Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1551

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:04:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con cũng hứa sẽ kết hôn năm ba mươi tuổi!"

 

Minh Hàm giơ tay lên, dù cách đến ba mươi tuổi vẫn còn mấy năm nữa, cứ vượt qua cửa ải hôm nay .

 

Đội trưởng Khương và Thái Tú Phương Minh Duệ, Minh Hàm, đồng loạt lắc đầu, em hai đứa đang tính toán gì.

 

“Chắc chắn chứ?"

 

Khương Lê mỉm em Minh Duệ, từ trong mắt bà Minh Duệ thấy sự nghiêm túc, mím môi gật đầu:

 

“Con , nhưng Lạc Minh Hàm thì con rõ."

 

“Anh cả!

 

Anh là ruột của em đấy, thể nghi ngờ em như ?"

 

Minh Hàm đầy oán niệm.

 

Minh Duệ giả vờ như thấy.

 

“Vậy quyết định thế , nếu trong hai đứa ai ... thì cứ đợi xem mắt nhé!"

 

Minh Duệ và Minh Hàm lời Khương Lê , hẹn mà cùng sững , ngay đó đồng loạt gật đầu, biểu cảm mặt thể nghiêm túc hơn.

 

Nếu họ tâm tìm bạn gái, còn cần xem mắt ?

 

Đây là suy nghĩ chung của cả Minh Duệ và Minh Hàm.

 

Không tự đại, cũng tự phụ, mà là từ nhỏ đến lớn, những cô gái vây quanh hai em chỉ nhiều chứ ít.

 

Cứ lấy chuyện khi ở đơn vị mà , đồng nghiệp nữ chồng chỉ một từng bày tỏ thiện cảm với hai , hy vọng thể từ đồng nghiệp bình thường phát triển thành quan hệ yêu....

 

“Cốc cốc cốc!"

 

Đêm yên tĩnh, ánh trăng lạnh lẽo trải dài mặt đất, Khương Lê ngoài cửa phòng Minh Vi, gõ nhẹ cửa, nhanh, trong phòng truyền giọng của Minh Vi:

 

“Là ạ?"

 

Nghe , Khương Lê “ừ" một tiếng, hỏi:

 

“Chưa ngủ chứ?"

 

“Con đang đợi đây."

 

Cùng với tiếng , Minh Vi mở cửa phòng, :

 

“Bên ngoài lạnh, ạ!"

 

Câu của cô, ý tứ là ngủ.

 

Chẳng thế mà Khương Lê lộ vẻ nghi ngờ:

 

“Con khi ngủ sẽ đến tìm con ?"

 

Đôi lông mày lá liễu khẽ nhướng lên, trong đôi mắt trong trẻo chứa chan ý của Khương Lê nhuốm một chút hứng thú.

 

xuống ghế, Minh Vi chớp mắt.

 

“Lúc ăn cơm tối hỏi con, nên con nghĩ chắc chắn sẽ tìm con khi ngủ, để tránh việc con cảm thấy ngại ngùng mặt cả nhà."

 

Minh Vi xuống cạnh giường, cô cụp mắt, nghịch ngón tay , mặt lộ rõ vẻ thẹn thùng.

 

Khương Lê , nhịn bật :

 

“Vậy con chút suy nghĩ của ?"

 

Bốn năm đại học, hai năm thạc sĩ, tính là sáu năm, hiện tại, con bé đầy 24 tuổi, độ tuổi đặt ở những năm 2000, kết hôn thì đúng là gì, nhưng ở những năm 90 , trì hoãn chuyện hôn sự thêm hai ba năm, khó tránh khỏi một mồm mép đưa chuyện.

 

Tuy nhiên, Khương Lê để tâm, nguyên tắc của bà là, gì quan trọng bằng việc con gái vui vẻ.

 

“Con đợi thêm hai ba năm nữa."

