Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thiếu niên cao 1m80, cô còn tưởng thành niên , ngờ hóa vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

 

cũng , từ diện mạo thì thiếu niên đúng là non nớt thật.

 

“Vậy thì dì lớn tuổi hơn cháu , cháu gọi là chị thì cứ gọi ."

 

Mặc dù việc một thiếu niên cao hơn gần mười centimet gọi là chị kỳ quặc một chút, nhưng rốt cuộc cũng chẳng cả, dù khi cô đến thế giới , em trai Khương Dực của cô cũng cao đến 1m88 mà.

 

Chẳng vẫn cứ mở miệng là một tiếng chị, đóng miệng là một tiếng chị gọi cô ....

 

Cảnh vệ nghiêm ngặt, cổng viện nghiên cứu cách đó hai ba mươi mét, Khương Lê nhẹ nhàng đặt thiếu niên lưng xuống đất, hiệu cho thiếu niên theo xuống đỡ lấy c-ơ th-ể của bạn .

 

“Cháu đỡ bạn cháu đợi ở đây một lát, dì qua đó ngay."

 

Xách túi du lịch mà thiếu niên đặt mặt đất lên, Khương Lê rảo bước về phía cổng chính của viện nghiên cứu.

 

“Đứng !"

 

Chưa kịp tiến gần, Khương Lê đồng chí đang nhiệm vụ cảnh giới lớn tiếng quát dừng .

 

“Đồng chí, là vợ của Giáo sư Lạc, đến để gửi cho ít đồ, hiện tại Giáo sư Lạc rảnh ?"

 

Dừng bước, Khương Lê mỉm lịch sự, nêu rõ lý do tại xuất hiện ở đây.

 

“Đợi một chút."

 

Đồng chí cảnh giới đó bỏ hai chữ, gì đó với một đồng chí cảnh giới khác, đó phòng bảo vệ, cầm ống điện thoại bàn lên, bấm một dãy .

 

Một lát , Khương Lê nhận câu trả lời.

 

Giáo sư Lạc nhà cô đang bận.

 

Nói cách khác, ai đó thời gian để gặp cô!

 

Khương Lê im lặng một lát, cô mỉm :

 

“Vậy phiền đồng chí chuyển lời giúp tới Viện trưởng Tống, cứ là một phụ nữ tên Khương Lê gặp ông một lát ở ngoài cổng chính."

 

Lần đến đây, cô cũng mang theo hai bộ quần áo dày cho Viện trưởng Tống.

 

Không do bà Tề nhờ gửi giúp, mà là cô với tư cách là con gái nuôi đặc biệt chuẩn cho Viện trưởng Tống, bố nuôi .

 

Khương Lê đồng chí cảnh giới đó dùng ánh mắt sắc bén đ-ánh giá một hồi lâu, đối phương mới một nữa mở miệng:

 

“...

 

Đợi một chút."

 

Chương 241 Là quen

 

Rất nhanh đó, đồng chí cảnh giới đó đặt ống xuống, tới cách Khương Lê ba bước chân:

 

“Đồng chí, Viện trưởng Tống sẽ ngay, cô thể phòng bảo vệ nghỉ một lát."

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Cảm ơn đồng chí, cần ạ."

 

Khoảng chừng bảy tám phút , Viện trưởng Tống bước từ cổng viện nghiên cứu:

 

“Lê Bảo."

 

Mặt mày rạng rỡ, Viện trưởng Tống sải bước ba bước thành hai tới mặt Khương Lê.

 

“Bố nuôi."

 

Gọi Viện trưởng Tống một tiếng, Khương Lê đưa hai chiếc túi du lịch lớn về phía , trong đôi mắt hồ ly xinh của cô đầy ý :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-154.html.]

“Con đến thăm bố nuôi, tiện thể mang cho bố nuôi và Lạc Yến Thanh ít đồ qua đây."

 

Viện trưởng Tống nụ ôn hòa:

 

“Là mang đồ cho Yến Thanh thì mới chính xác hơn chứ?!"

 

“Bố nuôi..."

 

Khương Lê nũng nịu, thần sắc chút tự nhiên.

