Giang Hồng Phát.

 

Giọng sữa của bé mềm mại đáng yêu, nhưng biểu cảm nhỏ vô cùng nghiêm túc.

 

Xe rời khỏi nhà cũ họ Giang, Minh Hàm cầm vô lăng, mắt phía , đột nhiên nhếch môi hỏi:

 

“Tiểu Đậu Bao, em xem tại em thích nhỉ?"

 

“Chuyện lạ ?"

 

Bé con Minh Tu căng mặt đáp một câu.

 

“Chẳng lẽ lạ?

 

Em còn đầy năm tuổi, đang là cái tuổi thích chạy nhảy, ham chơi ham , nhưng hai phát hiện em giống như một ông cụ non, chỉ ôm sách ."

 

Minh Hàm trêu chọc Đậu Bao.

 

“Em là trẻ lớn ."

 

Chạy nhảy vui đùa, ham chơi ham , chỉ những đứa trẻ ngây thơ mới như thế.

 

cần lãng phí thời gian những việc đó.

 

“Nhóc con bốn tuổi đầu thì tính là trẻ lớn gì chứ?"

 

Minh Hàm :

 

“Anh Đoàn T.ử lúc bằng tuổi em cũng thích tỏ chín chắn, nhưng thỉnh thoảng cũng chơi đùa với Thang Viên, còn cả cả nữa, ở tuổi của em cũng thích bản mặt nghiêm trọng, nhưng mặt thì nụ chẳng thiếu chút nào."

 

Bé Minh Tu:

 

“……"

 

Không , là sai ?

 

“Nói cũng , em giống bố, thế nhưng bố chỉ cần ở bên thì so với lúc mặt khác là hai bộ dạng khác ."

 

Minh Hàm :

 

“Còn em thì ?

 

Ngay cả cũng chọc cho em , tiểu Đậu Bao, lẽ em thích trong nhà chúng ?"

 

“Không ."

 

Bé Minh Tu trả lời cực kỳ dứt khoát.

 

“Anh tin."

 

Minh Hàm tiếp tục trêu chọc nhóc con.

 

“Tại tin?"

 

Bé Minh Tu nhíu mày:

 

“Em tên là Lạc Minh Tu, là con của bố , là em trai của các chị."

 

chuyện thích nhà!

 

“Anh hai hiểu ý của em, nhưng mà đây?

 

Mọi đều cảm nhận tình yêu của em, đặc biệt là , chỉ một rằng từng nhận nụ hôn của em, hơn nữa mỗi là một buồn lòng, lát nữa về đến nhà, em hôn một cái ?"

 

Minh Hàm trêu tiểu Đậu Bao đến nghiện , mà bé Minh Tu xong, biểu cảm lạnh lùng lập tức sững sờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1560.html.]

“……"

 

Mẹ đang buồn, vì bé hôn ?

 

Nghĩ như , vành tai bé Minh Tu thoáng chốc đỏ bừng, gò má nóng hổi.

 

Bé là trẻ lớn , bắt bé hôn , hoặc hôn bé, thích hợp ?

 

Minh Hàm nửa ngày thấy tiếng của bé Minh Tu, nhịn hỏi:

 

“Tiểu Đậu Bao?

 

Sao em gì?"

 

“Hôn , sẽ vui ?"

 

Giọng sữa mềm mại của bé Minh Tu bật khỏi môi.

 

“Em thử thì ngay mà."

 

Minh Hàm nhịn .

 

Nhóc con xem là mắc bẫy !

 

“Anh hai, cả mãi chịu cưới chị dâu về nhà, sầu lắm đấy."

 

Bé Minh Tu đột ngột thốt một câu như .

 

Minh Hàm xong, đầu tiên là sững , đó mở miệng:

 

“Em thời , bây giờ còn sầu muộn chuyện hôn sự của hai và cả em nữa ."

 

“Anh hai sắp cưới chị dâu hai về nhà ?"

 

Bé Minh Tu hỏi.

 

“Sắp ."

 

Minh Hàm đáp.

 

Bé Minh Tu:

 

“……"

 

Anh hai thật gian xảo!

 

Cái hố bé đào chẳng tác dụng gì cả.

 

Ánh mắt khẽ động, bé Minh Tu hỏi:

 

“Anh hai thích ?"

 

“Chuyện còn hỏi ?"

 

Minh Hàm :

 

“Anh chính là áo trấn thủ (con trai) của , ấm áp đấy!"

 

“Vậy tại hai dành cho một nụ hôn?"

 

Bé con tiếp tục đào hố.

 

“Anh hai lớn , thích hợp, nhưng lúc bằng tuổi em, mỗi ngày nhà trẻ về đều hôn , cũng hôn cái mặt nhỏ của , các bạn nhỏ trong đại viện đừng nhắc đến chuyện hâm mộ thế nào nhé!"

 

Muốn đào hố cho , nhóc con còn non lắm!

 

Bé Minh Tu căng mặt, thêm lời nào nữa.

 

Đến cổng đại tr宅, xe từ từ lái cổng.

 

“Mẹ ơi."

 

Được Minh Hàm bế xuống xe, bé Minh Tu thấy Khương Lê liền gọi một tiếng.

 

Mắt Khương Lê hàm chứa ý :

 

“Có nhớ ?"

 

Bé Minh Tu gật đầu, sải đôi chân ngắn đến mặt Khương Lê.

 

Bé ngẩng đầu lên:

 

“Mẹ thể xuống ạ?"

 

Khương Lê hiểu, nhưng vẫn theo, bà mắt con trai út, đặc biệt dịu dàng:

 

“Sao thế con?"

 

Ngay khi giọng bà dứt, một cảm giác ấm áp truyền đến bên má trái.

 

con trai út hôn ?!

 

Khương Lê vô cùng kinh ngạc!

 

Người trong nhà ai là , nhóc đối xử với tình cảm khá nhạt nhẽo, cực kỳ ít tương tác với nhà, càng đến hành động mật như .

 

 

Loading...