 

Minh Vi đón nhận ánh mắt ôn hòa đầy ấm áp của Khương Lê, trong mắt cô thoáng qua chút do dự, hỏi:

 

“Mẹ, thấy như khả thi ạ?"

 

“Sao hỏi như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1551.html.]

 

Khương Lê chút buồn :

 

“Chỉ cần là quyết định của con, vô điều kiện ủng hộ!

 

Đương nhiên, quyết định hợp lý, nếu , đừng trách dội nước lạnh con!"

 

“Con sẽ bậy ."

 

Minh Vi rạng rỡ như hoa:

 

“Ba năm con học xong tiến sĩ, nếu tâm ý của Tịch Cảnh Ngự đối với con đổi, con sẽ cùng đăng ký kết hôn."

 

“Cảnh Ngự học tiến sĩ ?"

 

Khương Lê hỏi.

 

“Anh sẽ theo sát bước chân của con, nếu , sợ bản xứng với con."

 

Khi Minh Vi lời , thần sắc khó giấu vẻ ngọt ngào, cô, Khương Lê cong khóe môi:

 

“Cảnh Ngự là đứa trẻ ngoan, ủng hộ hai đứa!"

 

“Cảm ơn thấu hiểu, con và Tịch Cảnh Ngự giống như ba , sống một cuộc sống hạnh phúc!"

 

Nghe Minh Vi , Khương Lê mỉm :

 

“Mẹ và ba con quanh năm suốt tháng tổng cộng chẳng ở bên mấy ngày."

 

“Điều con , nhưng trong thời gian ba và ở bên , con thể cảm nhận tình cảm của hai đến nhường nào, hơn nữa, cả nhà đều hưởng lây sự hạnh phúc đó đấy!"

 

Minh Vi đôi mắt cong cong, cô :

 

“Mẹ, và ba là một đôi trời sinh, con tin bất cứ ai thấy hai cùng , phản ứng đầu tiên đều là cảm thấy , tiếp đó sẽ nghĩ đến từ 'hạnh phúc'."

 

“Người lớn, nhưng hiểu thì ít."

 

Khương Lê :

 

“Được , con ngủ sớm , phiền con ở đây nữa."

 

Đứng dậy, Khương Lê về phía cửa phòng.

 

“Mẹ, chiều nay Tiểu Nhiễm gọi điện cho con..."

 

Không hề giấu giếm, Minh Vi kể nội dung cuộc điện thoại giữa cô và Tống Hiểu Nhiễm.

 

“Con phản hồi ."

 

Khương Lê đầu , ánh mắt dịu dàng, khóe miệng ngậm :

 

“Đối với việc nắm chắc , thì đừng tùy tiện đưa lời hứa, tương tự như , từ chối quá thẳng thừng cũng thích đáng, gây sứt mẻ tình cảm, cách đối nhân xử thế như thấy ."

 

Cô bé thực sự lớn , cách phản hồi yêu cầu của khác thế nào cho hợp lý nhất, nghĩ , trong mắt Khương Lê tràn ngập vẻ an tâm.

 

“Ngủ sớm !"

 

xong, thu ánh mắt đang đặt Minh Vi, một lát , bóng dáng biến mất ngoài cửa.

 

Dưới ánh trăng, Minh Vi ở cửa tiễn Khương Lê xa, trở về phòng, thuận tay đóng cửa .

 

Lạc Yến Thanh thấy Khương Lê phòng, gấp cuốn sách chuyên ngành đang xem , :

 

“Mau lên đây, bên phía em ủ ấm cho ."

 

Cuốn sách đặt lên tủ đầu giường, tiếp đó di chuyển hình, tựa lưng vị trí của .

 

Khương Lê híp mắt:

 

“Anh Lạc thật !"

 

Lên giường, chui chăn, Khương Lê lập tức cảm thấy ấm áp.

 

“Vi Vi đợi học xong tiến sĩ mới bàn chuyện cưới xin với Cảnh Ngự."

 

“Anh ý kiến."

 

 

Loading...