 

Viện trưởng Tống “ha ha" một tiếng, :

 

“Được , bố nuôi nữa, thôi, bố nuôi đưa con trong, lát nữa ăn cơm trưa, bố nuôi đảm bảo con thể gặp Yến Thanh."

 

“Không bố nuôi, con ngay đây," Khương Lê lắc đầu, về phía hai thiếu niên đang đợi ở đằng xa, thấy , Viện trưởng Tống theo tầm mắt của cô:

 

“Có chuyện gì thế?"

 

Khương Lê cũng giấu giếm, kể chuyện cứu , cuối cùng cô :

 

“Bố nuôi, con nên phiền bố, nhưng hai đứa trẻ đó đều thương tích, một con đưa các em đến bệnh viện tiện lắm, đặc biệt là một trong hai em hiện tại vẫn đang hôn mê."

 

“Mọi đến đây bằng cách nào?"

 

Viện trưởng Tống ngoài miệng hỏi nhưng trong lòng thực chất câu trả lời.

 

mắt ông cũng mù, thấy một trong hai thiếu niên đang treo một cánh tay ng-ực, căn bản thể cõng thiếu niên đang hôn mê , từ đó khó để nghĩ , chắc chắn là cô gái nhỏ nhà ông cõng qua đây.

 

“Chẳng là do một em thì hôn mê, một em thì tay và chân đều thương , để tránh gây tổn thương thứ hai nên con ..." cõng qua đây, nhưng lời phía Khương Lê .

 

Viện trưởng Tống khỏi xót xa:

 

“Mệt lắm đúng ?!"

 

“Cũng bình thường ạ."

 

Khương Lê mỉm :

 

“Bố nuôi, trong hai túi đựng đồ ăn và đồ mặc, bố nhớ cùng Lạc Yến Thanh mở túi , lấy những thứ con chuẩn cho nhé.

 

bố nuôi, quần áo con chuẩn cho bố đựng trong túi nilon, hiện tại nhiệt độ đang giảm dần từng ngày, bố nhất định nhớ mặc bộ quần áo giữ nhiệt con chuẩn cho bố đấy.

 

Còn nữa, phiền bố với Lạc Yến Thanh một tiếng, bảo cứ yên tâm công tác, là các con đều ngoan, con cũng... con cũng ."

 

Nói đến đây, Khương Lê dường như sực nhớ điều gì đó, chỉ tiếp:

 

“Suýt nữa thì con quên mất, bố nuôi, nuôi và Hiên Hiên cũng đều khỏe cả, khi con đến đây hôm nay, nuôi nhờ con nhắn lời tới bố, bảo bố hãy chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng chuyện ở nhà."

 

Viện trưởng Tống “ừm" một tiếng, cân nhắc thấy hai thiếu niên đó thương tích, một vẫn đang hôn mê, nên tiếp tục giữ Khương Lê nữa, ông :

 

“Thế , con đợi ở đây một lát, bố nuôi sắp xếp xe cho con...

 

Không , vẫn là bố nuôi cùng con đưa hai thằng nhóc đó đến bệnh viện."

 

Theo lời dứt, Viện trưởng Tống về phía phòng bảo vệ.

 

Khương Lê ngước mắt , thấy Viện trưởng Tống đang bấm điện thoại, cô , chắc hẳn Viện trưởng Tống đang gọi xe.

 

Quả nhiên, khi Viện trưởng Tống gác máy lâu, một chiếc xe Jeep chạy khỏi cổng chính.

 

Túi du lịch Viện trưởng Tống đặt trong phòng bảo vệ, ông cùng Khương Lê tới mặt hai thiếu niên, tức khắc sững sờ.

 

Chẳng trách từ xa, chỉ thấy thiếu niên đang treo cánh tay ng-ực chút quen mắt, hóa đứa trẻ là con út nhà lão Phùng.

 

Chương 242 Buông lời tàn nhẫn để đe dọa

 

“Nói xem nào, cháu nông nỗi ?"

 

Bị Viện trưởng Tống chằm chằm , thấy câu hỏi , thiếu niên đang treo một cánh tay ng-ực mím c.h.ặ.t môi, trực tiếp mặt , căn bản thèm trả lời lời Viện trưởng Tống.

 

Loading...